Ánh nắng ban mai của một ngày cuối tuần rực rỡ len lỏi qua khung cửa sổ, mang theo không khí tươi mát của vùng ngoại ô. Trong căn phòng khách, Lâm đã chuẩn bị sẵn sàng với bộ đồ dã ngoại năng động, bắp tay vạm vỡ lộ ra dưới lớp áo thun khỏe khoắn. Cậu ngó vào phía trong, cất giọng trầm ấm nhưng đầy giục giã.
”Hoàng ơi, xong chưa em? Sắp trễ giờ xuất phát rồi nè!”
Vừa dứt lời, từ phía hành lang, một bóng dáng nhỏ xíu lật đật chạy ra. Hoàng xuất hiện với đôi má phúng phính hồng hào, trên vai đeo một chiếc balo màu xanh đậu biếc nhỏ xíu, trông vừa khệ nệ vừa đáng yêu đến mức khiến người ta muốn bế thắt lên mà cưng nựng. Đôi mắt tròn xoe của em lấp lánh niềm vui sướng không giấu giếm, thực tế là đêm qua linh hồn người lớn bên trong cơ thể nhỏ bé này đã thao thức đến tận khuya, vừa hồi hộp vừa phấn khích vì chuyến đi đặc biệt này.
”Em xong rồi! Em xong rồi anh hai ơi!”
Hoàng vừa chạy vừa níu lấy vạt áo của Lâm, miệng cười tươi rói.
Ngoài cửa, tiếng động cơ xe gầm nhẹ đầy uy lực. Kiên bước xuống từ ghế lái, hôm nay anh diện chiếc quần túi hộp và áo ba lỗ đen, khoe trọn khung vai rộng và những thớ cơ ngực dày dặn, gân guốc dưới ánh mặt trời. Nhìn thấy Hoàng, Kiên nheo mắt cười tinh nghịch, bế thốc nhóc con lên cao rồi đặt ngồi chễm chệ trên vai mình.
”Chà, đại ca nhỏ hôm nay trang bị tận răng nha! Có balo xịn thế này là định thâu tóm hết cá dưới suối hả?”
Hoàng thích thú ôm chặt lấy đầu Kiên, cảm nhận sự cứng cáp và mùi hương nam tính quen thuộc từ mái tóc và bờ vai gồ ghề của anh. Em nũng nịu: “Em mang theo ống nhòm để xem chim với gấu nữa đó!”
Lâm nhìn cảnh tượng thằng bạn thân và em trai quấn quýt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ý vị. Cậu vỗ mạnh vào thùng xe đầy ắp lều trại và dụng cụ: “Thôi, hai ông tướng bớt diễn trò đi. Lên xe, hôm nay chúng ta sẽ cắm trại ở khu rừng phía Tây, tha hồ cho Hoàng khám phá thiên nhiên.”
Chiếc xe lăn bánh, để lại sau lưng những ồn ào phố thị. Ngồi giữa hai gã khổng lồ vạm vỡ trên băng ghế trước, Hoàng cảm thấy một sự thỏa mãn lạ kỳ.
Chiếc xe lao vun vút trên con đường nhựa dẫn về phía ngoại ô, để lại sau lưng những tòa nhà cao tầng. Vì khoang lái phía trước chỉ thiết kế hai ghế ngồi bọc da rộng rãi, nên Hoàng nghiễm nhiên có được vị trí đắc địa nhát là ngồi gọn lỏn trong lòng anh hai Lâm.
Lâm một tay gác lên thành cửa sổ, tay kia hờ hững đặt trên vô lăng, cơ đùi săn chắc của cậu làm điểm tựa vững chãi cho thân hình nhỏ bé của Hoàng.
Kiên ngồi bên ghế lái phụ, thỉnh thoảng lại đánh mắt sang nhìn hai anh em nhà này với vẻ mặt đầy ý vị.
Xe vừa đi được mười phút, Kiên liếc sang thì thấy Hoàng đang đánh vật với một chiếc bánh sừng bò cỡ lớn. Đôi bàn tay nhỏ xíu cầm chiếc bánh, miệng nhỏ nhai nhồm nhàm đến mức hai cái má phúng phính phồng lên như sóc nhỏ.
”Nè nhóc, ăn từ từ thôi, ai tranh của em đâu?” Kiên bật cười khi thấy vụn bánh bơ thơm phức dính đầy trên khóe môi và cả đôi gò má hồng hào của Hoàng.
