CHƯƠNG 10 — LẬP TRÌNH THÂN XÁC
I. LỆNH THỬ NGHIỆM: B-17 RA KHÁN PHÒNG
“B-17, trình diện phòng kiểm tra cảm ứng lớp một.”
Tiếng loa vang lên lúc 3h sáng.
Khánh mở mắt ngay, không do dự. Không ngáp. Không hỏi.
Cậu không còn là Khánh.
Chỉ là đối tượng B-17 – mẫu cơ thể sau điều kiện hóa cảm xúc, chuẩn bị bước vào kiểm tra thị tẩm lần đầu tiên.
II. PHÒNG THỬ NGHIỆM: VÔ CẢM TRONG VÒNG TAY
Phòng kiểm tra là một gian tối nhẹ, có ánh đèn dịu vàng, trần gắn camera kín đáo.
Người kiểm tra: Thiếu tá Hoàng.
Một sĩ quan dày dạn, mắt sắc, tay mang găng đen.
“Bắt đầu tiếp xúc thân thể.”
Khánh đứng yên, cởi bỏ y phục theo lệnh.
Từng mảng cơ hiện ra dưới ánh sáng. Cậu đẹp — nhưng ánh mắt không có ham muốn, không có phản ứng.
Thiếu tá bước đến, đặt tay lên eo cậu. Khánh không phản xạ.
Tay vuốt ngực — vẫn không phản ứng.
Miệng lướt qua cổ — nhịp thở vẫn đều.
“Tiến hành tiếp xúc tầng hai.”
Thiếu tá ngồi xuống, hôn vào bụng dưới.
Vẫn không một lời, không một tiếng. Chỉ nghe tiếng “bạch – bạch” đều đều vang lên theo nhịp tì chạm.
Phập.
Khi xâm nhập bắt đầu, Khánh không rên. Không co. Không siết.
Thiếu tá rướn mạnh hơn, hòng khuấy lên chút phản kháng, một tiếng “a á á” nào đó. Nhưng không.
Khánh chỉ nhìn trần nhà, mắt trống rỗng.
Một cơ thể vẫn tiếp nhận, nhưng không sống.
III. ĐẠT CHUẨN – NHƯ MÁY MÓC
“Đối tượng tiếp nhận đầy đủ. Không chống cự. Không biểu cảm.”
“Đạt chuẩn điều kiện hóa tầng ba.”
Thiếu tá rút ra, lau tay. Khánh vẫn đứng đó, im lặng.
Dưới chân cậu là vệt trắng nhạt vương trên sàn — không phải của cậu, mà là của kẻ vừa kiểm tra.
IV. DUY CẮN RĂNG KHI BIẾT TIN
Ở doanh trại chính, Duy nghe tin từ một lính trực:
“B-17 đã vào vòng kiểm tra thị tẩm. Tốt nghiệp tầng lạnh thứ ba rồi.”
Duy không đáp. Nhưng tay hắn siết vỡ cả chén nước trong lòng bàn tay.
“Chúng nó muốn dùng thân thể em để chứng minh rằng không ai cần trái tim.”
“Anh sẽ phá nát thứ chương trình đó.”