Sáng thứ Bảy, Minh dậy muộn hơn thường lệ. Ánh nắng cuối tuần len qua khe rèm mỏng, chiếu lên sàn nhà ẩm mùi mưa đêm qua. Cậu nằm trên giường một lúc lâu, mắt mở mà đầu óc vẫn lơ lửng đâu đó giữa giấc mơ và thực tại. Đêm qua… những hình ảnh về Hải cứ lặp đi lặp lại khiến cậu thấy nóng mặt. Minh lắc đầu, tự nhủ chỉ là do mệt mỏi tích tụ quá nhiều, chứ cậu chưa từng nghĩ gì xa xôi về một người đàn ông khác như vậy.
Cậu pha ly cà phê đen đá, ngồi bên cửa sổ nhỏ nhìn xuống con hẻm quen thuộc. Cuối tuần Gò Vấp vẫn ồn ào: tiếng xe máy, tiếng cô bán xôi gọi khách, tiếng trẻ con cười đùa. Minh cầm điện thoại lướt một lúc, rồi bất chợt thấy tin nhắn từ Hải gửi lúc 9 giờ sáng:
“Nhóc dậy chưa? Chiều nay anh với mấy đứa bạn đi đá banh ở sân quận 3, rảnh thì qua chơi đi, vui lắm. Địa chỉ anh gửi rồi đấy.”
Minh đọc đi đọc lại tin nhắn, ngón tay lưỡng lự trên bàn phím. Cậu chưa từng đi đá banh với ai từ ngày lên thành phố, cũng chẳng có bạn thân đến mức rủ rê cuối tuần. Nhưng nghĩ đến Hải, cậu thấy lòng mình nhẹ nhàng lạ. Cuối cùng cậu trả lời ngắn gọn:
“Dạ, em thử qua xem sao anh.”
Hải rep ngay một loạt sticker cười toe toét và icon cổ vũ.
Chiều khoảng 3 giờ, Minh mặc áo thun cũ, quần short, đội nón lưỡi trai, chạy xe máy đến sân bóng Hải gửi địa chỉ. Sân nhỏ nằm trong khu chung cư cũ quận 3, cỏ nhân tạo đã bạc màu, vài nhóm bạn đang đá lộn xộn. Hải đứng giữa sân, mặc áo ba lỗ đen bó sát, quần short thể thao, đang cười nói gì đó với đám bạn. Minh đứng ngoài hàng rào một lúc mới dám gọi:
“Anh Hải!”
Hải quay lại, mắt sáng lên, vẫy tay rối rít:
“Ê nhóc! Vào đây đi, đứng ngoài chi vậy!”
Anh chạy ra mở cổng nhỏ, kéo Minh vào.
“Tưởng mày không đến chứ, sợ nắng hả?”
Minh cười gượng:
“Dạ không, em ít đi đá banh thôi.”
Hải giới thiệu Minh với đám bạn – toàn mấy đứa bạn đại học của anh, giờ vẫn hay tụ tập cuối tuần. Có thằng Phong cao to hay trêu, thằng Tuấn nhỏ con nhưng lắt léo, chị Lan – không phải chị Lan công ty mà là bạn thân Hải từ thời cấp ba – cũng có mặt, ngồi ngoài ghế đá cổ vũ và cầm nước.Trận đầu Minh chỉ ngồi xem, Hải đá tiền vệ, chạy khắp sân, mồ hôi nhễ nhại thấm đẫm áo. Mỗi lần anh ghi bàn hay cướp bóng thành công là cả đám hò reo. Minh ngồi đó, mắt vô thức dán vào Hải nhiều hơn cậu nghĩ. Áo ba lỗ bó sát làm lộ rõ cơ ngực săn chắc, vai rộng, cánh tay cuồn cuộn mỗi khi anh bật nhảy hay xoay người. Mồ hôi chảy dài xuống cổ, xuống ngực, thấm ướt vải áo khiến lớp cơ bụng ẩn hiện mờ mờ. Minh nuốt nước bọt, vội quay mặt đi chỗ khác, tự mắng mình sao lại nhìn chăm chú thế.
Nghỉ giữa hiệp, Hải chạy ra ghế đá ngồi cạnh Minh, thở hổn hển, cầm chai nước tu ừng ực. Nước đổ tràn cả xuống cằm, xuống cổ, lăn dài trên làn da rám nắng. Anh đưa chai nước cho Minh:
“Uống đi nhóc, nóng lắm.”
Minh cầm chai, ngón tay vô tình chạm vào tay Hải còn ướt mồ hôi, cậu giật mình suýt làm rơi. Hải cười lớn:
“Ngại gì mà run vậy? Đá một trận đi, anh dạy cho.”
Minh lắc đầu:
“Em… không giỏi lắm anh.”
“Không sao, chơi vui thôi mà.”
Hải vỗ vai cậu, rồi cởi phăng cái áo ba lỗ ướt nhẹp vắt lên ghế, để trần từ thắt lưng trở lên.
“Mặc áo nóng quá, chịu không nổi.”
Minh gần như chết sững. Body Hải hiện ra rõ mồn một dưới nắng chiều gay gắt: ngực rộng, cơ bụng sáu múi rõ nét dù không quá khô, vài giọt mồ hôi còn lăn dài trên rãnh bụng, xuống tận mép quần short thấp. Làn da rám nắng khỏe khoắn, vài vết xăm nhỏ ở vai trái và xương sườn bên phải. Mùi mồ hôi nam tính thoang thoảng lẫn với mùi nước hoa còn sót lại từ sáng bay đến chỗ Minh ngồi, khiến cậu bất giác hít nhẹ một hơi.
