Đại Lâm đứng dậy, cả người nóng bừng và căng cứng vì sự kích thích từ Lỗ nhỏ của Ba Đông. Anh vỗ mạnh một cái vào mông săn cứng của cha vợ.
BỐP! – Tiếng vỗ mạnh nảy lửa.
Ông Hải Đông run bật rít lên, vặn vẹo người trên ghế xích đu. Sự kích thích đã khiến Lỗ nhỏ của ông tiết dịch trơn ướt và nóng bỏng.
Đại Lâm phun bãi nước bọt vào lòng bàn tay, rồi vuốt trơn thân cặc dài ngoằng đang cương cứng của mình. Cái cặc bóng loáng, nhầy nhụa đầy dục vọng.
Anh quỳ một gối xuống nền cỏ, một tay banh mạnh hai cánh mông săn chắc của Ba Đông ra, để lộ hoàn toàn Lỗ nhỏ nâu sẫm đang co rút và khát khao. Tay còn lại, anh cầm cặc mình, đâm đầu cặc vào Lỗ nhỏ cha vợ.
CHỤP! – Tiếng lách cách của da thịt bị tách ra.
TỘC! – Tiếng đầu cặc xé toạc và chui vào đầy bạo liệt.
“ÁHHHHHH! – Khốn… Khốn nạn…” Ông Hải Đông rít lên, tiếng gầm gừ đau đớn bị kìm nén. Miệng Lồn nhăn nhúm của ông căng toạc, đón nhận thân cặc dài ngoằng của con rể. Dù thể lực mạnh mẽ, nhưng kích thước và sự hung hãn của Đại Lâm vẫn là một sự xâm chiếm mãnh liệt.
Đại Lâm không dừng lại. Anh chồm người tới, nắm chặt lấy thành tựa lưng xích đu, tấn công dồn dập.
PHẬP! PHẬP! PHẬP! – Tiếng thúc mạnh nhớp nháp và dục vọng.
Cùng lúc đó, hai tay Đại Lâm lòn xuống, se lấy hai đầu núm vú săn cứng và to lớn của Ba Đông. Sự kích thích kép từ cặc và núm vú khiến Ông Hải Đông hoàn toàn mất kiểm soát.
CHÍU CHÍT! – Tiếng núm vú bị vê và xoa bóp tinh tế.
“Lâm… Chết tiệt… Sâu… sâu quá… Cặc con dài quá… Ưm…” Ông Hải Đông rên rĩ, giọng ông khản đặc vì sự mãnh liệt của khoái cảm và đau đớn.
Đại Lâm thúc vào đến khi tận gốc cặc, cơ bụng anh áp sát vào cặp mông săn cứng của cha vợ.
“Ba… Lồn Ba mút cặc con sướng quá… Ưm… Chặt… chặt như Lỗ nhỏ của Sơn vậy…” Đại Lâm thở dốc nặng nề, lời nói tục tĩu và dâm đãng như một lời tuyên bố về sự chiếm hữu cấm kỵ của anh.
Ông Hải Đông thở hắt ra, mắt trợn trắng vì độ dài cặc của Đại Lâm như xuyên tận ruột gan ông.
CÁI PHẬP! CÁI PHẬP! CÁI PHẬP! – Tiếng thúc bạo liệt, không còn là sự nhẹ nhàng của sự giải tỏa nữa, mà là sự thỏa mãn dục vọng tột cùng.
Đại Lâm bắt đầu tăng tốc độ, cơ bắp anh căng cứng giật bắn từng hồi.
CHẸT! CHẸT! CHẸT! – Âm thanh dục vọng vang dội dưới bóng đại thụ.
Ông Hải Đông chỉ có thể rên rỉ và van xin, mông ông rung lắc dữ dội theo từng nhịp đâm cặc của con rể. “Ba xin… Lâm… Mạnh… mạnh nữa đi con… Đâm… đâm nát Lỗ nhỏ Ba đi…”
Đại Lâm gầm gừ, dồn hết sức lực và dục vọng vào cú thúc cuối cùng. Cơ thể anh rung lên bần bật, dòng tinh dịch nóng bỏng và đặc quánh phun trào mạnh mẽ vào sâu bên trong Lỗ nhỏ Ba Đông.
“ÁAAAAAAAHHHH!” – Đại Lâm thét lên một tiếng thỏa mãn cuồng loạn.
