CHƯƠNG 3 — NHỮNG ĐÊM KHÔNG TÊN
Phạm Khánh không trở lại là chính mình.
Sau đêm đầu tiên trong văn phòng chỉ huy, cậu bước ra với hai đầu gối run rẩy, bụng dưới còn âm ấm chất dịch lạ, và cột sống ê ẩm như bị dập nát.
Mọi người trong phòng nhìn cậu bằng ánh mắt nửa giễu cợt, nửa thương hại.
Không ai hỏi gì. Không ai được phép hỏi.
Chỉ có Ngô Minh nhẹ giọng, khi chỉ còn hai người trong ký túc:
“Cậu mới bị Thành ‘ghi sổ đêm’. Từ giờ, lưng cậu không còn là của cậu nữa đâu.”
I. NỘI TÂM KHÁNH — KẺ ĐƯỢC CHỌN HAY KẺ BỊ GÃY?
Khánh không hiểu nổi mình nữa.
Mỗi khi tắm, cậu lặng lẽ sờ tay xuống phần hông thâm tím, vẫn cảm nhận được dư âm đè nén trong từng khớp xương. Nhưng điều khiến cậu hoang mang hơn cả… là cảm giác thổn thức mỗi khi nhớ lại hơi thở nóng rực, giọng trầm ra lệnh, tiếng phập – phập – bạch – bạch ám vào da thịt.
“Tại sao mình lại thấy… lạnh sống lưng mà vẫn cứng bụng dưới?”
Cậu không dám tự thú với bản thân rằng: cậu đã bắt đầu chờ đến thứ Tư, thứ Bảy.
II. TRUNG ÚY DUY KHANG — MẶT NGỌC LẠNH NHƯ DAO
Tối thứ Tư. Cậu lại được gọi lên. Nhưng lần này không phải Trung tá Thành đón cửa.
Một người khác đứng trong phòng – cao hơn Khánh một chút, gầy, da trắng, mặt không một biểu cảm. Bộ quân phục ôm sát làm nổi bật sống lưng thẳng tắp như lưỡi dao.
“Trung úy Duy Khang.” – người ta đồn rằng anh ta là cánh tay phải của Thành, chưa từng bị bất kỳ lính nào từ chối lệnh.
“Trung tá bận. Đêm nay tôi nhận trực thay.”
Khang lạnh lùng ném câu đó, tay vẫn đeo găng đen, chỉ vào giường gấp phía trong.
“Cởi đồ. Nằm ngửa. Hai tay để lên đầu.”
III. THỊ TẨM — DƯỚI TAY TRUNG ÚY KẺ GIỮ LỆNH
Khánh rùng mình, nhưng cơ thể lại bất giác tuân lệnh.
Cậu nằm xuống giường, hai chân khẽ mở ra khi Khang tiến lại gần, lột găng, vạch cổ áo.
“Tôi không mạnh tay như Trung tá. Nhưng tôi thích sự sạch sẽ. Em sẽ không được rên nếu không bị ra lệnh.”
Khang không cần dạo dài. Anh ta kéo cậu lại, ôm ngang hông, rồi trượt xuống.
“Ư…!” Khánh siết mạnh tay vịn giường khi đầu lưỡi ấm ướt của Khang đột ngột lướt dọc vùng nhạy cảm.
“Đừng cong lưng. Em sẽ phải giữ đúng tư thế.”
Khang mút mạnh một bên đùi trong, tay luồn ra sau tách mông cậu ra, đầu ngón trơn trượt lướt vào khe kín.
“A… đừng… không được đâu…!”
“Im.”
Phập.
“A… á á á!”
Không cần cảnh báo, Khang xâm nhập, nhanh, sâu và sắc lạnh.
“Em vẫn còn chặt. Nhưng đã bắt đầu quen rồi.”
Bạch – bạch – bạch.
Mỗi cú thúc như nhấn sâu hơn ký ức thị tẩm cũ, nhưng lần này lạnh lẽo hơn. Khang không hôn, không ôm, chỉ xiết mạnh hông và ra lệnh:
“Ngửa cổ. Mở miệng. Tôi muốn nhìn em khóc mà không dám lên tiếng.”
IV. CAO TRÀO
“Tôi sẽ vào sâu hơn. Không kêu. Đây là lệnh.”
Phập – phập – bạch – bạch – bạch!
Tiếng thịt đập vào nhau vang trong căn phòng nhỏ.
Khánh siết chặt hai tay, mắt ướt nhòe, miệng hé rên khẽ:
“A… a á… em… không chịu… được nữa…!”
Khang nghiến răng, rồi rút ra đúng lúc—
“Ngẩng mặt lên.”
Phạch!
Khánh vừa ngước thì dòng nóng ướt bắn thẳng lên mặt cậu.
Anh ta đứng thẳng, thở dồn, lau mép, rồi lạnh lùng nói:
“Tốt. Trung tá sẽ hài lòng khi em bắt đầu biết im miệng và biết tiếp nhận.”
V. KẾT
Khánh nằm lại trên giường, không được phép lau mặt, không được nói gì.
Chỉ nghe thấy tiếng cửa mở, rồi đóng.
Trước khi khuất hẳn, Duy Khang để lại một câu:
“Tối thứ Sáu, em lại được gọi. Lần sau là cả hai chúng tôi.”