Ngày làm việc mới bắt đầu, Minh bước vào văn phòng tầng 12 với tâm trạng lẫn lộn – vui vì cuối tuần vừa qua đầy ngọt ngào với Hải, nhưng lo lắng vì cơn ghen của anh vẫn còn âm ỉ. Cậu tự nhủ phải cố gắng chứng minh mình chỉ thuộc về anh, tránh mọi hiểu lầm. Văn phòng rộng thênh thang, ánh nắng chiếu qua cửa kính lớn làm không gian sáng choang, tiếng gõ bàn phím lạch cạch từ các dãy bàn open space vang vọng, mùi cà phê từ phòng break lan tỏa khiến mọi người tỉnh táo hơn.
Minh ngồi xuống góc bàn quen thuộc – chỗ khuất với cây xanh nhỏ che tầm nhìn một phần – mở laptop, nhưng mắt cậu cứ liếc về phía phòng marketing, chờ bóng dáng Hải.Khánh – nhân viên mới cao ráo, da trắng, tóc vuốt gọn, luôn nở nụ cười thân thiện lộ hàm răng đều – bước vào phòng tài chính với ly cà phê trên tay. Anh ngồi bàn gần Minh, dừng lại chào:
“Chào Minh, tuần mới vui vẻ nhé. Hôm nay cậu bận không? Mình còn vài thắc mắc về báo cáo, cậu giúp mình chút được không?”
Minh lịch sự cười, nhưng cố giữ khoảng cách:
“Dạ chào anh, em bận chút nhưng anh cứ hỏi đi, em giải thích nhanh cho anh.”
Cậu nghĩ phải tránh Khánh nhiều hơn để Hải yên tâm, nhưng Khánh vẫn thân thiện, đứng sát bàn cậu, tay đặt lên bàn chỉ vào màn hình:
“Đây này, hàm này dùng thế nào cậu? Mình từ miền Bắc về, quy trình hơi khác.”
Minh giải thích ngắn gọn:
“Dạ anh dùng VLOOKUP như này là được, em gửi file mẫu cho anh nhé.”
Khánh cười ấm, chạm nhẹ tay Minh khi nhận USB:
“Cảm ơn cậu nhiều, cậu nhiệt tình thật. Mai rảnh đi cà phê với mình nhé, mình mời, coi như cảm ơn.”
Minh từ chối khéo:
“Dạ em bận anh ơi, cuối tuần em có việc.”
Nhưng Khánh vẫn cười:
“Thôi khi nào rảnh thì đi nhé, mình thích nói chuyện với cậu, cậu dễ mến lắm.”
Hải từ phòng marketing nhìn thấy từ xa – Khánh đứng sát Minh, cười nói lâu, tay chạm tay cậu khi đưa USB. Hải nhíu mày, lòng ghen tị dâng lên:
“Lại thằng đó… đứng sát nhóc mình làm gì, chạm tay nữa chứ… nó tán em ấy thật rồi.”
Anh cố kìm, nhưng lòng nghĩ thầm:
“Em ấy vô tư không biết, nhưng anh ghen muốn điên đây… em chỉ của anh thôi.”
Buổi sáng, Hải xuống tầng tài chính với lý do “hỏi số liệu”. Anh ngồi sát Minh, tay dưới bàn đặt lên đùi cậu vuốt nhẹ:
“Nhóc, em tránh thằng Khánh chưa? Anh không thích thấy nó gần em như vậy.”
Minh thì thầm:
“Em tránh rồi anh, em chỉ nói công việc thôi mà. Anh đừng ghen nữa, em chỉ yêu anh thôi.”Hải siết tay mạnh hơn:
“Anh biết, nhưng anh ghen thật… nó chạm tay em, anh muốn đấm nó. Em là của anh, lỗ em chỉ cho anh thôi.”
