CHƯƠNG 14 — NHỮNG ĐÊM TRẮNG TRẠI X
I. BẮT ĐẦU BẰNG CÁI VỖ VAI
Mỗi đêm, y tá sẽ gõ cửa phòng Khánh ba tiếng.
Không hỏi. Không nói.
Chỉ để lại mảnh giấy nhỏ với con số: P7 – 22:00.
Khánh biết, lúc kim chỉ tới giờ, cậu sẽ được “triệu đến”.
Lần đầu, cậu chần chừ. Nhưng chân vẫn bước.
Lần hai, cơ thể rịn mồ hôi ngay khi cửa đóng lại.
Lần ba, cậu bắt đầu nằm im để người ta xé áo.
II. PHÒNG P7 — LẠNH NHƯ PHÒNG PHẪU THUẬT
Trung tá Lê Thành ngồi ghế da, ánh mắt như dao.
Trung úy Duy Khang đứng kế bên, áo mở nút, tay đeo găng đen.
“Cởi đi.” – giọng trung tá lạnh tanh.
Khánh mím môi. Không nhúc nhích.
“Muốn được thở trong trại này, thì phục tùng là lẽ sống.”
Trung úy bước lại, xé toạc cúc áo cậu.
Khánh vùng nhẹ, “Đừng… tôi không—”
“Phập!” – Một cú siết cổ khiến lời nghẹn lại.
III. THỊ TẨM — HƯỚNG DẪN BẰNG SỨC MẠNH
Tay Khang luồn vào thắt lưng, kéo người cậu lại.
Lê Thành đứng sau, thì thầm vào tai:
“Cơ thể cậu không cần lý trí. Chỉ cần được dạy cách run rẩy.”
Bạch — bạch — bạch
Lưng cậu va vào thành giường sắt lạnh.
Khánh thở dốc, mắt ươn ướt, cắn môi đến bật máu.
Nhưng không hề kêu. Không hề gào.
Duy Khang áp trán vào trán cậu.
“Khánh à, cơ thể em đang nóng lên… Anh thấy rồi.”
IV. GIẰNG XÉ — TỰ HỎI MÌNH LÀ AI
Đêm thứ năm.
Khánh ngồi gục trong buồng tắm, tay run rẩy.
Cổ, vai, ngực đều loang dấu xanh tím — mỗi dấu là một lần phục tùng, một lần kháng cự bị bóp nát.
“Tôi… ghê tởm bọn họ.”
“Nhưng sao khi họ rời đi, tôi lại thấy… trống?”
Cậu bật khóc — không biết là vì nhục, hay vì thân thể đã nhớ hơi đàn ông.
V. LỆNH TRIỆU CUỐI CÙNG
Đêm thứ bảy.
Trung tá Lê Thành gọi cậu đến riêng. Không có Khang.
“Lát nữa sẽ là phiên cuối cùng.”
“Sau đêm nay… cậu sẽ không cần phải nhớ mình từng phản kháng nữa.”
Cửa phòng khép lại.
Tay trung tá ghì cổ cậu xuống nệm, thì thầm:
“Phần thưởng của tôi đêm nay… là sự phục tùng trọn vẹn từ em.”
“A… a á… bạch – bạch – phập – a…”
Giữa những nhịp u mê, Khánh khóc lặng, miệng mím lại nhưng hai chân không còn khép chặt như trước.
VI. BÊN NGOÀI — DUY ĐÃ SẴN SÀNG
Duy nhìn đồng hồ.
00:57.
Ba phút nữa hệ thống reset. Mình sẽ vào.
Anh hít sâu.
“Chờ anh, Khánh… Lần này, anh không để em nằm lại nữa.”