CHƯƠNG 1 – ANH DUY (CHỒNG CHỊ HAI)
Tối hôm đó, nhà chỉ còn lại mình tôi với năm anh rể, mỗi người một phòng riêng. Anh Duy – chồng chị Hai – là người đầu tiên ghé phòng tôi. Anh cao to, cơ bắp, ánh mắt sắc lẹm nhìn tôi khiến tim tôi đập nhanh hơn. Tôi vừa tắm xong, người còn ướt, mặc quần short ngủ mỏng tang, chẳng mặc áo vì nóng. Anh đứng đó, áo ba lỗ để lộ bắp tay cuồn cuộn, thân hình rắn chắc.
Anh gọi tôi lại gần, nhẹ nhàng xoa đầu rồi vuốt xuống vai. “Hiếu, tóc còn ướt kìa, để anh lau cho.” Tôi bối rối ngồi xuống đùi anh. Bàn tay anh lướt nhẹ khắp người tôi, ấm áp và chắc chắn. “Một tuần này, anh thay chị Hai chăm sóc em nhé.” Anh nói nhỏ bên tai tôi, khiến tim tôi rung lên từng hồi.
Môi anh bất ngờ chạm vào cổ tôi, nhẹ nhàng cắn lấy rồi liếm láp. “Chẹp, thơm quá,” anh rên khẽ. Tay anh trượt xuống mông tôi, mơn trớn nơi hậu nguyệt. Tôi run run hỏi: “Anh… làm gì vậy?” Anh chỉ cười, ghì lấy tôi, hôn lên vành tai: “Suỵt, để anh thưởng em một chút.” Âm thanh chụt chụt nơi cổ vang lên, tôi ớn lạnh toàn thân, da dày dựng đứng.
Anh bế tôi lên phòng, đóng cửa lại phía sau. Tôi bị đè xuống nệm, anh cởi phăng quần ngủ tôi, lộ ra thân hình mảnh mai. Anh cúi xuống bú mút ngực tôi, làm tôi rên khe khẽ: “A… anh…” Tay anh mò xuống khúc củi nhỏ đang bắt đầu cứng lên, vuốt ve dịu dàng. “Chưa ai đụng vào em phải không?” Anh hỏi, giọng trầm ấm. Tôi gật đầu, mắt ngấn lệ. “Anh sẽ là người đầu tiên, nhớ đêm nay nhé.” Anh rên khe khẽ, mút mạnh hơn.
Tay anh rút gel mát lạnh, thoa lên hậu nguyệt tôi. Cảm giác lạnh buốt làm tôi co giật. “Thư giãn… để anh vào nhẹ thôi.” Anh đẩy đầu khúc củi nóng chậm rãi vào, nhóp nhóp từng chút một. Tôi van xin: “Chậm thôi anh… đau…” Anh nghiến răng: “Ráng tí nhé, hậu nguyệt em khít quá.” Tôi bật khóc vì đau và ngượng. Anh hôn tôi, nhẹ nhàng vuốt ve để tôi dịu cơn.
Bên trong tôi căng tràn, nóng rực. Bạch bạch tiếng da thịt va chạm. Anh bắt đầu nhấp chậm rồi tăng tốc. “Lạ quá… nóng quá…” Tôi thở dốc, rên rỉ. Anh ôm chặt tôi: “Cưng ôm anh như vậy, anh không chịu nổi…” bạch bạch tiếng nhịp đập mạnh mẽ vang lên, tôi cong người lên rên rỉ không ngớt. “Đừng sâu quá… đau…” Tôi bật khóc nức nở, vừa đau vừa sướng. “Khóc càng khít, mời anh hơn…” Anh thì thầm.
Tôi ngây ngất trong cơn khoái cảm mạnh mẽ, anh tăng tốc đâm sâu. “Chậm lại… anh Duy…” Tôi gần như van xin. Anh gầm lên: “Tối nay anh phải ăn hết em, để em nhớ đời.” Anh xoay tôi nằm sấp, mông chổng cao, rồi đập nhẹ một cái bốp lên mông. Tôi thét khẽ: “Đừng đánh… đau…” Anh cười, tiếp tục đẩy sâu từ phía sau.
Phập phập bạch bạch âm thanh vang vọng khắp phòng. Tôi quên hết đau đớn, chỉ còn cảm giác rạo rực. “Sướng quá… em sắp…” Tôi co giật từng đợt. Anh gầm khẽ, đâm mạnh một cú cuối sâu tận đáy. Bạch bạch Tôi gào lên khi anh xuất ra bên trong. Anh ghì chặt tôi, cả hai run rẩy, mồ hôi hòa cùng tinh dịch và cảm xúc dâng trào. Anh rút ra, ôm tôi, thì thầm: “Hiếu ngoan, em tuyệt vời…”
Cơn sung sướng vừa qua, nhưng anh Duy không có ý định dừng lại. Anh đè tôi nằm ngửa, mắt nhìn thẳng vào tôi với ánh nhìn mê đắm, như muốn ăn tươi nuốt sống. “Em nghĩ anh chỉ làm một lần thôi sao?” Anh hỏi, giọng trầm trầm đầy khiêu khích. Tôi vẫn còn lâng lâng, chỉ biết gật đầu yếu ớt. “Anh sẽ cho em biết thế nào là đêm không ngủ.” Anh nói rồi bắt đầu hôn xuống cổ, chụt chụt từng cái một, tay vuốt ve bờ vai, ngực tôi từng đợt.
Bàn tay anh trượt xuống, nắm chặt khúc củi nóng đang mềm mại nhưng rắn chắc. Tôi cảm thấy cái lạnh nhẹ của gel bôi trơn khi anh bôi đều lên đó, rồi từ từ đưa đầu khúc củi chạm vào hậu nguyệt tôi, nhóp nhóp rồi nhẹ nhàng đẩy sâu hơn lần trước. “Ah… sâu quá…” Tôi rên khe khẽ, hơi thở gấp gáp. Anh cười, vuốt ve mặt tôi: “Phải tập quen đi, em cứng hơn rồi đấy.” Tiếng da thịt va chạm bạch bạch đều đặn, anh tăng dần nhịp độ, vừa nhanh vừa mạnh.
Tôi cố gắng ôm chặt lấy người anh, mặt đỏ bừng, cổ tay bị anh giữ chặt, không cho cử động nhiều. “Anh Duy… đừng nhanh quá…” Tiếng tôi van nài pha lẫn rên rỉ khiến anh càng hưng phấn. Anh nói khẽ bên tai: “Em cứ kêu như thế anh lại thích hơn.” Tiếng nhịp đập phập phập vang rền, tôi như ngọn lửa bùng cháy, từng đợt khoái cảm dồn dập kéo đến. “Anh… em sắp… sắp rồi…” Tôi thở hổn hển, mặt vặn vẹo vì cảm giác mãnh liệt.
Anh rên khe khẽ, đâm sâu một cú dài, bạch bạch tiếng va chạm vang khắp phòng. “Xuất ra hết đi, anh sẽ nuôi em suốt tuần này.” Tôi như không còn sức lực, toàn thân run rẩy theo từng đợt co thắt, anh cũng bùng nổ trong tôi, cảm giác nóng rẫy lan khắp người. Khi anh rút ra, tôi vẫn còn nằm đó, ngây người và ướt đẫm mồ hôi. Anh ôm tôi thật chặt, thì thầm: “Đêm đầu của chúng ta mới chỉ bắt đầu thôi, Hiếu.”