Không gian trong tẩm điện dường như bị bóp nghẹt bởi sự hiện diện quá mức nam tính của Duy Nhất. Hoàng cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể đối phương, một loại nhiệt lượng hừng hực của một người đàn ông đang ở đỉnh cao phong độ.
Duy Nhất nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của Hoàng, bàn tay to lớn với những đường gân xanh mạnh mẽ từ từ đưa xuống thắt lưng. Anh không có vẻ gì là ngượng ngùng; trái lại, sự tự tin của một tổng tài nắm giữ hàng nghìn tỷ trong tay khiến mỗi cử động của anh đều mang theo sự áp chế tuyệt đối.
“Trang phục ở đây… thực sự làm tôi khó chịu.”
Âm thanh trầm khàn vừa dứt, Duy Nhất thản nhiên cởi bỏ lớp vải cuối cùng đang vướng víu trên người.
Khi lớp lụa tuột xuống sàn, toàn bộ vẻ hùng vĩ của một người đàn ông cao 1m90 phô bày trọn vẹn dưới ánh nến. Hoàng hít vào một hơi lạnh, đôi đồng tử co rụt lại. Trước mắt hắn không chỉ là đôi chân dài vững chãi với những khối cơ đùi cuồn cuộn như đá tạc, rậm rạp lông lá, mà còn là minh chứng cho sự cường tráng tột đỉnh của nam nhân này.
Giữa rừng lông đen rậm rạp và nam tính ấy, “cự vật” của Duy Nhất hiện ra đầy kiêu hãnh và uy phong. Nó mang một kích thước đáng kinh ngạc, gân guốc và tràn đầy sức mạnh, hoàn toàn tương xứng với thân hình hộ pháp của anh. Sự hiện diện ấy như một lời khẳng định về bản năng giống đực nguyên thủy nhất, khiến không gian xung quanh như bốc cháy.
Hoàng chưa từng thấy điều gì tương tự. Trong ký ức của hắn, những nam nhân chốn cung đình thường mang vẻ thanh tao, nhưng Duy Nhất lại giống như một con mãnh thú từ rừng sâu, hoang dại và không thể kiểm soát. Ánh mắt Hoàng không thể dời đi, hắn nhìn chăm chú vào sự hùng dũng ấy, cảm nhận một luồng điện chạy dọc sống lưng. Một nỗi sợ hãi mơ hồ xen lẫn với một sự khao khát chưa từng có tên gọi trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng vị Nhiếp chính vương lạnh lùng.
Duy Nhất bước tới một bước, sải chân dài khiến khoảng cách giữa cả hai gần như bằng không. Anh không hề che đậy, cứ thế để thân hình trần trụi, đầy lông lá và mạnh mẽ của mình áp sát vào y phục sang trọng của Hoàng.
“Vương gia…” Duy Nhất thấp giọng, bàn tay đầy lông lá vuốt nhẹ qua gò má đang nóng bừng của đối phương, “Ngài thấy ‘món quà’ này của tôi thế nào? Có đủ để ngài giữ tôi lại bên mình không?”
Hoàng thấy tim mình đập liên hồi như trống trận, hơi thở dồn dập. Sự kiêu ngạo thường ngày của hắn hoàn toàn sụp đổ trước vẻ nam tính bạo liệt này. Hắn muốn lùi lại, nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ, chỉ biết đứng đó, cảm nhận sự uy hiếp đầy mê hoặc từ “cự vật” và thân hình vạm vỡ của người đàn ông trước mặt.
Trận chiến này, ngay từ đầu, Hoàng đã không còn đường lui.