Thời gian trôi nhanh, công ty lại bước vào một đợt dự án lớn kéo dài mấy tuần liền. Mọi người thường ở lại muộn, văn phòng tầng 12 sáng đèn đến tận mười giờ đêm. Minh và Hải dần quen với việc gặp nhau nhiều hơn – không chỉ ở phòng break mà còn trong những buổi họp liên phòng ban, hay những lúc Hải chạy xuống tầng tài chính hỏi số liệu cho slide thuyết trình. Chị Lan bên kế toán bắt đầu trêu họ là “cặp đôi vàng” của công ty, nhưng cả hai chỉ cười trừ, coi như đùa vui.
Có hôm họp xong đã tám giờ tối, cả nhóm tài chính và marketing rủ nhau đi ăn lẩu ở quán gần công ty. Minh vốn định về sớm vì mệt, nhưng Hải kéo tay cậu: “Đi ăn chung cho vui đi, ngồi máy tính cả ngày đói meo rồi.” Minh ngại ngùng nhưng cũng gật đầu theo. Bàn ăn đông vui, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng xèo xèo của thịt bỏ vào nồi lẩu nóng hổi. Hải ngồi cạnh Minh, gắp miếng sườn nướng bỏ vào chén cậu, trêu vài câu về mấy con số “khùng khùng” trong báo cáo hôm nay. Minh cười nhẹ, lần đầu tiên cậu thấy mình hòa nhập một chút với đám đông ở công ty. Chị Lan ngồi đối diện, nháy mắt với Hải kiểu “thằng nhóc này hôm nay nói nhiều hơn bình thường rồi kìa”, rồi kể chuyện vui về anh chàng sếp khó tính khiến cả bàn cười ồ lên.
Sau buổi ăn đó, Minh bắt đầu đáp lại Hải dài hơn. Không phải đột ngột, chỉ là những câu ngắn dần thành câu dài hơn một chút. Hải kể chuyện phim mới xem trên Netflix, Minh góp ý vài câu về kết thúc bất ngờ. Hải than deadline dí sát nút, Minh hỏi lại
“Anh làm tới đâu rồi, cần em giúp gì không?”.
Những cuộc trò chuyện vẫn vụn vặt, nhưng đủ để cả hai cảm thấy thoải mái khi có nhau trong những ngày làm việc căng thẳng, như một chỗ dựa nhỏ giữa guồng quay không ngừng.Một tối thứ Sáu, dự án gần hoàn thành, văn phòng vắng tanh vì hầu hết mọi người đã về. Minh ở lại kiểm tra báo cáo cuối cùng, mắt đỏ hoe vì dán màn hình quá lâu. Hải cũng còn vì phải chỉnh slide cho buổi thuyết trình sáng thứ Hai. Đến gần mười giờ, Hải đi ngang bàn Minh, thấy cậu vẫn ngồi đó, vai hơi khòm xuống vì mệt.
“Ê, về chưa nhóc? Muộn rồi đó, mai thứ Bảy nghỉ ngơi đi.”
Minh ngẩng lên, cười mệt mỏi:
“Em kiểm tra nốt phần này thôi, xong là về anh ạ.”
Hải ngồi xuống ghế bên cạnh, nhìn màn hình một lúc.
“Để anh xem, hai đôi mắt còn hơn một mà.”
Họ lại ngồi cùng nhau thêm gần một tiếng, sửa vài lỗi nhỏ trong công thức Excel, tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng cười khẽ khi Minh lại quên ngoặc đóng. Xong việc, họ cùng tắt máy, ra về trong hành lang văn phòng tối om chỉ còn ánh đèn khẩn cấp.Ngoài trời mưa phùn rơi lộp độp trên mái hiên, Hải đề nghị:
“Anh chở em về luôn cho tiện, mưa thế này gọi Grab khó lắm.”
