CHƯƠNG 15 — VỠ TRẬN
I. MỘT GIỜ SÁNG – CỬA MỞ
Duy mặc quân phục trung tá, đội mũ sụp, đi qua ba trạm gác.
Anh bấm mã — cạch! — cánh cửa dày bật mở.
Bên trong, Khánh nằm nghiêng, chiếc áo trắng mỏng hở nửa vai.
Cơ thể cậu phủ đầy dấu vết trắng – đỏ – tím. Mắt nhắm, môi khô, tay bị trói bằng dây lụa mỏng.
Duy siết nắm tay.
“Khánh… là anh.”
II. CẬU MỞ MẮT, RỒI BẬT KHÓC
Chớp mắt.
Rồi lại chớp.
Khánh không nói gì.
Chỉ bật khóc — nước mắt chảy từng vệt qua gò má, rồi vùng dậy ôm lấy Duy, đập tay vào ngực anh như đứa trẻ.
“Sao bây giờ anh mới đến? Tôi… tôi đã quên mất mình là ai rồi…”
Duy siết chặt cậu trong vòng tay.
“Xin lỗi… anh đã để em một mình quá lâu.”
III. TRỐN CHẠY
Báo động vang lên.
“BỐP!” – Duy đấm gục lính canh, lôi Khánh chạy trong hành lang hẹp, tràn ánh sáng đỏ chớp nháy.
“Rẽ trái! Nhanh!”
Tiếng còi rít. Tiếng giày nện. Tiếng súng lên đạn.
Khánh vấp ngã. Duy bế xốc cậu lên.
Cả người Khánh mềm nhũn, nhưng tay vẫn ôm cổ anh, mặt vùi vào ngực.
IV. CĂN PHÒNG ẨN – LẦN THOÁT ĐẦU TIÊN
Họ lao vào phòng kỹ thuật cũ, khóa chặt cửa.
Khánh ngồi sụp xuống, run rẩy.
Duy cởi áo khoác trùm cho cậu.
“Em lạnh không?”
“Lạnh… nhưng chỉ khi không có anh…” – Khánh thì thầm.
Duy ngồi xuống trước mặt, nắm tay cậu.
“Anh sẽ sửa tất cả.”
“Không cần sửa… chỉ cần anh ở đây. Lúc này.”
V. BÙNG NỔ — KHÔNG LỜI
Khánh ngả người tới.
Môi chạm môi.
Không lý trí. Không phép tắc.
Họ hôn nhau ngấu nghiến như hai kẻ đói khát.
Duy ngã xuống, kéo Khánh theo, áp vào ngực trần mình.
“Em… muốn.”
“Anh sẽ cho. Nhưng là vì em chủ động. Không phải vì ai ra lệnh nữa.”
Khánh rướn người lên, thì thầm bên tai:
“Lần đầu tiên, em thấy mình sống…”
VI. MỘT ĐÊM TRONG TỰ DO TẠM THỜI
Họ gối đầu bên nhau, giữa căn phòng tối mịt.
Ngoài kia, còi báo động vẫn gào rú.
Trong này, Khánh áp ngực vào Duy, thủ thỉ:
“Anh Duy…”
“Ừ?”
“Lần sau nếu bị bắt lại…
…em vẫn sẽ chờ anh đến.”
Cuộc trốn chạy chưa kết thúc, nhưng Khánh – cuối cùng – đã trở lại. Không còn là cỗ máy lạnh lẽo, mà là cậu trai yếu mềm từng khao khát một vòng tay ấm.
V. BÙNG NỔ — KHÔNG LỜI (bản mở rộng)
Khánh ngả người tới, môi run run chạm nhẹ vào môi Duy.
Ban đầu chỉ là chạm, nhưng hơi thở trộn vào nhau,
rồi một nhịp đập nơi lồng ngực chạm thẳng vào bản năng.
Họ hôn nhau — hôn như chưa từng có ranh giới.
Môi cậu mở ra, đón nhận, ngấu nghiến.
Duy kéo mạnh cậu vào lòng, tay trượt xuống eo, rồi lướt ngược lên sống lưng.
“Ư…” — Khánh rên khẽ, lưng ưỡn lên đón lấy.
“Duy… chạm em đi…” — cậu thì thào.
Không một mệnh lệnh.
Không ai sai khiến.
Chỉ có hai kẻ đang bốc cháy trong thân thể nhau.
Duy đặt Khánh nằm xuống, lưỡi lướt dọc cổ, rồi cắn nhẹ xương quai xanh.
Tay kia kéo vạt áo lên cao, để lộ lồng ngực trắng mịn, hằn vài vết cũ chưa phai.
“Anh xin lỗi vì tất cả…”
“Đừng xin lỗi… Em muốn. Ngay lúc này.”
Bạch… bạch… bạch…
Thắt lưng Duy va vào hông Khánh, từng nhịp dồn dập, ướt át, rực lửa.