Ông Hải Đông cũng run rẩy cực độ, Lỗ nhỏ co rút mạnh mẽ. Cơ bắp ông nhão ra, gục đầu xuống thanh thép, cả người kiệt sức và thỏa mãn trong sự cấm kỵ và âu yếm dâm đãng này.
—
Đại Lâm rút cặc ra khỏi Lỗ nhỏ Ba Đông. Tiếng “PÓC!” ướt át và mạnh mẽ vang lên, dứt khoát như một lời tuyên bố.
Lỗ nhỏ của Ông Hải Đông nhầy nhụa, nhễ nhại dịch trắng đục và chất bôi trơn tiết ra, nhỏ giọt xuống nền cỏ. Lớp thịt đỏ mỏng bên trong như trồi nhẹ ra miệng Lồn vì sự căng toạc vừa rồi.
Ông Hải Đông thở dốc, cả người run rẩy, chậm rãi đặt mông xuống mặt ghế gỗ xích đu. Lưng ông tựa vào thành tựa, hai tay dang ra nắm chặt thành ghế hai bên để giữ vững cơ thể kiệt sức và thỏa mãn của mình. Hơi thở ông hắt ra “phù… phù…”, chưa kịp điều hòa trở lại.
Đại Lâm không cho ông bất kỳ thời gian nghỉ ngơi nào. Anh bước tới, áp sát vào giữa hai chân Ba Đông. Lập tức, hai chân ông gập lại, bị anh ép thẳng và áp sát lên vai anh. Tư thế này khiến Lỗ nhỏ nóng bỏng của Ba Đông mở ra hoàn toàn, nhếch nhác và mời gọi trước mặt con rể.
Đại Lâm nắm chặt lấy thành tựa lưng xích đu, cái cặc dài nhễ nhại dịch tinh dịch của chính anh, giờ đây đã cương cứng lần nữa với một sự cuồng nhiệt mới. Anh đâm dứt khoát vào Lỗ nhỏ nhầy nhụa của cha vợ.
CÁI TỘC! – Tiếng xé toạc da thịt. Đầu cặc xé sâu vào bên trong.
“ÁHHHHHH! – Khốn nạn… Ưm…” Ông Hải Đông khàn thét lên một tiếng. Sự xâm chiếm đột ngột và bạo liệt khiến nước mắt ông trào ra.
Đại Lâm không hề thương xót. Anh thúc mạnh không ngừng nghỉ. Tiếng cặc đâm vào Lỗ nhỏ trung niên vang lên chát chúa và dâm đãng.
CHẸT! CHẸT! CHẸT! – Tiếng va đập mạnh mẽ và cuồng loạn.
XÈO! XÈO! – Tiếng chất lỏng ma sát và sôi sục.
“Ba sướng không? Hả Ba Đông? Cặc con đụ nát lồn Ba sướng không?” Đại Lâm gầm gừ, giọng anh khàn đặc vì sự chiếm hữu và dục vọng tột cùng.
Ông Hải Đông run rẩy khẩn thiết, tay ông siết chặt thành ghế đến mức các khớp trắng bệch. Tư thế này khiến cơ bụng ông căng cứng, và cái cặc dài ngoằng của Đại Lâm đâm sâu đến mức ông cảm thấy như nó xuyên tận ruột gan mình.
“Á… Lỗi… lỗi của Ba… Ba xin… chậm… chậm lại Lâm… Ưm… Đừng… mạnh quá… Ba… Ba không chịu nổi… Mạnh… Mạnh nữa đi con…” Lời van xin của Ông Hải Đông mâu thuẫn và tuyệt vọng cùng lúc. Ông cắn chặt môi, rít lên những tiếng gầm gừ dâm đãng hơn cả tiếng rên rỉ bình thường.
Đại Lâm chồm tới, áp ngực vào lòng bàn chân Ba Đông. Anh ôm chặt lấy hai đùi ông, cắm cặc vào Lỗ nhỏ không ngừng nghỉ. Mùi mồ hôi khỏe khoắn của hai người quấn lấy nhau.
“Lồn Ba mút cặc con chặt quá… Khốn kiếp… Anh Sơn cũng không chặt bằng Ba…” Đại Lâm hổn hển, dường như sự so sánh cấm kỵ này càng khiến anh thêm kích thích.
CÁI CHẸT! CÁI CHẸT! – Tiếng va chạm cuồng loạn không ngừng.
