CHƯƠNG 12 — GÕ CỬA ĐÊM LẠNH
I. VÒNG NGOÀI: HƠI THỞ CỦA TỘI LỖI
03:12 sáng.
Hành lang khu B-17 – Ký túc đặc biệt dành cho “đối tượng đã bị lập trình” – tĩnh lặng như nghĩa trang.
Duy mặc áo đen, bịt mặt, chip giả gắn bên hông.
Tay cầm bộ giải mã do hắn tự lắp ráp sau nhiều tuần cày nát bản mạch các thiết bị.
Cạch.
Cửa mở, không báo động.
Một lần nữa, hắn bước vào “vùng cấm”, nhưng lần này không để nhìn… mà để chạm lại.
II. TRONG PHÒNG — MỘT CƠ THỂ NGỦ, MỘT TRÁI TIM CHẾT
Phòng ngủ cá nhân. Đèn ngủ vàng cam.
Khánh nằm nghiêng, nửa người đắp chăn. Ánh sáng hắt lên bả vai trần và sống lưng dẻo dai từng run lên dưới tay Duy.
Hắn bước lại.
Tay run. Không phải vì sợ, mà vì nỗi khát khao sắp vỡ tung.
“Em từng là của anh… Hôm nay, cho anh chạm lại lần cuối, được không?”
III. DÒ TÌM — DỤC VỌNG BÊN CẠNH NỖI ĐAU
Duy ngồi xuống mép giường, tay chạm vào hông cậu.
Không phản ứng.
Tay lần lên cổ, ghé sát tai thì thầm:
“Duy đây… Khánh ơi…”
Cậu cựa mình nhẹ, không mở mắt.
Duy cúi xuống, hôn lên gáy.
Rất nhẹ… như gió.
Một hơi thở thoát ra từ môi Khánh.
Không phải tiếng “a á á”. Không phải rên rỉ.
Chỉ là… thở dài.
IV. PHẢN ỨNG — MỘT TÍN HIỆU MỜ NHÒA
Duy mừng như điên.
“Em còn cảm giác… Anh biết mà…”
Hắn kéo chăn, cúi xuống hôn lên ngực cậu, tay siết lấy bàn tay Khánh.
“Em nhớ không… lần đầu anh chạm vào em, em đã siết tay lại như thế này…”
Bạch — bạch.
Nhịp tim Khánh bắt đầu tăng.
Cậu vẫn chưa mở mắt. Nhưng bàn tay… khẽ co.
Duy siết chặt hơn, miệng nghẹn lại:
“Là anh đây… Là Duy của em… Em ơi…”
V. MỞ MẮT — NHƯNG KHÔNG NHƯ MONG ĐỢI
Bất ngờ, Khánh mở mắt.
Đôi mắt trống rỗng. Không nhớ. Không nhận ra.
Không yêu.
Cậu lạnh lùng hỏi:
“Anh là ai?”
Duy đông cứng.
“Ra ngoài. Tôi sẽ không báo. Nhưng đừng trở lại.”
VI. RÚT LUI – TÍN HIỆU CUỐI CÙNG
Duy lùi lại. Môi mím chặt.
Trái tim hắn như bị cắt bằng dao cùn.
Nhưng khi vừa bước ra đến cửa…
Một câu nói nhỏ vang lên từ phía sau, không cảm xúc — nhưng cũng không nằm trong lập trình:
“…Anh từng thơm lên gáy tôi như vậy.”