CHƯƠNG 18 – CÒN SỐNG, CÒN YÊU
Đêm rừng tĩnh lặng.
Trăng nghiêng hắt ánh bạc qua ô cửa gỗ.
Trong căn nhà nhỏ của Thiện, Khánh ngồi tựa lưng vào tường, mắt mở trân nhìn bóng lưng người đàn ông đang ngủ say trên tấm chăn lông cũ – Duy.
Lồng ngực Khánh vẫn còn thắt lại mỗi khi nhớ đến những ngày ở Trại X. Những cú đánh. Những mệnh lệnh. Những đêm tê liệt, trần trụi, vô hồn.
Nhưng lúc này, bên Duy, cậu không thấy sợ.
Cậu thấy khao khát.
Cậu khẽ dịch lại gần.
Bàn tay chạm nhẹ vào làn da ấm.
Duy mở mắt, không ngạc nhiên.
“Không ngủ được à?”
“…Không. Em thấy lạnh.”
Duy mỉm cười, không hỏi thêm. Anh vươn tay, kéo Khánh vào lòng.
Cơ thể Khánh vừa áp sát, mạch đập cả hai như hòa vào nhau.
“Duy…”
“Ừ?”
“Em muốn chạm vào anh. Không vì sợ. Không vì ai bắt. Mà vì em muốn.”
Không lời đáp.
Chỉ có cánh tay Duy siết mạnh.
Và hơi thở bắt đầu gấp hơn.
I. ĐÊM TRỞ LẠI
Lưỡi họ tìm thấy nhau giữa hơi thở đứt đoạn.
Nụ hôn đầu tiên không cuống quýt, mà dai dẳng, đầy lửa.
Khánh lần đầu chủ động đưa tay ra sau gáy Duy, kéo anh áp vào, run rẩy.
Bàn tay Duy luồn dưới lớp áo sơ mi cũ của Khánh, vuốt từ sống lưng xuống thắt lưng, rồi dừng lại ở điểm nóng rạo rực.
“Anh ổn chứ?” – Khánh hỏi, môi chạm tai.
Duy không trả lời. Anh lật người, đè cậu xuống đệm rơm.
Phập.
Tiếng thân thể va chạm.
Không thô bạo, mà rền rĩ, ngấu nghiến, như hai con người vừa được trả về làm người.
“A… Duy…”
“Nhìn anh. Em đang sống. Em đang run dưới anh… không còn là cái xác rỗng nữa…”
“Em biết… a á á… em biết mà…”
II. MÙA CHÁY BỪNG LÊN
Hơi thở của họ quấn lấy nhau như khói.
Mồ hôi hòa lẫn.
Tiếng rên, tiếng thở, tiếng lún xuống của lớp đệm rơm vang lên đều đặn:
“Bạch… bạch… bạch…”
Duy hôn khắp xương quai xanh Khánh, vừa thì thầm:
“Không ai còn chạm vào em được nữa. Em là của anh. Mãi mãi.”
Khánh rướn người đón lấy, run run nhưng không rời mắt.
Cậu nắm lấy tay Duy, đặt lên tim mình.
“Anh nghe không… tim em… nó vẫn còn đập. Vì anh.”
Cao trào đến như đỉnh gió hú.
Cả hai gồng người — rồi cùng vỡ oà trong khoảnh khắc sống mãnh liệt nhất.
Họ xuất ra.
Không tiếng gào.
Chỉ là tiếng tim đập, và cái siết tay chặt hơn giữa hai người đàn ông từng bước ra khỏi địa ngục.
III. SAU CƠN MƯA
Cả hai nằm im, mồ hôi thấm đẫm, thân thể rã rời.
“Em có hối hận không?”
“Không. Nếu mai chết… em vẫn sẽ chọn yêu anh thêm một lần nữa.”
Duy cúi đầu, hôn nhẹ lên trán Khánh:
“Vậy thì mai, chúng ta lại sống.”
Vì chúng ta còn sống – và còn yêu.