Thứ Hai tuần mới, văn phòng tầng 12 nhộn nhịp như thường lệ. Ánh nắng Sài Gòn chiếu qua cửa kính lớn, làm không gian sáng choang, tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang vọng từ các dãy bàn open space. Minh bước vào công ty với tâm trạng nhẹ nhàng, cậu mặc áo sơ mi trắng mỏng và quần tây đen, tóc vuốt gọn gàng. Sau những khoảnh khắc ngọt ngào cuối tuần trước với Hải, cậu thấy lòng ấm áp hơn, dù vẫn cố giữ vẻ ngoài bình thường để không ai nghi ngờ.Phòng break sáng sớm đông đúc, mùi cà phê đen đá lan tỏa. Minh rót ly cà phê, đang khuấy thì sếp phòng tài chính – anh Tuấn, khoảng 40 tuổi, nghiêm túc nhưng thân thiện – gọi cậu vào phòng họp nhỏ:
“Minh, em vào đây chút, anh có việc giao.”
Minh hơi lo, nhưng theo anh vào phòng. Bên trong đã có Khánh – anh chàng mới chuyển về, cao ráo, da trắng, tóc vuốt gọn, nụ cười ấm áp. Khánh ngồi thẳng, tay cầm sổ tay, nhìn Minh cười:
“Chào Minh, hôm nay mình làm chung việc rồi.”
Anh Tuấn ngồi xuống, giọng nghiêm túc:
“Công ty cần kiểm tra sổ sách và quy trình chi nhánh Cần Thơ, hai em đi công tác 2 ngày, thứ Tư và thứ Năm tuần này. Khánh kinh nghiệm từ chi nhánh cũ, Minh chăm chỉ quen hệ thống, đôi này hợp. Xe công ty chở đi, ở khách sạn công ty đặt sẵn. Chuẩn bị tài liệu nhé, thứ Ba họp ngắn trước khi đi.”
Minh giật mình, nhưng gật đầu:
“Dạ em hiểu anh, em chuẩn bị ngay.”
Khánh cười ấm:
“Cảm ơn sếp tin tưởng, mình với Minh sẽ cố gắng hoàn thành tốt.”
Ra khỏi phòng họp, Minh lòng hơi rối. Đi công tác với Khánh – người mà Hải từng ghen vì thân thiện quá mức. Cậu nghĩ phải kể Hải ngay, để anh khỏi hiểu lầm.Giờ nghỉ trưa, nhóm quen kéo nhau ra quán cơm tấm gần công ty. Minh ngồi cạnh Hải như thường lệ, nhưng lòng lo lắng. Chị Lan trêu ngay khi nghe tin từ sếp:
“Ôi Minh với Khánh đi công tác chung 2 ngày hả? Couple mới rồi, lãng mạn quá!”
Phong cười lớn hùa theo:
“Đúng rồi, thằng Khánh đẹp trai, Minh dễ thương, đi chung chắc vui lắm. Hải mày bị cạnh tranh couple vàng rồi kìa!”
Tuấn chen vào:
“Hai đứa đi riêng ngủ chung phòng khách sạn luôn, cẩn thận kẻo có chuyện đấy!”
Hải ngồi bên, mặt cười gượng nhưng lòng sôi sục. Anh gắp miếng sườn bỏ vào chén Minh như thường, nhưng tay siết chặt đũa:
“Công việc thôi mà, mấy người nghĩ bậy.”
Nhưng trong đầu anh nghĩ thầm:
“Thằng Khánh đi chung với nhóc mình 2 ngày… ngủ khách sạn gần nhau, nó sẽ rủ em cà phê, nói chuyện riêng, chạm tay em… em vô tư không biết, nhưng anh ghen muốn điên đây. Sao lại là nó chứ không phải anh?”
Minh nhìn Hải lo lắng, thì thầm nhỏ:
“Anh… em sẽ kể anh sau nhé, chỉ công việc thôi.”
Hải gật đầu cười, nhưng mắt anh tối lại:
“Ừ em, anh biết.”
