Minh năm nay 26 tuổi, quê ở một tỉnh miền Trung nắng gió. Nhà cậu có bố mẹ và đứa em gái đang học năm ba đại học. Bố mẹ quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, ruộng đồng ít ỏi nên cuộc sống chẳng dư dả gì. Từ nhỏ Minh đã quen với việc im lặng, thích ngồi một góc đọc sách hoặc lặng lẽ giúp mẹ nhặt rau, giặt đồ hơn là chạy nhảy la hét cùng đám bạn. Lên Sài Gòn học tài chính – kế toán, ra trường cậu ở lại luôn, thuê căn phòng trọ bé xíu quận ngoại ô, xa trung tâm nhưng rẻ tiền và gần tuyến tàu điện.
Công việc đầu tiên ở một công ty nhỏ kéo dài hai năm, lương đủ sống, rồi cậu nhảy sang công ty hiện tại – môi trường lớn hơn, chuyên nghiệp hơn, nhưng áp lực cũng nặng nề hơn nhiều.Vào làm hơn một tháng, Minh vẫn còn cảm giác mình là người lạ giữa đám đông. Cậu ngồi khuất ở góc bàn trong không gian mở rộng thênh thang, tai đeo headphone để tập trung, hiếm khi ngẩng đầu bắt chuyện với ai. Đồng nghiệp nhận xét Minh chăm chỉ, đúng giờ, không kêu ca, nhưng cũng chẳng mấy khi cười hay chia sẻ chuyện riêng.
Chị Lan bên kế toán hay trêu:
“Em ít nói thế này, mai mốt lớn tuổi vẫn độc thân à?”
Minh chỉ cười trừ, lắc đầu rồi lại cúi xuống màn hình. Thật ra cậu chưa từng yêu ai, cũng chẳng nghĩ nhiều đến chuyện tình cảm. Cuộc sống hiện tại đã ngốn hết sức lực: sáng chen chúc tàu điện, tối về nấu mì gói hoặc ăn cơm bụi, cuối tuần gọi video về nhà nghe mẹ dặn gửi tiền cho em đóng học phí.
Sáng hôm ấy, trời Sài Gòn mưa lất phất từ đêm. Minh cầm ô chạy vội vào tòa nhà, vai áo sơ mi hơi ướt. Cậu lên tầng 12 bỏ đồ rồi đi thẳng xuống phòng break lấy ly cà phê đen đá – thứ duy nhất giúp cậu tỉnh táo mỗi sáng. Phòng break giờ đó thường đông, tiếng cười nói rộn ràng. Minh tay cầm cốc giấy, mắt nhìn sàn nhà mà bước, không để ý phía trước. Bốp! Cậu va nhẹ vào một người đang quay lưng rót nước.
“Xin lỗi anh!” Minh vội nói, mặt đỏ lên vì ngại.
Người kia quay lại, tay cũng cầm ly cà phê, áo sơ mi xanh nhạt xắn tay, tóc hơi rối vì mới đội nón bảo hiểm đi mưa.
Anh cười nhẹ, không chút bực bội:
“Không sao đâu, tại anh đứng chắn đường. Em mới vào công ty phải không? Trông mặt lạ.”
Minh gật đầu, lúng túng tìm lời đáp.
“Dạ, em Minh, bên tài chính, mới làm hơn tháng.”
“Ừ, anh Hải, marketing tầng trên. Ngồi đi em, còn ghế trống kìa.”
Hải chỉ tay vào bàn nhỏ gần cửa sổ, rồi tự nhiên kéo ghế ra. Minh hơi bất ngờ trước sự thân thiện ấy, nhưng cũng ngồi xuống, tay ôm ly cà phê mà chưa uống ngụm nào.Hải ngồi đối diện, khuấy cà phê sữa đá của mình, rồi bắt chuyện:
“Mới vào chắc chưa quen lắm ha? Anh ngày đầu cũng ngơ ngơ, không biết ai với ai.”
Giọng Hải ấm, dễ nghe.
Anh kể vài câu vui về mấy lần họp muộn hay khách hàng đòi thay đổi thiết kế liên tục. Minh chỉ gật gù, thỉnh thoảng “dạ” một tiếng. Cậu không quen nói nhiều với người lạ, nên chủ yếu nghe. Nhưng lạ một chỗ, ngồi nghe Hải nói cậu không thấy khó chịu. Có lẽ vì Hải không ép cậu phải đáp lại, chỉ kể rồi cười một mình, như thể đang nói với không khí vậy.