Hoàng ngước mắt nhìn Kiên, đôi mắt trong veo chớp chớp, rồi vươn cái lưỡi nhỏ xíu ra liếm một vòng quanh môi để thu dọn đống vụn bánh, ánh nhìn ấy vô tình lướt qua lồng ngực vạm vỡ của Kiên khiến anh bỗng thấy cổ họng hơi khô khốc.
Khoảng nửa tiếng sau, khi nắng bắt đầu gắt hơn, Kiên lại tò mò quay sang. Lần này, chiếc bánh đã biến mất, thay vào đó là một viên kẹo mút màu đỏ rực rỡ. Hoàng đang ngậm lấy viên kẹo, đôi môi chúm chím mút mát tạo thành những âm thanh khẽ khàng nhưng đầy ám ảnh trong không gian hẹp của cabin.
Lâm dường như cũng cảm nhận được sự chuyển động trên đùi mình, cậu hơi điều chỉnh tư thế ngồi, để cơ thể Hoàng dính sát hơn vào vùng bụng săn chắc của mình. Hoàng vừa mút kẹo vừa tựa đầu vào vai Lâm, ánh mắt lại thản nhiên chạm vào ánh nhìn của Kiên. Viên kẹo đỏ mọng làm đôi môi em trở nên bóng bẩy, dâm dục một cách lạ kỳ trong mắt hai gã đàn ông.
Đến đoạn đường đèo quanh co, Kiên liếc mắt lần thứ ba. Hoàng lúc này đang cầm một ly trà sữa trân châu lớn. Em cúi đầu, đôi môi bao trọn lấy chiếc ống hút to tròn, cố sức hút lấy những viên trân châu đen dai giòn bên dưới.
Nhìn cái cách miệng nhỏ của Hoàng hoạt động quanh chiếc ống hút, cả Lâm và Kiên đều bất giác nhớ lại cảnh tượng nóng bỏng trên tấm thảm lông ở nhà. Tiếng “rồn rột” khi trà sữa cạn dần hòa cùng hơi thở đều đặn của ba người khiến không khí trong xe bỗng chốc trở nên đặc quánh và nóng hổi, dù điều hòa đang bật ở mức 22°C.
”Ngon không nhóc?” Kiên hỏi, giọng anh bỗng trầm hẳn xuống, chứa đựng một sự khao khát khó giấu.
Hoàng buông ống hút ra, để lộ đầu lưỡi hồng nhạt khẽ liếm vệt sữa còn sót lại trên môi, cười tươi rói: “Ngon lắm ạ! Anh Kiên muốn thử không?”
Lâm siết nhẹ vòng tay quanh eo Hoàng, cơ bắp tay gồng lên đầy nam tính, cậu trầm giọng: “Lo mà ngồi yên đi, sắp đến nơi rồi. Để dành sức mà vui chơi nữa chứ.”
Chiếc xe vẫn đều đặn lăn bánh trên cung đường vắng vẻ, tiếng lốp xe nghiến trên sỏi đá tạo nên một nhịp điệu râm ran. Kiên ngồi ở ghế phụ, một tay chống lên thành cửa, đầu hơi nghiêng sang phía Lâm và Hoàng. Đôi mắt sắc lẹm của gã trai 19 tuổi bỗng lóe lên tia sáng tinh nghịch, đầy vẻ ranh mãnh của một kẻ đang giăng bẫy.
Kiên vươn bàn tay to lớn, gân guốc của mình ra, khẽ khều khều vào cái đùi tròn lẳn của Hoàng đang ngồi chễm chệ trên lòng Lâm.
”Nè nhóc…” Kiên gọi khẽ, giọng trầm thấp đầy lôi cuốn.
Hoàng đang mải mê mút nốt mấy viên trân châu cuối cùng, nghe gọi liền ngước khuôn mặt non nớt lên. Đôi mắt em tròn xoe, trong veo như mặt hồ mùa thu, nhìn Kiên đầy tò mò. “Dạ? Gì vậy anh Kiên?”
Kiên nhếch mép cười, một nụ cười phong trần làm lộ rõ vẻ nam tính ngời ngời. Anh hạ thấp giọng, cố ý để Lâm cũng nghe thấy.
”Anh với em chơi một trò chơi không? Quy tắc đơn giản lắm: Anh sẽ đặt câu hỏi cho em. Nếu em trả lời đúng một câu, anh sẽ thực hiện một mong muốn bất kỳ của em. Em bảo gì anh cũng làm theo hết. Còn nếu em trả lời sai thì phải làm theo mong muốn của anh. Thấy sao? Dám chơi với anh không?”
