CHƯƠNG 7 — MẠCH MÁU KHAO KHÁTI. NẮNG SỚM TRÊN TẤM LƯNG CƠ BẮP
Sáng sớm. Ánh nắng rọi vào khe cửa sổ quân khu, đổ dài lên tấm lưng trần của Hồ Duy.
Khánh nằm bên, mắt mở hé, ngắm từng đường cong săn chắc từ gáy xuống eo hắn. Mồ hôi khô in vệt sáng mờ trên làn da ngăm rắn rỏi. Từng cái hít thở đều đặn của hắn khiến chăn nhẹ phập phồng.
“Đẹp thật…” — Khánh thì thầm, chính mình cũng ngạc nhiên vì câu ấy.
Không có lệnh. Không có roi.
Chỉ có khát.
II. NGÓN TAY KHÁNH LẦN LÊN SỐNG LƯNG
Khánh vươn tay. Rụt lại. Rồi chạm hẳn.
Đầu ngón tay chạm vào sống lưng Duy, dọc theo đường gân cứng như sợi cáp ẩn dưới da. Lòng bàn tay dừng lại ở thắt lưng, nơi lớp cơ nổi rõ như dải đồi nhỏ dưới nắng.
Duy trở mình, mắt vẫn nhắm, nhưng giọng đã vang lên trầm đục:
“Em sờ nãy giờ rồi đó.”
Khánh giật mình toan rút tay, nhưng lần đầu… không rút.
“Cho em… nhìn rõ anh hơn được không?”
III. KHÁNH CHỦ ĐỘNG — ÁNH MẮT RỰC LỬA
Duy mở mắt. Cặp đồng tử đen nhánh đối diện với ánh nhìn chưa từng có từ Khánh.
Không còn run sợ.
Không còn cam chịu.
Chỉ có thứ ánh sáng… muốn sở hữu.
Khánh đặt tay lên ngực hắn, trượt xuống bụng, chạm đến nơi nóng ấm đang nhô lên dần giữa hai đùi.
“Cho em được chạm. Không vì lệnh. Mà vì em muốn.”
Duy không cười. Không nói.
Chỉ gật chậm.
IV. MÀN DẠO ĐẦU CỦA KẺ TỪNG BỊ TẨY NÃO
Khánh cúi đầu, môi chạm da Duy, mút nhẹ nơi hõm cổ.
Duy rùng mình, bật thở mạnh.
“Ưm…”
Tay Khánh lần xuống, nắm lấy phần thân cường mãnh, tráng kiện, nóng rực, nặng nề.
Cậu vuốt nhẹ.
“To thật…” — cậu lẩm bẩm, rồi đỏ mặt, nhưng không ngừng tay.
Duy đưa tay vuốt tóc cậu, khẽ siết.
“Em chắc chứ?”
Khánh nhìn lên.
“Chắc hơn bất cứ mệnh lệnh nào ở trại này.”
V. KHÔNG PHẢI PHẦN THƯỞNG — LÀ CHO NHAU
Khánh quỳ lên giường, để Duy tựa lưng vào vách.
Phập.
“A… a á…” — Khánh rên khẽ, mặt đỏ bừng, cơ thể run lên khi phần thân cứng như đá dần trượt vào bên trong cậu, sâu, dài, căng tức.
“Chậm thôi… to quá… ư…”
Duy vòng tay giữ eo cậu, thì thầm:
“Anh ở đây. Không ai sai khiến. Chỉ là em và anh.”
Bạch – bạch – phạch – bạch!
Tiếng va chạm vang dội giữa không gian ẩm mùi da thịt.
Khánh ngửa cổ, rên rỉ giữa mỗi cú đẩy:
“Nhanh hơn đi… cho em… tan chảy đi…”
VI. CAO TRÀO — VÀ TÌNH CẢM TRÀN LÊN
Phập – phập – bạch – bạch!
Duy siết chặt eo Khánh, đẩy mạnh.
“Ư… a… a á á… em… sắp…!”
Toàn thân Khánh cong lên như cánh cung.
“Ư… a… a a a!”
Cậu xuất ra, không cần chạm.
Cơ thể siết chặt khiến Duy cũng gầm nhẹ, rút ra rồi xuất lên bụng Khánh từng đợt nóng rực, trắng đục.
VII. HƠI THỞ CUỐI CÙNG — CHƯA PHẢI KẾT
Khánh nằm lên ngực Duy, lồng ngực vẫn rung theo nhịp thở dốc.
Mùi mồ hôi, nhục cảm, và thứ gì đó không gọi tên được — lẫn lộn trong không khí.
“Nếu Trại X là địa ngục…” — Khánh thì thầm —
“…thì có thể anh là giếng nước cuối cùng của em.”
Duy vuốt lưng cậu, siết nhẹ.
“Giữ chặt lấy anh. Đừng để họ bẻ gãy em lần nữa.”