PHỤT! PHỤT! – Tiếng Lỗ nhỏ phụt dịch theo từng nhịp thúc.
Ông Hải Đông hoàn toàn mềm nhũn trong tư thế bị áp bức này. Ông nhắm nghiền mắt, miệng ông há hốc thở dốc nặng nề. Sự sung sướng tột cùng đã đánh gục cả sự kiểm soát uy nghiêm của ông. Núm vú săn cứng của ông căng lên, nhô cao dưới ánh nắng.
“Lâm… Ba sắp ra… Sắp ra rồi con… Đừng… Đừng dừng lại… Ưm… Mạnh… mạnh nữa đi… Đụ nát Ba đi Lâm…” Ông Hải Đông thét lên những lời dâm đãng và khát khao.
Đại Lâm gầm gừ, thúc thêm ba cú chí mạng “RẦM! RẦM! RẦM!” vào tận cùng Lỗ nhỏ của cha vợ.
PHỤT! PHỤT! PHỤT! – Tiếng tinh dịch nóng bỏng của Đại Lâm phun trào mạnh mẽ vào sâu thẳm bên trong cơ thể Ba Đông.
Cả hai thở dốc kiệt sức, thân thể trần trụi quấn quýt vào nhau, đổ sụp xuống chiếc xích đu, mồ hôi và dịch lỏng nhầy nhụa hòa quyện.
—
Sau cú thúc cuối cùng đầy bạo liệt, Đại Lâm vẫn giữ nguyên tư thế, cặc anh nằm sâu bên trong Lỗ nhỏ Ba Đông. Dòng tinh dịch nóng bỏng và đặc quánh của con rể tràn đầy bên trong cha vợ.
Từ tận sâu Lỗ nhỏ của Ông Hải Đông, tiếng “ỤC… ỤC…” nhớp nháp và mạnh mẽ vang vọng ra, một âm thanh của sự thỏa mãn khó kiểm soát. Ông Hải Đông gào khàn lên rên rỉ, cổ họng ông khô khốc vì la hét quá nhiều.
Cùng lúc đó, cặc nâu bóng dịch của ông run bần bật vì cực khoái bị cưỡng chế. Dòng nước tiểu ấm nóng hòa lẫn với dịch tinh dịch và chất bôi trơn của hai người bắn ra, ướt cả cơ bụng sáu múi của Đại Lâm và mặt ghế gỗ của chiếc xích đu.
“ÁHHHHHH! – Lâm… Ba ra… ra hết rồi… Ưm… Sướng… sướng quá con…” Ông Hải Đông thét lên những lời mê loạn, mọi uy nghiêm đều tan biến, chỉ còn lại sự buông thả tuyệt đối.
Đại Lâm thở dốc nặng nề, hôn cưỡng bức lên trán Ba Đông, anh cũng đã kiệt sức nhưng đầy sự thỏa mãn và chiếm hữu.
Một vài giây sau, Đại Lâm rút cặc ra.
CÁI PỤT…! – Tiếng nhớp nháp mạnh mẽ vang lên khi cặc dài ngoằng rời khỏi Lỗ nhỏ hút chặt của Ba Đông.
Ngay khi cặc của Đại Lâm rời đi, Ba Hải Đông mất hết điểm tựa. Cả cơ thể ông ngã nằm co ro như tôm luộc trên mặt ghế gỗ xích đu. Lưng ông còng lại, mông ông trắng bệch và nhão nhoẹt dịch lỏng. Hơi thở ông dồn dập và ngắn ngủi, mắt nhắm nghiền vì sự quá tải của khoái cảm.
Đại Lâm đứng thẳng người lên, cặc anh vẫn cương cứng, rũ xuống nhễ nhại dịch. Anh đứng nhìn Ba Đông đang kiệt sức trên ghế, trong lòng anh trào dâng một cảm xúc phức tạp giữa sự thỏa mãn dục vọng và sự ngưỡng mộ thầm kín đối với người cha vợ đã hy sinh sự tự trọng để giải tỏa cho mình.
Anh vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào má Ba Đông, vuốt ve hàm râu rậm ướt đẫm mồ hôi.
“Ba ngon quá… Ba thật sự thương con…” Đại Lâm thì thầm, giọng anh trầm ấm nhưng vẫn mang theo hơi nóng của sự chiếm hữu.
Mặc dù vừa trải qua sự dâm đãng và cấm kỵ tột cùng, nhưng cái chạm này lại mang một vẻ âu yếm quái dị, như thể cả hai đang chia sẻ một bí mật thâm trầm và ngọt ngào trong sự hư hỏng của mình.