Vừa nói, Kiên vừa nhìn xoáy vào đôi mắt của Hoàng, bàn tay anh vẫn không rời khỏi đùi em, thỉnh thoảng lại dùng ngón cái miết nhẹ lên lớp vải quần đùi mỏng manh.
Lâm đang cầm lái, nghe thấy thằng bạn thân bày trò thì khẽ hừ lạnh một tiếng, nhưng khóe môi lại hiện lên một nụ cười thích thú. Cánh tay Lâm siết chặt lấy eo Hoàng hơn một chút, cơ bắp tay gồng lên cuồn cuộn như muốn khẳng định chủ quyền, nhưng cậu không hề ngăn cản.
Hoàng chớp chớp mắt, nghiêng đầu hỏi lại.
”Thật không anh? Em muốn gì anh cũng làm ạ? Kể cả… những chuyện xấu hổ luôn hả?”
Kiên bật cười thành tiếng, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào đôi môi còn dính chút trà sữa của Hoàng. Anh gật đầu cái rụp, giọng nói đầy vẻ khiêu khích.
”Thật! Quân tử nhất ngôn. Chỉ cần nhóc trả lời đúng. Chơi chứ?”
Hoàng cười tươi rói, đặt ly trà sữa xuống rồi vỗ tay bôm bốp: “Chơi! Em chơi! Anh hỏi đi, em thông minh lắm đó nha!”
Chiếc xe khẽ xóc nảy khi đi vào đoạn đường đất gồ ghề dẫn vào bìa rừng. Kiên xoay hẳn người sang phía ghế lái, cánh tay vạm vỡ gác lên thành ghế, bàn tay to lớn khẽ búng nhẹ vào chóp mũi nhỏ xinh của Hoàng. Anh nheo mắt, nụ cười đầy vẻ tự tin của một kẻ đang nắm chắc phần thắng trong tay.
”Câu hỏi đầu tiên đây, nhóc nghe cho kỹ nha,” Kiên hắng giọng, tông trầm của anh vang lên đầy lôi cuốn trong không gian hẹp của cabin xe. “Đây là một câu đố vui thôi: Đố em, con gì không có chân… nhưng lại chạy rất nhanh?”
Nói xong, Kiên hơi ngả người ra sau, bắp thịt ở cánh tay gồng lên cuồn cuộn dưới ánh nắng xiên qua cửa kính. Anh thầm nghĩ trong đầu với vẻ đắc ý: “Câu này tuy quen thuộc nhưng với một đứa nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn, chỉ mải mê trà sữa với kẹo ngọt như Hoàng thì chắc chắn là đánh đố rồi. Đáp án này đòi hỏi sự quan sát thực tế một chút, nhóc con làm sao mà biết được.”
Lâm đang cầm lái cũng khẽ liếc nhìn em trai mình qua gương chiếu hậu, một tay siết nhẹ vòng eo nhỏ của Hoàng như để cổ vũ. Không khí trong xe bỗng chốc trở nên hồi hộp lạ thường.
Hoàng ngồi gọn trong lòng anh hai, đôi mắt tròn xoe chớp chớp nhìn Kiên. Em khẽ nghiêng đầu, đưa ngón tay nhỏ xíu lên chạm vào môi, vẻ mặt suy tư vô cùng nghiêm túc. Đôi chân ngắn của em khẽ đung đưa trên đùi Lâm, tạo nên một sự chờ đợi đầy kịch tính. Kiên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bầu bĩnh của Hoàng, nín thở chờ đợi một câu trả lời sai lệch để anh có thể bắt đầu phạt đứa nhỏ theo ý mình.
_
Chiếc xe khẽ xóc nảy qua một ổ gà nhỏ, nhưng sự chú ý của Kiên lúc này hoàn toàn đặt hết vào phản ứng của đứa nhỏ đang ngồi trong lòng Lâm.
Anh đinh ninh rằng mình sẽ thắng ván đầu tiên này để có cớ trêu chọc nhóc con thêm chút nữa. Thế nhưng, chỉ vừa dứt câu hỏi chưa đầy ba giây, đôi môi nhỏ nhắn còn vương chút vị trà sữa của Hoàng đã mấp máy, vang lên một câu trả lời dõng dạc.
”Dạ… là con sông ạ!”
Kiên đang tựa lưng thong dong bỗng quay ngoắc sang nhìn Hoàng, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên. Anh khẽ nhướng một bên chân mày, đầu óc quay cuồng tự hỏi: “Cái gì vậy trời? Sao thằng nhóc này lại biết được đáp án nhanh đến thế? Mình còn tưởng nó sẽ nói con rắn hay con giun chứ!”
