CHƯƠNG 2 — ĐÊM ĐẦU THỊ TẨM
Cánh cửa văn phòng chỉ huy đóng lại sau lưng Phạm Khánh với tiếng “cạch” lạnh lẽo. Phòng không đèn, chỉ có ánh sáng vàng mờ mờ từ một chiếc đèn bàn đặt sát vách, hắt xuống những tấm giấy hồ sơ chồng đống.
Khánh đứng thẳng, tay siết chặt bên hông, thân thể trần truồng run khẽ dưới lớp gió lạnh lùa từ khe cửa sổ hẹp.
Tiếng bước chân vọng lên từ tầng trong cùng.
“Vào đi.”
Giọng nói khàn trầm, dày như thuốc súng, vang ra từ nơi sâu nhất căn phòng. Khánh nuốt nước bọt, từng bước tiến vào. Ánh sáng rọi lưng cậu khiến làn da trắng như phát sáng trong không gian chật hẹp ấy.
Trung tá Lê Thành đang ngồi sau bàn gỗ cũ, áo sơmi đen vén tay, mắt dừng lại nơi phần hông Khánh đang cố khép chặt.
“Biết tại sao bị gọi lên không?”
Khánh không trả lời. Thành không cần đáp án. Hắn đứng dậy, chậm rãi tiến về phía cậu như một con mãnh thú đang rình mồi.
“Lưng cậu đẹp. Nhưng một chiến sĩ không được phép khép đùi trước cấp trên.”
Tay hắn đưa lên, nắm lấy cằm Khánh. Da hắn nóng, thô ráp, mùi mồ hôi và thuốc lá pha trộn thành mùi quyền lực.
“Lần đầu, tôi sẽ dạy cậu cách phục vụ.”
MÀN DẠO ĐẦU
Hắn đẩy Khánh ngồi lên mặt bàn lạnh toát, hai đùi cậu bị tách ra không báo trước.
“A…!” Khánh giật nảy, nhưng tay Thành đã kịp giữ lấy eo cậu, ghì xuống mặt bàn.
Hơi thở nặng nề của người đàn ông bắt đầu vờn quanh cổ cậu. Một bên vai bị cắn nhẹ, rồi mút sâu đến tím bầm.
“Em phải học cách phát ra âm thanh. Nếu không, tôi sẽ khiến em khóc bằng cách khác.”
Lưỡi hắn lướt dọc từ cổ xuống ngực, dừng lại nơi núm vú. “Chỗ này phản ứng tốt. Rất tốt.”
“Đừng… trung tá… em chưa—”
“Im.” Hắn thì thầm. “Em chỉ cần học cách đón nhận phần thưởng.”
XÂM NHẬP — THỊ TẨM
Khánh run rẩy khi cảm nhận được vật thể nóng rực, cứng như sắt, đang áp sát từ bên dưới.
“Tôi vào nhé.” Thành nói không chút thương hại, tay ghì mạnh eo cậu.
“A— a á á…!”
Phập.
Toàn thân Khánh cong bật khỏi mặt bàn như dây cung. Cảm giác nóng rực, căng đau xé rách mọi phòng tuyến.
“Thắt chặt như lính mới. Tốt.”
Bạch – bạch – bạch.
Hắn bắt đầu nhịp dập không nương tay, từng cú thúc sâu khiến cả bàn gỗ rung lên theo. Cơ thể Khánh bật phản xạ mỗi khi bị chọc tới đáy.
“Anh… anh chậm lại một chút…!”
“Đây là quân lệnh. Em có quyền từ chối sao?”
Hắn kéo một bên chân Khánh vắt lên vai mình, cắm sâu hơn, nhịp nhanh hơn. Tiếng phập – phập – bạch – bạch dồn dập, đậm đặc mùi mồ hôi, tiếng thở, và tiếng rên khẽ bị bóp nghẹn trong họng Khánh.
“A… a á…! Em chịu… không nổi…!”
“Xuất đi. Xuất ra đi, lính của tôi.”
CAO TRÀO
Hắn gầm khẽ, cơ bụng siết chặt. Một cú dập cuối cùng.
“Phập!”
Cả hai cùng bật nẩy.
Khánh bắn lên bụng mình, mắt mở lớn vô thức. Thành ghì cậu sát xuống, người run lên từng đợt trong lúc dòng nóng tuôn ra sâu bên trong.
“Tốt.” Hắn thì thầm sát tai cậu.
“Em vừa chính thức được ghi tên vào danh sách ‘phục vụ đêm’.”
KẾT THÚC
Lúc Khánh tỉnh dậy, thân thể ê ẩm, bàn gỗ dính đầy dấu vết.
Trên bàn là một tờ giấy mới:
“Từ nay, mỗi thứ Tư và thứ Bảy – trực đêm tại văn phòng chỉ huy. Riêng biệt. Không ai thay.”
Phạm Khánh không biết — đêm ấy chỉ là bắt đầu.
Thân thể cậu, từ nay, đã trở thành phần thưởng thường trực cho cấp trên – giữa nơi rừng sâu không lối thoát.