—
Buổi chiều trôi qua trong không khí ấm cúng, cả nhà vẫn vây quần bên nhau ăn uống như một gia đình hoàn hảo và bình dị nhất. Mọi mồ hôi và dịch lỏng của buổi trưa đã được rửa trôi, những bí mật lại được cất giấu sâu dưới lớp vỏ bình yên.
Đến gần mười giờ khuya, sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm căn nhà. Mẹ vợ, vợ và con gái Đại Đóa đã say giấc trong cùng một căn phòng. Chỉ còn lại Đại Lâm và Ba Hải Đông ngồi lại ở phòng khách, cùng nhau nhấp rượu. Cả hai cởi trần, chỉ mặc chiếc quần thun ngắn, để lộ những cơ bắp vạm vỡ và săn chắc dưới ánh đèn mờ.
Ông Hải Đông tay cầm ly rượu vang đỏ, lắc lắc nhẹ nhàng. Tiếng rượu “xoay xoay” lách cách trong ly nhẹ nhàng và trầm tĩnh. Ánh mắt ông nhìn thẳng vào từng màu đỏ của rượu đang lắc lư, như nhìn vào một dòng sông thời gian mờ ảo. Khuôn mặt phong độ của ông trầm tư hẳn đi, không còn vẻ nhiệt huyết của buổi trưa.
Đại Lâm nhấp một ngụm rượu, cảm nhận được sự ngọt ngào và cay nồng lan tỏa trong vòm miệng, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cha vợ. Anh biết, qua ánh mắt sâu thăm thẳm đó, Ông Hải Đông không chỉ đang nhìn màu rượu, mà đang hồi tưởng lại một chuyện xưa cũ, một bí mật đã ngủ yên từ nhiều năm trước. Hơi thở ông hắt ra một cách nặng nề và chậm rãi, mang theo sự trăn trở và hoài niệm khó tả.
—
Hồi Ức: Ngày Đầu Ra Mắt
Ông Hải Đông khẽ thở dài, tiếng thở trầm đục lướt qua ly rượu vang đỏ. Ông nhấp một ngụm nhỏ, vị chát của rượu như làm sống dậy những cảm xúc cũ.
“Ba vẫn nhớ… cái ngày Lâm về ra mắt,” Ông Hải Đông bắt đầu, giọng ông trầm tĩnh và hoài niệm.
Nhiều năm trước, Đại Lâm lần đầu lịch sự trong bộ quần tây và áo Polo trắng phong độ, được Hải Hoa (con gái duy nhất của ông, vợ hiện tại của Đại Lâm) nắm tay dắt về ra mắt cha mẹ. Ông Hải Đông nhớ rõ, ấn tượng ban đầu của ông rất dò xét. Đại Lâm thật thà, nhưng Ba Đông chỉ có duy nhất Hoa là con gái, thấy gia đình Lâm giàu có và uy thế, ông đã nghĩ cậu là một thứ ăn chơi hời hợt, không đáng tin cậy.
Ánh mắt Ba Đông nâu sẫm và nghiêm khắc đã quét qua Đại Lâm từ đầu đến chân.
“Cha… Cha nhìn con rể kỹ quá,” Đại Lâm cười nhẹ, giọng nói thanh lịch và tự tin của cậu đã phần nào làm Ba Đông bất ngờ.
Nhưng thời gian hẹn hò trôi qua, Ba Đông bắt đầu thấy sự thật thà của Đại Lâm. Cậu làm việc giỏi giang, chăm sóc Hoa từng chút một. Khi Hoa bệnh, Lâm thức thâu đêm chườm khăn, hơi thở ấm áp và bàn tay rắn chắc của cậu luôn bên cạnh con gái. Khi Hoa buồn, Lâm nhẫn nại lắng nghe, vỗ về và an ủi. Sự quan tâm thực lòng đó, Ba Đông cảm nhận được từng chút một.
Sự hoài nghi của ông dần tan biến. Ba Đông gật đầu đồng ý, và đám cưới đã diễn ra rất lớn và vui vẻ. Ông tin rằng, Đại Lâm sẽ là một người chồng và người cha tuyệt vời. Ông nắm chặt ly rượu, tiếng “xoẹt…” của ly rượu bị siết nhẹ vang lên, như thể ông đang cố gắng giữ lại sự bình yên của khoảnh khắc đó.