Gương mặt nam tính, phong trần của Kiên thoáng chốc hiện lên vẻ bối rối trước sự thông minh đột xuất của đối phương.
Lâm đang cầm lái, nghe thấy câu trả lời của em trai thì không nhịn được mà bật cười lớn. Tiếng cười trầm ấm, sảng khoái vang vọng khắp cabin xe. Cậu buông một tay khỏi vô lăng, đưa bàn tay to lớn, ấm áp xoa mạnh lên mái tóc mềm mại của Hoàng, làm nó rối bù lên một cách đầy âu yếm.
”Ha ha! Kiên ơi là Kiên, chú mày coi thường em trai tao quá rồi. Hoàng nhà ta thông minh quá, đúng không nhóc?”
Hoàng bị anh hai xoa đầu thì khẽ rụt cổ lại, đôi mắt tròn xoe lấp lánh niềm vui thắng lợi. Em lắc lắc cái đầu nhỏ, giọng nói non nớt nhưng đầy vẻ tự hào.
”Dạ không phải đâu anh hai… Tại ở lớp cô giáo hay đố tụi em mấy câu này lắm, nên em thuộc lòng luôn rồi đó!”
Kiên nhìn cái dáng vẻ đắc ý của
Hoàng, rồi lại nhìn nụ cười trêu chọc của Lâm, chỉ biết tặc lưỡi một cái đầy bất lực. Anh không ngờ mình lại sa cơ ngay từ vòng gửi xe trước một đứa trẻ lớp 1.
Kiên bĩu môi một cái đầy vẻ bất lực, nhưng trong đôi mắt hổ phách của gã trai lại ánh lên sự chiều chuộng xen lẫn chút phấn khích ngầm. Anh chống tay lên thành ghế lái phụ, xoay hẳn người sang phía hai anh em nhà Lâm, nhìn bộ dạng đắc thắng của “đại ca nhỏ” đang ngồi chễm chệ trên đùi bạn mình.
”Được rồi, quân tử nhất ngôn, em nói đi nhóc,” Kiên hắng giọng, cố giữ vẻ mặt tỉnh bơ dù tim bắt đầu đập nhanh hơn một nhịp. “Em muốn anh làm gì đây? Anh thua thì anh chịu, không có quỵt đâu.”
Hoàng nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào lớp áo ba lỗ đen đang ôm sát lấy khuôn ngực dày dặn và những thớ cơ bắp tay gân guốc của Kiên. Em trả lời một cách đầy vô tư, giọng nói non nớt vang lên lảnh lót trong cabin xe.
”Vậy… em muốn anh cởi áo ra, và phải ở trần như vậy trong suốt chuyến đi cắm trại này luôn nha!”
Câu nói vừa dứt, Kiên khựng lại, yết hầu chuyển động mạnh khi anh nuốt khan một cái đầy căng thẳng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi rừng cây bắt đầu rậm rạp, rồi lại nhìn xuống cơ thể vạm vỡ của mình, tưởng tượng cảnh phải phơi bày lồng ngực trần trụi giữa đại ngàn chỉ vì một lời đố vui của trẻ con.
Lâm đang cầm lái, nghe thấy yêu cầu táo bạo của em trai thì không khỏi thích thú. Cậu nhếch mép cười, bàn tay to lớn siết nhẹ lấy eo Hoàng như thầm khen ngợi sự tinh quái này. Lâm liếc sang thằng bạn thân qua gương chiếu hậu, giọng trầm thấp đầy vẻ trêu chọc.
”Thua rồi thì chung nhanh đi mày, lề mề quá! Đàn ông con trai nói được làm được, hay là sợ em trai tao chiêm ngưỡng hết cơ bắp của chú mày hả?”
Tiếng cười khẽ của Lâm cùng cái nhìn mong chờ của Hoàng khiến không gian trong xe bỗng chốc trở nên nóng hổi. Kiên đưa tay lên gáy, cảm nhận hơi nóng lan tỏa từ yêu cầu đầy kịch tính kia.
Kiên không chút do dự, đưa tay nắm lấy gấu áo ba lỗ đen rồi thực hiện một động tác dứt khoát. Những khối cơ xô và cơ lưng rộng của anh căng lên cuồn cuộn dưới lớp vải trước khi chiếc áo được lột ngược ra khỏi đầu. Anh thoăn thoắt quăng chiếc áo ra hàng ghế sau, để lộ hoàn toàn khuôn ngực vạm vỡ, dày dặn và những múi bụng săn chắc, nổi rõ từng rãnh sâu như tạc tượng.