Khánh thở dốc, cào lưng Duy, miệng hé, “a… á… a…”
Giọng cậu khản đặc, nhưng ngọt đến nghẹt tim.
Phập… phập… phập…
Duy siết eo cậu chặt hơn, mồ hôi rịn hai bên thái dương.
Khánh rướn người, chân quấn lấy thắt lưng anh, thì thầm:
“Tiến sâu hơn đi… Đừng dừng lại… Đừng để em nhớ mình từng bị lấy đi…”
Duy ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, rồi đột ngột hôn sâu, siết cậu chặt như sợ tan biến.
Bạch — bạch — a a á — phập — bạch — a…
Đôi chân va vào thành giường, tiếng va đập dội lại trong phòng, nóng rẫy.
Đến cuối, Khánh rùng mình một trận, miệng bật ra tiếng nức nở, rồi cả người co giật nhẹ, xuất ra.
Duy cũng gầm khẽ, ép sát vào lưng cậu, thở gấp…
…xuất vào thật sâu.
Căn phòng trở lại tĩnh lặng.
Khánh rũ người trong tay Duy, nước mắt trào ra không kìm lại.
“Duy… em yêu anh.”
“Anh biết. Và anh ở đây… mãi mãi.”
[BONUS] — LẦN THỨ HAI: KHÔNG CHỈ LÀ HAM MUỐN
Căn phòng cũ giờ chìm trong tĩnh lặng.
Đồng hồ chỉ gần 4 giờ sáng.
Duy ngồi tựa tường, để Khánh nằm giữa hai chân mình, lưng dựa ngực anh.
Một tay anh vòng qua ngực cậu, tay kia xoa nhẹ bên hông.
Không còn gấp gáp — chỉ là vuốt ve chậm rãi, âm ấm, dịu dàng.
“Lúc nãy… em run. Nhưng không rút lại.”
Khánh nói, giọng nhỏ, mũi nghẹt vì khóc.
“Vì anh là Duy. Không phải bất kỳ ai.”
Duy cúi xuống, hôn nhẹ lên tai cậu.
“Anh biết. Em chọn anh.”
Bạch… — Một nụ hôn lên gáy.
Bạch… bạch… — Hai nụ hôn kế bên sống lưng.
Khánh rùng mình, mắt khép hờ.
“Lần này không cần nhanh.”
“Không. Anh muốn chậm. Để em nhớ cảm giác này mãi.”
Duy nhẹ nhàng kéo cậu ngồi dậy, xoay người ngồi lên đùi anh.
Khánh bám vào vai anh, hai cơ thể nóng ran dính lấy nhau.
Phập…
“A…” — Khánh nghiến răng, mồ hôi túa ra.
Duy ôm siết eo cậu, thì thầm:
“Anh ở đây. Từ đầu đến cuối.”
Bạch… bạch… bạch…
Tiếng va chạm không vội vã, chỉ đều đều, rên rỉ như giai điệu mơ hồ.
Từng cái thúc đều sâu, ấm, khít khìn khịt.
Khánh rên từng tiếng một:
“Ư… Duy… sâu quá…
Nhưng… dễ chịu…
Anh cứ thế… đừng dừng.”
Hai tay Duy giữ chặt thắt lưng cậu, gối lưng tựa tường, để cậu tự điều phối nhịp.
Khánh nhấp nhẹ.
Rồi mạnh hơn.
Phập… phập… bạch — bạch — bạch!
Mỗi cú thúc, mỗi tiếng da thịt va vào nhau, đều mang theo sự giải thoát – và sự thừa nhận:
Dù có bị tẩy não bao nhiêu lần… trái tim cậu vẫn tìm về người này.
Khánh khóc, nhưng là khóc vì sướng, vì yêu, vì được là chính mình.
Cậu rướn người tới, hôn lên má Duy, rồi miệng kề bên tai:
“Duy… em đang nhớ lại thật rồi…
Từng cú chạm… từng lần anh ôm em trong phòng y tế cũ…
Em nhớ hết.”
Duy nhắm mắt, rướn lên, thúc sâu – nhanh – dồn dập:
“Anh yêu em. Chỉ mình em.”
Phập — bạch — bạch — a… á á… phập — bạch!
Khánh bật khóc một lần nữa khi lên đỉnh, ngực dán vào Duy, cơ bụng co giật, trắng xóa giữa hai bụng.
Duy bấu eo cậu, gồng người xuất tràn vào bên trong, thật sâu.
Cậu không rút ra.
Chỉ nằm đó, vẫn ngậm anh bên trong, đầu gối vào cổ Duy, tim đập loạn.
*Cảnh đêm khép lại bằng sự gắn kết. Không còn là Khánh của quá khứ. Cũng chẳng còn là Duy của hệ thống.
Chỉ còn hai con người — một khao khát, một nhớ nhung — trọn vẹn dành trọn thân thể và linh hồn cho nhau.*