Minh do dự một chút, nhìn mưa rơi dày hơn, rồi gật đầu ngồi sau xe Hải. Trên đường về, mưa lất phất rơi lộp độp trên mũ bảo hiểm, Hải chạy chậm vì đường trơn ướt. Minh ngồi sau, tay vịn nhẹ vào yên xe, cách lưng Hải một khoảng nhỏ. Mùi áo khoác Hải thoang thoảng – mùi nước hoa nam tính lẫn mùi mưa đất ẩm ướt – khiến Minh bất giác hít nhẹ, rồi tự nhiên thấy mặt nóng bừng lên dù gió lạnh thổi vù vù. Cậu không hiểu sao mình lại chú ý đến mấy chi tiết nhỏ nhặt ấy, tim đập hơi nhanh hơn bình thường. Đến ngã tư gần phòng trọ Minh, cậu bảo Hải dừng lại.
“Cảm ơn anh nhiều, em về đây.”
Hải quay lại cười, giọng ấm áp át cả tiếng mưa:
“Không có gì, về nghỉ ngơi đi. Mai thứ Bảy ngủ nướng cho khỏe nhé.”
Minh gật đầu, nhìn xe Hải khuất dần trong màn mưa lộp độp rồi mới quay vào phòng, lòng bồn chồn không tên.
Về đến căn phòng nhỏ quận Gò Vấp, Minh cởi áo sơ mi ướt mưa, treo lên móc cửa sổ cho khô. Cậu tắm nước nóng lâu hơn thường lệ, tiếng nước xối xả từ vòi sen vang vọng trong phòng tắm chật hẹp, để dòng nước nóng bỏng xối mạnh lên vai, lên cổ, lên ngực, cố xua tan cảm giác mệt mỏi và cả một chút rạo rực len lỏi từ chuyến đi xe về.
Tắm xong, Minh lau khô người, chỉ mặc quần đùi mỏng, nằm dài trên giường nệm, quạt trần quay vù vù đều đều. Cậu mở điện thoại lướt TikTok một lúc, tiếng nhạc nền vui nhộn vang lên từ loa nhỏ, nhưng đầu óc cứ lơ đãng nhớ lại buổi tối – tiếng cười của Hải khi gắp thức ăn, giọng anh ấm áp khi nói chuyện trên xe, và cả cảm giác gần gũi lạ lùng khi ngồi sau lưng anh giữa trời mưa lộp độp.Cơ thể Minh dần nóng lên, da dẻ râm ran như bị điện giật nhẹ. Cậu tắt đèn, nằm trong bóng tối, tay vô thức lần xuống dưới lớp quần mỏng, vuốt ve chậm rãi lên con cặc đang bắt đầu cương lên.
Lần này, khác với mọi khi, hình ảnh hiện lên không còn mơ hồ nữa. Cậu nghĩ đến Hải – bàn tay Hải gắp đồ ăn, giọng nói trầm ấm át tiếng mưa, mùi hương thoang thoảng khi ngồi sát sau xe. Minh nắm lấy con cặc mình, siết nhẹ rồi vuốt lên xuống chậm rãi, cảm giác nóng ran lan tỏa từ bụng dưới. Tiếng thở cậu bắt đầu dồn dập, xen lẫn tiếng quạt quay vù vù. Cậu tưởng tượng một bàn tay khác – bàn tay ấm áp, mạnh mẽ hơn – cầm lấy con cặc cậu, vuốt ve từ gốc đến đầu khấc, ngón tay cái miết nhẹ lên chỗ nhạy cảm nhất.Tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng Minh, cậu cắn môi để kìm lại nhưng tiếng thở hổn hển vẫn vang lên trong phòng im ắng.
Tay cậu di chuyển nhanh hơn, lên xuống nhịp nhàng, tiếng da thịt chạm nhau phát ra những âm thanh ướt át nhẹ nhàng vì dịch nhờn đã rỉ ra, hòa quyện với tiếng mưa vẫn lộp độp ngoài cửa sổ. Cậu cong người lên, cơ bụng siết chặt, tưởng tượng Hải thì thầm bên tai: “Thư giãn đi nhóc…”, giọng trầm thấp khiến toàn thân cậu run rẩy. Đỉnh điểm đến đột ngột, Minh xuất tinh mạnh mẽ, tinh dịch ấm nóng bắn ra từng đợt lên tay và bụng, tiếng rên dài bị kìm nén vang lên trong bóng tối. Cậu nằm thở dốc một lúc lâu, tim đập thình thịch, rồi lau chùi bằng khăn giấy, lòng vừa nhẹ nhõm vừa bối rối pha lẫn tội lỗi. Minh nằm nhìn trần nhà tối om, tự hỏi sao tối nay lại nghĩ đến Hải như vậy – chỉ là mệt mỏi quá thôi, cậu tự nhủ, rồi lăn ra ngủ thiếp đi trong tiếng quạt vẫn quay đều.
