PHẦN CUỐI
E.
Cậu.
Chín giờ đêm…
Cậu mở lại điện thoại…Cậu đã biết mình nên làm gì…
Cậu cũng biết, mình là một đứa tồi tệ…
“Hải hả, tao có gọi cho mày mà mày tắt máy. Ba tao mới lên cơn tai biến phải nhập viện, tao về nhà coi thế nào…Sorry vì phải đi trước, tao bắt taxi cho nhanh…Lên thành phố gặp nhau sau nha…”
Tin nhắn gửi cho cậu trước đó một tiếng…Thì ra…Bác trai…có chuyện à…
Đợi tao với, tao lên liền với mày…
Nó.
Thêm ba ngày trôi qua…
Sáng, mẹ nó gõ cửa phòng. Nó mắt nhắm mắt mở, thì thấy trên tay mẹ là một bức thư…
Lạ chưa, lại có ai gửi thư cho nó nhỉ???…
“Nhóc con!
Chắc nhóc ngạc nhiên lắm, khi nhận được lá thư này của anh. Thật ra, anh muốn nói với nhóc việc này từ rất lâu rồi. Ngặt nỗi, lại chẳng biết nên bắt đầu như thế nào cả. Cảm ơn nhóc, vì thời gian qua đã ở bên cạnh anh. Kể từ ngày phát hiện ra bệnh tình của mình, anh tự hỏi còn điều gì làm cho mình muốn sống. Anh không có gia đình, lại đã chia tay người yêu. Nhưng ông trời không bạc đãi anh, khi cho anh được gặp mặt nhóc. Có nhóc, cuộc đời này bỗng trở nên thật đáng sống …Xin lỗi, vì đã nói dối nhóc về chuyện kết hôn, anh, thật sự chỉ muốn biết, tình cảm của nhóc…
Nhóc con!
Bệnh tình của anh ngày một tệ hơn…Lần này anh đi, cũng chẳng biết còn có ngày về… Anh… đã luôn muốn nói với nhóc…cũng muốn, được ở bên nhóc nhiều hơn…Được nhìn thấy nụ cười, được xoa đầu nhóc, được cùng ngồi bên nhau nhấm nháp cà phê những ngày mưa…Anh… sẽ nhớ nhóc nhiều lắm đấy…anh…sẽ mang theo hình ảnh của nhóc trong cả phần đời ngắn ngủi còn lại của mình…
Nhóc con!
Dù cảm thấy mình thật ngốc, khi bịa ra câu chuyện kết hôn kia, nhưng rốt cuộc, anh cũng đã biết được tình cảm của nhóc. Dù mọi chuyện không như mong đợi, anh vẫn cảm ơn khoảng thời gian anh có nhóc kề bên…Hãy sống thật vui, thật hạnh phúc nhóc nhé…Hãy sống, cả cho phần người bạn nhóc quen này…
Còn nhớ, câu nói trong đêm đầu tiên anh và nhóc gặp nhau…
Nếu có duyên gặp lại, thì phải là nụ cười hạnh phúc nha nhóc…”
Cậu.
Cậu làm thủ tục trả phòng, rồi lấy xe ra về trong đêm, mặc cho cô chủ nhà ngăn cản. Cậu muốn ở bên cạnh Thắng lúc này. Bao nhiêu năm qua, vẫn luôn là Thắng chăm sóc cho cậu…
Nên… lần này…
Đường đi ban đêm làm cậu chạy chậm hơn, cũng sốt ruột. Dọc đường lại thêm một vụ tai nạn, người đi đường bu đông làm tắc nghẽn thêm…Cậu nhấc máy…gọi cho Thắng…
Không liên lạc được…
Chắc sóng yếu quá đây…
Nó.
Nó cầm bức thư, đôi tay run run. Hơi thở như nghẹn chặt, cùng hai hàng nước mắt…Tại sao…tại sao anh lại không nói cho nó biết???…
Tại sao???…
Tại sao nó lại hèn nhát, đi chối bỏ tình cảm của mình…
Nói là tốt cho anh, là tốt cho anh mà…
Sao lại để, lại để anh ra đi như vậy???…
Tại sao???…