Giờ nghỉ trưa, nhóm quen đi ăn cơm tấm. Hải ngồi cạnh Minh, gắp đồ ăn cho cậu nhiều hơn thường ngày:
“Ăn đi em, miếng sườn này ngon, anh gắp cho.”
Minh cười:
“Anh… cảm ơn anh.” Nhưng Khánh ngồi bàn bên, thấy cảnh ấy, cười hỏi sang:
“Ê Minh, cậu ăn chung với mọi người vui quá, mình ngồi chung được không?”Minh lịch sự gật:
“Dạ anh ngồi đi.” Khánh ngồi xuống, gắp một miếng rau bỏ vào chén Minh:
“Cậu ăn rau đi, tốt cho sức khỏe.” Hải mặt tối sầm, gắp miếng sườn to hơn bỏ vào chén Minh:
“Ăn thịt đi nhóc, rau thôi không đủ.”
Minh lo lắng nhìn Hải, nhưng anh chỉ cười gượng.Phong trêu:
“Hai thằng gắp đồ cho Minh hoài, couple vàng bị cạnh tranh rồi hả Hải?”
Chị Lan cười lớn:
“Thằng Khánh mới hay hỏi thăm Minh lắm, chắc có ý gì rồi.”
Khánh cười ấm:
“Mình mới về, nhờ Minh hướng dẫn thôi mà, cậu ấy nhiệt tình lắm.” Minh cười gượng:
“Dạ chỉ công việc thôi chị.”
Hải lòng ghen càng tăng:
“Nó gắp đồ cho em… anh muốn kéo em ra khỏi đây ngay.”
Nhưng anh kìm lại, cười lớn với mọi người.Buổi chiều, khi Minh nhờ lấy tài liệu trên kệ cao, Khánh lấy nhanh đưa cho cậu, tay chạm tay:
“Đây cậu, tay cậu mềm quá ha.”
Minh cười:
“Cảm ơn anh.”
Hải thấy từ xa, lòng sôi lên, lần sau khi Minh nhờ lấy đồ, Hải lấy nhanh hơn đưa cho cậu:
“Đây nhóc, anh lấy cho em, tay em ngắn lắm.”
Minh cười:
“Anh hay quá.”
Tối thứ Năm, Hải rủ Minh về nhà mình ngay sau tan tầm. Trên xe máy, Hải dừng chỗ vắng hôn cuồng nhiệt, tay siết mông Minh:
“Anh ghen cả tuần rồi, tối nay anh đụ em mạnh để em quên thằng Khánh luôn.”
Về nhà, Hải nấu ăn nhưng ôm hôn Minh suốt, thì thầm
“Anh tin em, nhưng anh không thích nó gần em”.
Minh an ủi:
“Em chỉ yêu anh thôi, anh đừng lo.”
Tối thứ Sáu, Hải đẩy Minh vào phòng ngủ sớm, cởi đồ mạnh mẽ:
“Anh muốn cắn dấu lên em khắp nơi.”
Anh mút núm vú Minh để lại dấu đỏ rõ, liếm xuống bụng, oral sâu cho Minh đến xuất tinh miệng. Rồi anal mạnh mẽ (top Hải chiếm hữu), đẩy sâu nhanh, tay siết mông Minh:
“Lỗ em siết anh chặt quá… em rên lớn đi, để anh biết em chỉ sướng vì cặc anh thôi.”
Minh rên lớn đáp lại, đạt đỉnh cùng lúc. Sau đó Hải ôm chặt:
“Anh sorry vì ghen nhiều, nhưng anh yêu em quá.”
Minh xúc động nhưng drama chưa hết – cậu vẫn lo Hải chưa tin hoàn toàn.Kết tuần, Khánh cảm giác Minh hơi tránh mình, nên nhắn tin hỏi cậu vào tối Chủ Nhật:
“Minh ơi, dạo này cậu bận hả? Mình rủ cà phê mà cậu chưa rep, có gì không ổn sao?”
Minh đọc tin, lo lắng nói cho Hải biết.