I. DÒNG LỆCH TRONG BẢNG DỮ LIỆU
Khu điều phối tâm lý – 07:25 sáng.
“Đối tượng 019-Khánh có nhịp cảm ứng sai chuẩn vào rạng sáng hôm qua.”
Trung tá Lê Thành đặt báo cáo lên bàn.
“Tim đập tăng khi đang ngủ sâu. Có tín hiệu chấn động nhẹ ở vùng thùy cảm xúc. Khả năng cao đã bị xâm nhập kích thích ngoài lệnh.”
Phụ tá của ông liếc màn hình:
“Gỡ tầng 3?”
Trung tá gật.
“Không. Gỡ tầng cuối.”
II. THÔNG BÁO ĐỊNH MỆNH
18:02 cùng ngày.
Khánh được đưa vào phòng cách ly để “chuẩn bị kiểm tra hệ phản ứng”. Cậu không hỏi, không phản kháng – ánh mắt vẫn như mặt hồ lặng.
Nhưng trong sâu thẳm… có một cái nhói.
Duy, từ xa, theo dõi toàn bộ quy trình qua kênh nội bộ do hắn đã hack được.
Hắn siết tay:
“Xóa tầng cuối… là giết em.”
III. CHUẨN BỊ VÁN CUỐI — KẾ HOẠCH XUYÊN TÂM
00:41 sáng.
Duy triệu tập “nhóm im lặng” — ba người lính tin cậy bị hắn thao túng bằng ơn nghĩa và thể xác.
Cả nhóm đột nhập kho kỹ thuật. Hắn nói nhanh:
“Chúng ta chỉ có một cửa sổ đúng 12 phút, từ 01:00 đến 01:12 — khi hệ thống tái khởi động camera giám sát. Phòng khử ký ức tầng cuối nằm ở C5. Tôi vào, hai người canh chốt ngoài. Nếu tôi không ra đúng 12 phút… nổ cầu dao phụ.”
“Anh chắc không?”
“Không. Nhưng tôi chọn yêu, hơn là sống mà nhìn em thành cái xác không hồn.”
IV. GIÂY PHÚT LẶNG – TRƯỚC CƠN BÃO
Khánh bị cột vào ghế gắn cảm biến thần kinh. Mắt mở, không chớp.
Bác sĩ trực xoay nút điều áp. Cột sống cậu khẽ rùng mình.
Duy đột nhập vào đúng lúc quy trình đếm ngược bắt đầu.
30 giây.
Hắn lao đến, siết cổ bác sĩ, rút dây kết nối.
“Khánh! Là anh! Nhớ đi!”
Ánh mắt Khánh dao động. Hơi thở dồn dập.
Tay hắn siết lấy má cậu.
“Em từng thì thầm: Anh là người đầu tiên em yêu… Là Duy, là người từng rên dưới thân anh, từng xin anh đừng dừng lại…”
“Phập — bạch — bạch — a á á…”
Từ đáy tiềm thức, tiếng gào, tiếng da thịt, hơi thở — từng phân cảnh thị tẩm nồng cháy — ùa về.
V. BÀN TAY RUN RẨY — TRỞ VỀ HAY BIẾN MẤT
Khánh run. Mắt nhắm. Một giọt nước rơi.
Duy ghé sát tai:
“Em có thể không nhớ… nhưng cảm giác đó không nói dối. Nó sống trong da thịt em… từng vết cắn, từng cú đẩy, từng cơn run khi anh chạm vào. Em nhớ không?”
Khánh mở mắt.
Một tia sáng mờ hiện lên. Một từ, thoảng nhẹ như gió:
“…Duy…”
Đèn báo động sáng đỏ.