Chiếc áo ba lỗ ướt sũng của Hải nằm ngay bên cạnh, vải thấm đẫm mồ hôi, vẫn còn hơi ấm từ cơ thể anh. Minh liếc nhìn chiếc áo, tim đập nhanh hơn. Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, trong lúc Hải quay sang nói chuyện với thằng Phong, Minh lén đưa tay chạm nhẹ vào mép áo, rồi bất chợt cầm lên, đưa sát mũi hít một hơi thật sâu – mùi mồ hôi mặn mà, mùi da thịt nóng ấm, mùi xà bông nam tính hòa quyện khiến đầu cậu ong ong. Cậu vội buông tay, mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch như sắp vỡ tung. May mà không ai để ý, chỉ có chị Lan liếc qua một cái rồi cười tủm tỉm.
Hải không để ý, vẫn cười nói với đám bạn, rồi kéo Minh đứng dậy:
“Thôi đứng lên đi, anh chia đội cho mày đá thủ môn thử xem, dễ nhất.”
Minh đành đứng dậy theo, cố không nhìn vào phần thân trên trần trụi của Hải nữa. Suốt trận sau, cậu đứng gôn, mấy lần Hải chạy ngược nắng về phía khung thành, cơ thể lấp lánh mồ hôi, cười toe toét khi sút bóng. Có lần Hải bị phạm lỗi ngã lăn ra sân, nằm ngửa thở, ngực phập phồng, Minh đứng từ xa mà vẫn thấy rõ từng đường nét cơ thể. Cậu quay mặt đi, mặt đỏ bừng, tự hỏi sao mình lại phản ứng mạnh thế này.Kết thúc trận, cả đám ngồi nghỉ dưới bóng cây. Hải ngồi sát Minh, vai chạm vai, vẫn chưa mặc lại áo. Anh lấy khăn lau mồ hôi, rồi vô tình cúi xuống nhặt chai nước dưới đất, lưng cong lại, cơ lưng nổi rõ từng múi. Minh ngồi bên cạnh, mắt bất giác lướt qua – từ bả vai rộng xuống eo thon, rồi xuống mép quần short thấp lộ cả đường viền quần lót. Cậu vội quay đi, tim đập loạn xạ, cảm giác nóng ran từ mặt lan xuống bụng.Chị Lan bạn Hải trêu:
“Ê Hải, mày khoe body với thằng nhóc mới hả? Nhìn mặt nó đỏ như cà chua kìa!”
Hải cười lớn, quay sang Minh:
“Thiệt hả nhóc? Nóng quá hay ngại anh đẹp trai quá?”
Minh lúng túng, lắp bắp:
“Dạ… tại nắng thôi anh…”
Cả đám cười ồ lên, Hải vỗ vai cậu:
“Thôi đừng ngại, anh em với nhau mà. Lát đi ăn bún bò đi, anh bao.”
Tối đó cả nhóm kéo nhau ra quán bún bò Huế gần đó. Hải cuối cùng cũng mặc lại áo, nhưng áo thun mỏng dính mồ hôi nên vẫn lộ rõ hình thể. Minh ngồi đối diện, cố ăn mà không dám nhìn thẳng, chỉ thỉnh thoảng liếc trộm. Hải vẫn như mọi khi, gắp thịt bỏ vào tô cậu, kể chuyện vui, hỏi han cậu có thích đá banh không, có muốn tuần sau đi tiếp không.
Về đến phòng trọ đã gần mười giờ đêm. Minh nằm dài trên giường, quạt quay vù vù mà người vẫn nóng ran. Hình ảnh Hải cả ngày hôm nay – cười toe toét, mồ hôi nhễ nhại, thân trên trần trụi dưới nắng, và đặc biệt là mùi trên chiếc áo cậu lén hít – cứ hiện lên rõ mồn một. Cậu tắt đèn, tay lần xuống dưới quần, nắm lấy con cặc đã cương cứng từ lâu.
Lần này cậu không cố kìm nén nữa. Minh vuốt mạnh hơn, ngửi lại trong trí tưởng tượng mùi mồ hôi nam tính ấy, tưởng tượng rõ ràng hơn: Hải cởi áo trước mặt cậu, mồ hôi lăn dài trên ngực, bàn tay ấm áp chạm vào người cậu. Tiếng thở cậu dồn dập, tiếng da thịt chạm nhau ướt át vang lên trong phòng tối. Cậu tưởng tượng Hải thì thầm bên tai, giọng trầm ấm như mọi khi: “Nhóc thích ngửi anh hả?” Đỉnh điểm đến nhanh, tinh dịch bắn mạnh lên bụng và ngực, tiếng rên dài thoát ra khỏi miệng Minh trước khi cậu kịp cắn môi.Nằm thở dốc trong bóng tối, Minh lần đầu tiên thừa nhận với chính mình: cậu đang thích Hải. Không chỉ là thoải mái, không chỉ là quý mến đồng nghiệp. Là thích thật sự, kiểu khiến tim đập nhanh, mặt đỏ bừng, cơ thể phản ứng không kiểm soát nổi, và cả hành động lén lút ngửi áo của anh nữa.