—
Ông Hải Đông lắc nhẹ ly rượu, ánh mắt trầm tĩnh nhưng sâu sắc dõi vào khoảng không.
Sau đám cưới một thời gian, con gái ông Hải Hoa có thai lần đầu. Sự thai nghén mệt mỏi, cô ăn uống khó khăn, người gầy tều tụy đi. Ba Đông dẫn có bớt lo lắng đi phần nào, bởi bên cạnh Hải Hoa luôn có Đại Lâm – người con rể tận tâm và yêu thương.
Ông quan sát suốt thời gian con gái bầu bí đến tận lúc sinh nở. Đại Lâm luôn túc trực, công việc anh cũng giải quyết từ xa, chiếc điện thoại rung nhẹ không làm anh xao nhãng. Lâm không hề có một lời than phiền hay khó chịu nào. Hải Hoa nhiều tháng, thậm chí gần cả năm, không được gần gũi ân ái với chồng, nhưng Đại Lâm không hề đề cập hay giải tỏa theo bất kỳ cách nào.
Đại Lâm chỉ chăm sóc vợ bằng sự nhẫn nại và trìu mến nhất: xoa bóp chân cho vợ mệt mỏi, nắm tay vợ khi cô đau đớn, và nhẹ nhàng hôn lên trán vợ mỗi đêm.
Tất cả những điều đó khắc ghi sâu sắc trong nội lòng người cha vợ. Ba Đông cảm thấy sự yêu thương của Đại Lâm là chân thật, và dục vọng mãnh liệt của một người đàn ông khỏe mạnh như cậu đã bị kiềm nén vì tình yêu và trách nhiệm. Chính sự tận tâm tuyệt đối đó đã khiến Ba Hải Đông nảy sinh một ý nghĩ cấm kỵ và một sự quan tâm đặc biệt đối với con rể.
Ông khẽ hớp một ngụm rượu vang đỏ, cảm giác ấm áp lan tỏa. Mối quan hệ hư hỏng giữa ông và Đại Lâm chính là sự hồi đáp thầm kín của ông cho sự hy sinh vĩ đại của con rể.
—
Chứng Kiến Qua Khe Cửa
Ông Hải Đông khẽ lắc đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng buồn bã hiện lên trên môi.
Đến khi con gái nhỏ Đại Đóa được một tuổi, Đại Lâm vẫn tránh ân ái để vợ có thời gian hồi phục hoàn toàn sức khỏe. Ba Đông cảm thấy sự nhẫn nại đó đáng ngưỡng mộ. Nhiều tháng sau, anh mới trở lại ân ái với vợ mình.
Tình cờ đêm nọ, Ông Hải Đông định lên sân thượng hóng gió thì chợt nghe tiếng “két…” rất khẽ từ căn phòng tầng ba của vợ chồng Lâm. Cánh cửa phòng khẽ hở, ông tiến tới và nhìn vào.
Ánh đèn ngủ vàng dịu chiếu rọi cảnh tượng cuồng nhiệt nhưng cũng đầy trìu mến. Đại Lâm chăm chú vào Hải Hoa, từng hành động nhẹ nhàng và ân cần. Ông chứng kiến Đại Lâm không chỉ thỏa mãn dục vọng cá nhân mà còn âu yếm từng chút cho con gái mình, từ hơi thở ấm áp trên mái tóc ướt đẫm của Hải Hoa, đến từng cú thúc vừa phải và dịu dàng.
Cảm xúc Ba Đông căng thẳng, ông nắm chặt tay. Lỗ nhỏ của ông ấm nóng lên. Ông đã thấy được sự kiềm chế và tận tâm của Đại Lâm, một người đàn ông khỏe mạnh đã giữ sự trong sạch cho vợ mình. Chính khoảnh khắc đó đã khắc sâu trong Ba Đông ý nghĩ: người con rể này cần được giải tỏa, và ông chính là người sẽ làm điều đó, để bảo vệ sự bình yên cho con gái ông.
—
Sự Sắp Đặt Tinh Tế
Thời gian yên bình trôi qua, Đại Lâm tận tâm phụ vợ chăm sóc con gái Đại Đóa. Đến khi con bé sinh nhật sáu tuổi, Hải Hoa lại mang thai lần nữa.