Cùng lúc đó, Hải về đến chung cư mini quận Bình Thạnh. Cậu gửi xe dưới hầm, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái che vang vọng. Lên nhà thấy chị Lan cùng tầng vẫn còn thức, đang ngồi ngoài hành lang hút thuốc và nghe nhạc từ điện thoại, tiếng nhạc pop nhẹ nhàng vang ra.
“Về muộn thế mày, chở ai về hả?” chị trêu, giọng cười khúc khích.
Hải cười:
“Chở thằng Minh về, mưa to quá tội nó.”
Lan nháy mắt:
“Ồ, chăm sóc kỹ thế. Thằng bé dễ thương mà, ít nói nhưng nhìn hiền lành.”
Chị kể thêm vài chuyện vui về công ty rồi chào Hải vào phòng. Hải vào nhà, cởi áo khoác ướt treo lên, rồi tắm rửa nhanh. Tắm xong, anh nằm dài trên giường, mặc mỗi quần đùi rộng, mở laptop lướt vài trang phim ngắn người lớn quen thuộc mà anh hay xem khi một mình. Tối nay anh chọn một clip đơn giản: hai chàng trai vuốt ve nhau chậm rãi, hôn hít và thủ dâm cho nhau.
Hải nằm nghiêng, tay lần xuống dưới lớp quần, nắm lấy con cặc đang cương cứng nhanh chóng. Tiếng thở của anh bắt đầu nặng nề, xen lẫn tiếng rên nhẹ từ video. Tay Hải vuốt mạnh bạo hơn Minh, lên xuống nhanh, ngón tay miết quanh đầu khấc ướt át, tiếng da thịt chạm nhau phát ra âm thanh rõ rệt, hòa quyện với tiếng rên khe khẽ từ cổ họng anh. Anh tưởng tượng mình đang nằm cạnh ai đó, được bàn tay ấm áp vuốt ve, được hôn lên cổ, lên ngực. Tiếng thở gấp gáp vang lên, anh cắn môi nhưng vẫn rên nhẹ, cơ thể cong lên khi cảm giác dâng trào. Đỉnh điểm đến, Hải xuất tinh mạnh mẽ, tinh dịch bắn ra từng đợt lên tay và ga giường, tiếng rên dài bị kìm nén vang lên trong phòng kín. Anh nằm thở hổn hển một lúc lâu, mồ hôi lấm tấm trên ngực, rồi lau sạch bằng khăn giấy, tắt máy.
Trước khi ngủ, Hải nghĩ vu vơ đến buổi tối – thằng nhóc Minh ngồi sau xe, tay vịn nhẹ vào yên, im lặng suốt quãng đường mưa lộp độp. “Nó ngại thật, nhưng cũng dễ thương,” Hải cười một mình, rồi tắt đèn. Không hề biết rằng ở căn phòng trọ cách đó không xa, Minh cũng vừa trải qua một đêm đầy những suy nghĩ mới lạ, mơ hồ và đầy kích thích riêng tư.
Sáng thứ Bảy, cả hai đều ngủ nướng đến gần trưa. Minh dậy pha ly cà phê đen, ngồi bên cửa sổ nghe tiếng xe cộ ngoài đường nhộn nhịp, lòng vẫn còn chút bồn chồn từ tối qua. Hải thì dậy muộn hơn, nhắn tin nhóm bạn hẹn chiều đi đá banh, tiếng cười nói rộn ràng qua điện thoại. Cuộc sống vẫn tiếp diễn đều đặn, nhưng những khoảnh khắc riêng tư trong đêm đã vô tình làm mọi thứ trở nên khác biệt một chút – dù cả hai đều chưa nhận ra, hay chưa dám thừa nhận.