CHƯƠNG 5 — ĐƯỜNG GÃYI. GIẰNG XÉ
Phạm Khánh không còn biết mình là ai nữa.
Mỗi sáng tỉnh dậy, cơ thể ê ẩm, giữa hai chân vẫn âm ấm chất lạ — nhưng đầu óc thì rối như mớ dây thép gai.
“Mình ghê tởm điều họ làm với mình.”
“Nhưng tại sao… tại sao lại có đêm mình tự nghĩ tới, rồi bất giác cứng lên?”
Cậu đứng soi gương, thấy cổ còn hằn dấu tay. Mặt thì lấm tấm vết đỏ chưa tan.
“Mình đang phục tùng… hay đang sa ngã?”
Câu hỏi ấy găm chặt vào từng sợi cơ.
II. CUỘC KIỂM TRA THỂ LỰC — THỬ THÁCH CỦA THỂ XÁC
Cuối tuần, một lệnh mới được ban xuống:
“Tất cả tân binh có thân hình đạt chuẩn sẽ được triệu tập kiểm tra thể lực cá nhân tại nhà kho 4.”
Ngô Minh kéo tay Khánh:
“Đừng đi. Ai vào đó rồi cũng bị ‘xem kỹ’. Đó là buổi sàng lọc của sĩ quan cấp cao.”
Nhưng Khánh không còn đường lui.
Tên cậu nằm đầu danh sách.
III. NHÀ KHO 4 — PHÒNG CHỌN THỊT
Một dãy tân binh đứng trần truồng trong ánh đèn neon mờ.
Chỉ có sĩ quan được mặc quần áo.
Một người trong số đó là Đại úy Trần Văn Khôi, người nổi tiếng với thú vui kiểm tra… từng centimet.
Khánh bị kéo ra giữa phòng.
“Quay một vòng. Chậm.”
Ánh mắt các sĩ quan lướt trên từng thớ thịt, từng đường gân. Có tiếng bàn luận nhỏ:
“Thằng này bụng phẳng, cơ lưng tốt.”
“Da mẫn cảm. Phù hợp cho trò trói dài giờ.”
Một chiếc bàn gỗ được lôi ra giữa sàn.
“Tư thế quỳ. Chống khuỷu. Chúng tôi sẽ kiểm tra phản xạ.”
IV. THỊ TẨM TRÁ HÌNH — TRÒ CHƠI CỦA BỀ TRÊN
Bốn bàn tay giữ chặt Khánh xuống mặt bàn. Một ống bôi trơn được khui ra.
“Thả lỏng. Mọi thứ bắt đầu từ cảm giác.”
Phập.
“A…!” Khánh bật kêu khi một sĩ quan không rõ tên tiến vào từ phía sau, không hề báo trước.
“Kiểm tra độ chịu tải, tốc độ phản ứng.”
Bạch – bạch – bạch.
“Ư… đừng mà…!”
“Tiếng rên là chỉ số quan trọng. Ghi lại tần suất co thắt mỗi nhịp.”
Đại úy Khôi tiến lại, kéo cằm Khánh lên:
“Nhìn tôi. Cậu muốn được chọn? Hay muốn bị thải loại ra nghĩa địa phía sau trại?”
V. CAO TRÀO & KẾT
Tiếng thịt đập vang cả kho:
Phập – bạch – bạch – phập – phạch!
“A… a á á… không… không chịu được… nữa…!”
Khánh gồng cứng toàn thân, rồi bật lên:
“Ư… a…!”
Dòng trắng đục bắn đầy mặt bàn khi người phía sau cũng siết chặt hông cậu, gầm khẽ rồi xuất ra.
Một sĩ quan cười nhẹ:
“Dấu hiệu rõ ràng: thằng này đã nghiện. Đưa nó vào nhóm ‘đáp ứng nhanh’. Trung tá Thành sẽ mừng.”
VI. TRỞ VỀ KÝ TÚC — LẶNG NGẮM LƯNG MÌNH
Đêm đó, Khánh nằm quay lưng vào tường. Trên da lưng vẫn còn vết bôi trơn chưa rửa.
“Nếu mình chống lại… mình sẽ mất hết.”
“Nếu mình phục tùng… thì mình còn lại gì?”
Khánh đưa tay vuốt từ cổ xuống bụng, chạm đến phần thân đang dần dâng lên… một cách vô thức.
Giữa đêm khuya, cậu bật khóc.
Không rõ vì sợ…
Hay vì khát.