Không chút do dự, một lần nữa Đại Lâm lại tránh gần gũi để đảm bảo sự an toàn tuyệt đối cho vợ và con trong bụng. Anh sắp xếp để mẹ vợ ngủ cùng phòng với Hải Hoa và Đại Đóa ở tầng trệt, vì sợ bụng bầu vợ leo cầu thang sẽ nguy hiểm. Đại Lâm chủ động dọn lên tầng ba để ngủ một mình.
Hành động này, một lần nữa, khắc sâu thêm sự thấu hiểu và quan tâm thầm kín của Ba Hải Đông. Sự cô lập về không gian này không chỉ vì sự an toàn của con gái, mà còn là sự mở đường cho những bí mật chỉ có thể tồn tại trong bóng đêm và sự tĩnh lặng của ngôi nhà.
—
Một chiều tối nọ, không khí trong nhà nặng nề một cách vô hình. Mẹ vợ, vợ và con gái đã say giấc ở tầng trệt. Đại Lâm vừa từ sân trước đi vào, anh chỉ mặc mỗi chiếc quần thun ngắn, người đẫm mồ hôi sau một buổi tập thể dục để giải tỏa năng lượng.
Ánh đèn mờ chiếu rọi vào cơ thể cơ bắp của anh. Cái cặc dài ngoằng của Đại Lâm đung đưa nặng trịch trong quần, một biểu hiện trực quan cho cơn ham muốn đang dâng lên mãnh liệt sau nhiều tháng kiêng khem.
Ông Hải Đông từ lầu hai đi xuống thì gặp Đại Lâm. Ánh mắt ông nhìn thẳng vào cái cặc căng cứng đang rung rinh trong quần con rể. Đại Lâm khẽ chào Ba Đông, giọng anh khàn đặc vì mệt mỏi và kìm nén, rồi bước thẳng lên phòng ở tầng ba.
Anh ngã hẳn ra giường, nhắm mắt lại, chấp nhận sự tra tấn của cơn thèm khát mà không cần tắm rửa. Ông Hải Đông đứng lặng yên, cảm nhận được từng hơi thở nặng nề của Đại Lâm từ tầng trên vọng xuống.
Ông hoàn toàn hiểu: hành động của Đại Lâm là để làm dịu đi cơn ham muốn đang ngày càng dâng lên, một sự hy sinh vĩ đại mà không ai ngoài ông chứng kiến. Sự đồng cảm đó, cùng với dục vọng cấm kỵ đã ngủ yên trong ông, thức tỉnh mạnh mẽ. Ba Đông biết, đã đến lúc ông phải chủ động thực hiện sự quan tâm đặc biệt của mình.
—
Ân Ái Trong Giấc Mơ
Ông Hải Đông đứng lặng hồi lâu dưới ánh đèn ngủ mờ ảo ở tầng ba. Sau khi thấu hiểu sự kiềm nén của con rể, ông khẽ khàng bước đi, tiến đến bên chiếc nệm dày nơi Đại Lâm đang say giấc.
Đại Lâm thở đều “phì… phò…”, cơ thể cơ bắp anh thả lỏng hoàn toàn. Cái cặc dài ngoằng của anh vẫn cương cứng một chút, đội chiếc quần thun ngắn nhẹ lên. Ông Hải Đông đứng nhìn từ trên xuống, ánh mắt ông tràn ngập sự thương xót cấm kỵ và một dục vọng trầm tĩnh. Ông khẽ thở dài một hơi vì thương con rể.
Ông cúi người xuống, hai tay lạnh mát kéo nhẹ chiếc lưng quần thun của Đại Lâm xuống, thật chậm rãi để tránh đánh thức cậu. Cái cặc khổng lồ của Đại Lâm bật ra, nóng rực và nhảy múa trong không khí.
Ông Hải Đông khẽ há miệng, chụp lấy đầu cặc đang cương cứng của Đại Lâm.
CHỤP! – Tiếng da thịt va chạm ướt át đầu tiên.
Ông mút đầu cặc một cách mềm mại nhưng đầy dục vọng, lưỡi ông đánh một vòng tinh tế vào lỗ tiểu nhỏ bé. Đại Lâm khẽ rên một tiếng “Ưm…” trong giấc ngủ, cặc anh nhún nhảy trong miệng Ba Đông như một phản xạ vô thức.
Ông Hải Đông cảm nhận được sự kích thích đang dâng lên từ cặc con rể, và ông đột ngột thực hiện hành động liều lĩnh nhất: Ông há rộng miệng, nuốt trọn thân cặc dài ngoằng của Đại Lâm vào sâu trong cổ họng.