”Đây, anh cởi rồi đó! Quân tử nhất ngôn nha nhóc,” Kiên lên tiếng, giọng đầy vẻ ngạo nghễ dù lồng ngực đang phập phồng theo nhịp thở mạnh mẽ.
Hoàng ngồi gọn trong lòng Lâm, đôi mắt tròn xoe không rời khỏi cơ thể trần trụi phần trên của người đàn ông ngồi đối diện. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua lớp kính xe, làn da rám nắng của Kiên bóng bẩy một cách đầy sức sống. Đặc biệt là hai đầu vú màu nâu đỏ nhạt, nhỏ nhắn nhưng lại nhô cao cứng ngắc trên nền cơ ngực nở nang, trông vừa lạ lẫm vừa đầy vẻ khiêu khích trước tầm mắt của đứa nhỏ. Sự nam tính hầm hố của Kiên lúc này bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp, khiến không khí trong xe bỗng chốc trở nên nóng hổi hơn bao giờ hết.
Lâm khẽ liếc nhìn sự phô trương của thằng bạn thân, bàn tay siết nhẹ eo em trai như một sự ngầm khẳng định, nhưng cũng không thể phủ nhận vẻ cuốn hút toát ra từ hình thể vạm vỡ của Kiên.
Đang mải mê quan sát, tiếng nói trầm khàn của Kiên đột ngột vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hoàng.
”Được rồi, chưa xong đâu nha! Câu thứ hai nè… nghe cho kỹ nha nhóc!”
Kiên hơi nhoài người về phía trước, khoảng cách giữa lồng ngực trần của anh và gương mặt của Hoàng thu hẹp lại, tỏa ra hơi nóng hầm hập đầy mời gọi.
Kiên hơi nheo mắt, cánh tay trần trụi gân guốc gác lên thành ghế, bàn tay to lớn khẽ bóp nhẹ lấy bắp đùi trắng trẻo của Hoàng như một cách gây áp lực đầy tinh nghịch. Anh nhìn sâu vào đôi mắt tròn xoe của nhóc con, giọng trầm xuống đầy bí hiểm.
”Câu này khó hơn nè… Nghe cho kỹ nha nhóc. Cái gì mà mắt em không bao giờ thấy được, tay không chạm được, nhưng nó lại luôn tồn tại xung quanh chúng ta?”
Vừa dứt câu, Kiên còn chưa kịp đắc ý, thì Hoàng đã trả lời ngay tắp lự. Đôi môi nhỏ nhắn của em mấp máy, giọng nói trong veo vang lên đầy tự tin.
”Dạ… là không khí ạ!”
Kiên sững sờ, cả cơ thể vạm vỡ đang chồm về phía trước bỗng khựng lại giữa chừng. Anh há hốc mồm, gương mặt nam tính hiện rõ sự kinh ngạc xen lẫn vẻ không phục. Anh chồm tới sát hơn, lồng ngực trần hừng hực hơi nóng phả vào mặt Hoàng, giọng tra hỏi đầy nghi ngờ.
”Nè… ai dạy em mấy câu này hả nhóc? Không thể nào thông minh đột xuất vậy được!”
Nghi ngờ ngay lập tức đổ dồn sang hướng khác, Kiên quay ngoắt sang nhìn thằng bạn thân đang cầm lái, bàn tay đang bóp đùi Hoàng siết mạnh hơn một chút như để bắt quả tang.
“Thằng Lâm! Đụ má mày nhắc nó phải không? Tao thấy mày cứ tủm tỉm cười nãy giờ, đừng có mà ăn gian với tao nha con chó!”
Lâm đang điều khiển vô lăng bằng một tay, tay kia vẫn siết chặt lấy eo em trai một cách đầy chiếm hữu. Nghe thằng bạn thân sừng sộ, Lâm chỉ khẽ nhếch mép cười khinh khỉnh, ánh mắt lướt qua thân hình trần trụi, đầy cơ bắp của Kiên với vẻ đầy ngạo nghễ.
”Mày bớt sủa đi Kiên. Đó là do em trai tao thông minh bẩm sinh, hiểu biết rộng chứ không có đần như cái mặt mày đâu. Nghe cho chừa cái thói coi thường con nít nha thằng đầu buồi kia!”
Lâm vừa nói vừa dùng lòng bàn tay to lớn vỗ nhẹ lên bụng Hoàng như một sự tán thưởng, để mặc cho Kiên đứng hình với gương mặt đỏ gay vì vừa thua cuộc vừa bị sỉ nhục ngay trước mặt “đại ca nhỏ”.
Truyện bánh cuốn quá, lót dép hóng admin ra thêm phần mới nha!