Lòng anh nghĩ:
“Em ấy vô tư thật, nhưng thằng đó chắc chắn có ý với em. 2 ngày xa anh, anh lo lắm… lỡ nó làm gì em thì sao?”
Khánh ngồi bàn bên, nghe mọi người trêu thì cười ấm áp, quay sang Minh:
“Minh, mai mình họp chuẩn bị nhé, anh em mình phối hợp tốt là xong việc sớm.”
Minh cười lịch sự:
“Dạ anh, em chuẩn bị tài liệu rồi, anh cứ yên tâm.”
Chị Lan nháy mắt:
“Thấy chưa, Khánh chăm Minh ghê, gắp đồ ăn cho nữa kìa!”
Khánh cười:
“Mình mới về, nhờ Minh hướng dẫn nhiều, cảm ơn cậu ấy thôi.”
Hải nghe hết, lòng ghen càng tăng, anh gắp thêm miếng thịt cho Minh mạnh hơn:
“Em ăn đi, anh gắp cho em.”
Nhưng tay anh siết chặt dưới bàn, nghĩ thầm:
“Thằng đó cười với em ngọt thế, anh muốn kéo em về ngay bây giờ, muốn đụ em mạnh để em nhớ chỉ anh thôi.”
Buổi chiều, Minh nhắn tin kể Hải chi tiết, Hải rep giọng cố bình tĩnh:
“Ừ em, công việc thì đi thôi, anh tin em. Nhưng em cẩn thận nhé, gọi anh mỗi tối.”
Nhưng lòng Hải lo lắng, ghen tị dâng trào:
“2 ngày xa em, thằng đó bên cạnh suốt… anh ghen thật rồi, muốn giữ em bên anh mãi không cho đi đâu.”
Thứ Ba họp chuẩn bị, Minh và Khánh ngồi chung bàn với sếp, Khánh hay hỏi Minh:
“Minh, phần này cậu thấy sao?”
Minh giải thích chi tiết, Khánh cười:
“Cậu giỏi thật, nhờ cậu nhiều.”
Mọi người trêu:
“Hai đứa phối hợp ăn ý quá, đi công tác chắc vui.”
Hải nghe Phong kể lại, lòng càng bất an.Sáng thứ Tư, trời Sài Gòn mưa phùn lất phất. Minh mặc áo sơ mi xanh nhạt và quần tây, vali nhỏ xách tay, đứng trước cổng công ty chờ xe. Khánh đến sớm, mặc áo polo trắng bó sát lộ cơ ngực nhẹ, quần jeans ôm, cười ấm:
“Chào Minh, hôm nay đi sớm nhé”
Minh gật đầu:
“Dạ anh, em chuẩn bị tài liệu rồi.”
Xe công ty – một chiếc Innova 7 chỗ – đến, tài xế chào hai người. Minh và Khánh ngồi hàng ghế giữa, vali để sau. Khánh cười:
“Đi thôi Minh, đường xa anh em mình nói chuyện cho vui. Cậu kể anh nghe về Sài Gòn đi, anh mới về chưa quen.”
Minh cười lịch sự:
“Dạ anh, Sài Gòn đông vui lắm, nhưng kẹt xe kinh khủng.”
Xe chạy qua những con phố ngập nước nhẹ, hướng về cao tốc dẫn đến Cần Thơ. Minh nhìn ra cửa sổ, lòng nghĩ về Hải – anh chắc đang lo lắm. Cậu nhắn tin:
“Em đi rồi anh, nhớ anh. Tối em gọi anh nhé.”
Hải rep ngay:
“Ừ em, đi cẩn thận. Anh nhớ em quá… gọi anh sớm nhé.”
Khánh quay sang:
“Cậu nhắn ai đấy? Bạn gái hả?”
Minh cười gượng:
“Dạ không, bạn thôi anh.”
Xe lao vút trên cao tốc, nắng chiếu qua kính xe ấm áp. Minh ngồi bên Khánh, lòng đầy lo lắng về cơn ghen của Hải, nhưng cũng cố giữ vẻ bình thường.