ỌC! ỌC! – Tiếng cặc đâm sâu vào cuống họng, mạnh mẽ và dứt khoát.
Độ dài cực đại của cặc Đại Lâm làm Ông Hải Đông muốn nôn ọe. Nước mắt ông ngấn mi, trào ra khỏi khóe mắt. Ông gồng mình chịu đựng, cố gắng mút thật sâu và chặt chẽ.
“Ba… Ba thương con…” Ông Hải Đông nghẹn ngào trong cổ họng, lời nói bị cặc chôn vùi.
Đại Lâm vẫn ngáy đều “khò… khò…”, hoàn toàn chìm đắm trong giấc ngủ, không hề hay biết về sự hy sinh cấm kỵ và âu yếm dâm đãng của Ba Đông đang diễn ra dưới bóng tối. Cái cặc nóng rực của anh thúc nhẹ theo nhịp thở, như một sự trừng phạt ngọt ngào dành cho Ba Đông.
Ông Hải Đông cảm thấy hạnh phúc và tội lỗi cùng lúc. Ông bú mút cuồng nhiệt, cố gắng hút hết tất cả sự mệt mỏi và dục vọng đang ngấm ngầm hành hạ con rể. Hàm râu rậm của ông cọ xát vào lớp da nhạy cảm dưới gốc cặc, tạo nên sự kích thích thô ráp mà Đại Lâm không hề hay biết đã được tận hưởng trong vô thức.
—
Ông Hải Đông ngậm sâu cặc của Đại Lâm trong cổ họng, nước mắt vẫn còn ngấn mi vì sự quá tải của độ dài và kích thước. Ông cảm nhận được cơ thịt bên trong đang co rút mạnh mẽ, cái cặc nóng rực của con rể đang run bần bật vì cực khoái trong vô thức.
Và rồi, tiếng ngáy đều “khò… khò…” của Đại Lâm cũng hòa cùng với tiếng “phụt phụt” nhỏ và nhớp nháp vang lên từ tận sâu họng Ông Hải Đông. Dòng tinh dịch nóng và nồng đậm của Đại Lâm phun trào mạnh mẽ, được Ông Hải Đông nuốt trọn “ỰC!” một tiếng.
PHỤT! PHỤT! – Âm thanh dục vọng kín đáo trong bóng tối.
ỌC… ỌC… – Tiếng cổ họng nuốt lấy dòng mật ngọt.
Đại Lâm khẽ giật mình một cái, rồi lại thở đều hơn, hoàn toàn thỏa mãn trong giấc ngủ. Ông Hải Đông rút môi ra, liếm sạch cặc con rể, để lại nó nhẵn bóng và mềm mại. Ông thở dốc một hơi “phù…”, cảm thấy kiệt sức nhưng thanh thản.
Ông kéo nhẹ chiếc quần thun của Đại Lâm lên, che đi cái cặc mềm nhũn vừa được giải tỏa. Ông Hải Đông lặng lẽ rời khỏi phòng, bóng đêm và sự tĩnh lặng lại bao trùm căn nhà. Hành động cấm kỵ đó, một lần nữa, được chôn vùi vào bí mật của hai người.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng vàng tươi chiếu rọi khắp căn nhà. Đại Lâm bước xuống cầu thang, khuôn mặt anh sáng sủa, rạng rỡ và tươi tắn khác hẳn vẻ căng thẳng ngày hôm trước. Anh cúi người hôn nhẹ lên trán vợ, hôn lên má con gái Đại Đóa líu lo, rồi mỉm cười rộng rãi trước khi đi làm.
Ông Hải Đông đứng ở cửa bếp, lặng lẽ quan sát. Ông khẽ gật đầu hài lòng. Mọi sự hy sinh và dục vọng cấm kỵ đều đã được đền đáp bằng sự bình yên và hạnh phúc của con gái ông, Hải Hoa. Đại Lâm đã được giải tỏa dục vọng để trở thành người chồng mẫu mực và người cha tận tâm nhất.
Ông Ba Đông hít sâu một hơi. Ông biết rằng, miễn là con gái ông Hải Hoa còn đang mang thai và cần sự an toàn, thì nghi thức cấm kỵ này sẽ còn được tái diễn trong bóng đêm tĩnh lặng của ngôi nhà này.
—