Khi chuông báo hết giờ nghỉ vang lên, Hải đứng dậy trước:
“Thôi anh lên đây, em làm việc vui vẻ nhé. Có gì không hiểu cứ hỏi anh.”
Minh gật đầu cảm ơn, lòng nhẹ nhõm kỳ lạ. Không phải kiểu nhẹ nhõm vì được giúp đỡ, mà đơn giản là… buổi sáng hôm nay không tệ như mọi ngày.Từ hôm đó, thỉnh thoảng giờ nghỉ trưa hay sáng sớm, nếu gặp nhau ở phòng break thì Hải lại vẫy tay gọi Minh ngồi cùng. Họ không nói nhiều, chỉ vài câu hỏi han thời tiết, hôm nay công việc có ổn không, quán cà phê mới mở gần công ty có ngon không. Minh vẫn ít nói như cũ, nhưng cậu nhận ra mình không còn né tránh ánh mắt của Hải nữa. Chỉ là ngồi đó, nghe Hải kể chuyện, thỉnh thoảng gật đầu hoặc cười nhẹ khi anh nói điều gì buồn cười. Cậu không nghĩ gì nhiều, chỉ thấy những phút nghỉ ấy bớt nhàm chán hơn.
Buổi tối về phòng trọ, Minh nằm dài trên chiếc giường nệm mỏng, quạt trần quay vù vù. Căn phòng nhỏ chỉ đủ chỗ cho giường, bàn học cũ kỹ và tủ quần áo bé xíu. Cậu gọi video về nhà như thường lệ. Mẹ hỏi sức khỏe, dặn ăn uống tử tế, kể em gái sắp thi cuối kỳ. Minh nghe, cười cười đáp vài câu, lòng ấm áp nhưng cũng thấy trống trải quen thuộc. Thành phố lớn quá, tiếng xe ngoài đường vẫn rầm rầm đến khuya, bạn bè thì ít, cuối tuần cậu thường chỉ ru rú trong phòng xem phim hoặc ngủ bù cho hết mệt.
Còn Hải, về đến căn hộ chung cư mini quận Bình Thạnh, cậu vứt cặp lên sofa, cởi áo vào tắm nước nóng cho đỡ mỏi người. Hải lớn lên ở Sài Gòn, bố mẹ ly hôn từ nhỏ, cậu ở với mẹ và bà ngoại đến lớn. Giờ mẹ đã về quê nghỉ hưu, Hải tự lập từ ngày đại học. Công việc marketing lương ổn nhưng áp lực kinh khủng – deadline dí sát nút, khách hàng khó tính, đồng nghiệp cạnh tranh ngầm. Hải chọn cách đối phó bằng nụ cười và năng lượng tích cực, ai cũng bảo cậu là “cây hài” của phòng.
Tắm xong, Hải mặc quần đùi áo thun nằm lướt điện thoại một lúc, xem vài video hài trên TikTok rồi nhắn tin nhóm bạn cũ hỏi cuối tuần có ai rảnh đi đá banh không. Hôm nay gặp cậu nhóc mới tên Minh, trông ít nói hay cúi đầu ngại ngùng.
Hải nghĩ vu vơ: “Cũng dễ thương, chắc mới ra trường chưa quen môi trường.”
Rồi cậu cười một mình, không nghĩ thêm gì nhiều. Chỉ là một ý nghĩ thoáng qua giữa ngày dài bận rộn. Hải tắt đèn, nằm nghĩ về slide thuyết trình ngày mai, rồi ngủ thiếp đi trong tiếng quạt máy kêu đều đều.Hai người, hai căn phòng cách nhau vài quận thành phố, vẫn sống nhịp sống riêng của mình. Những lần chạm mặt ở công ty chỉ là tình cờ, vài câu nói xã giao ngắn ngủi.
Chưa có gì đặc biệt, chưa có chút rung động nào ngoài sự thoải mái bình thường giữa hai đồng nghiệp lạ dần quen. Cuộc sống vẫn cứ trôi, đều đặn và lặng lẽ như thế.