Trong khi Lâm và Kiên đang dán mắt vào màn hình TV, tay bấm nút loạch xoạch đầy kịch tính trong một ván game bóng đá, Hoàng vẫn ngồi bệt dưới sàn, tay cầm khối mô hình nhưng đôi mắt lại âm thầm chuyển mục tiêu sang Kiên.
Từ góc độ của mình, Hoàng có một tầm nhìn hoàn hảo để giải phẫu vẻ bề ngoài của Kiên. Khác với vẻ nam thần, khung xương chuẩn mực của Lâm, Kiên mang một nét phong trần và tinh nghịch rõ rệt. Cái cách Kiên thỉnh thoảng văng một tiếng “chậc” nhẹ khi lỡ nhịp cầu thủ, hay cái nhếch mép đầy tự tin khi ghi bàn cho thấy đây là một gã trai đầy năng lượng và có phần hơi ngông.
Dù tướng tá Kiên nhỏ hơn Lâm một chút về khung xương, nhưng độ dày của cơ bắp lại không hề kém cạnh. Lớp áo phông ba lỗ ôm sát lấy lồng ngực rộng, để lộ những khối cơ ngực dày dặn, vững chãi, mỗi khi Kiên hò hét hay cử động mạnh, vùng cơ ấy lại phập phồng, hằn rõ sự săn chắc.
Hoàng nheo mắt nhìn vào đôi cánh tay của Kiên. Đó là đôi tay của một người thường xuyên ghé thăm phòng gym, bắp tay trước nổi khối rõ rệt, những đường gân xanh lặn dưới lớp da khỏe khoắn kéo dài xuống cổ tay. Từng thớ thịt đều toát lên vẻ rắn rỏi, gân guốc, đối lập hoàn toàn với sự mềm mại của một đứa trẻ như Hoàng.
Hoàng khẽ liếm môi, linh hồn bên trong đang hoạt động hết công suất để phân tích. “Không tệ,” Hoàng thầm nghĩ. “Kiên thuộc kiểu người có sức bền, cơ bắp này là kết quả của sự rèn luyện bền bỉ chứ không phải chỉ là vẻ bề ngoài.”
Sự xuất hiện của Kiên mang đến một luồng không khí mới cho căn nhà. Nếu Lâm là một vẻ đẹp ấm áp, quen thuộc thì Kiên lại là sự gai góc, mới mẻ.
Hoàng nhìn hai đôi vai vạm vỡ của hai chàng trai mười chín tuổi đang ngồi cạnh nhau, cảm nhận được một thứ áp lực nam tính đầy đặc quánh trong căn phòng khách nhỏ.
Kiên bất ngờ quay sang, bắt gặp ánh mắt của Hoàng đang nhìn chằm chằm vào mình. Nó nháy mắt một cái đầy tinh nghịch, nụ cười hở hàm răng trắng bóc.
“Sao thế nhóc? Thấy anh Kiên đá hay quá nên hâm mộ rồi hả?”
Lâm vừa tập trung vào tay cầm vừa cười khẩy, huých vai bạn mình: “Hâm mộ cái đầu mày, nó đang xem mày có gian lận gì không đó. Tập trung đi, tao sắp gỡ hòa rồi này!”
Hoàng không đáp, chỉ khẽ mỉm cười nhẹ. Một nụ cười khiến Kiên hơi khựng lại vì cảm thấy có gì đó không giống trẻ con cho lắm, nhưng rồi tiếng nhạc game dồn dập lại kéo gã trai ấy vào cuộc chơi, không hề biết rằng mình vừa bị soi đến tận từng thớ thịt bởi đứa trẻ trước mặt.
Trận đấu trên màn hình đang bước vào những phút bù giờ nghẹt thở, tỉ số đang là 2-2 và cả Lâm lẫn Kiên đều nghiêng người theo từng nhịp bóng, ngón tay bấm tay cầm lạch cạch liên hồi. Đúng lúc kịch tính nhất, chiếc điện thoại của Lâm trên bàn trà rung lên bần bật.
Lâm liếc nhanh qua màn hình, sắc mặt lập tức thay đổi. Cậu buông hẳn tay cầm, mặc cho nhân vật trên màn hình đứng im chịu trận.
”Dạ… dạ vâng thưa thầy. Dạ, em qua ngay đây ạ. Khoảng 15 phút nữa em có mặt.”
Lâm cúp máy, vội vã đứng dậy. Kiên ngơ ngác nhìn theo, tay vẫn còn cầm chặt tay cầm game, mặt đầy vẻ thắc mắc.
”Ê cái thằng này! Đang dở trận mà, đi đâu gấp vậy mậy? Định bỏ chạy để bảo toàn tỉ số hòa hả?”
Lâm vừa cuống quýt vớ lấy chiếc áo sơ mi khoác vội lên bờ vai vạm vỡ, vừa đáp.
”Giáo sư hướng dẫn bên trường gọi tao qua gấp để chỉnh lại cái tiểu luận nhóm. Thầy khó tính lắm, tao không dám chậm trễ. Mày ở đây xem thằng Hoàng giùm tao một chút nha, tao đi khoảng một tiếng rồi về liền.”
Kiên nhìn sang Hoàng, đứa trẻ vẫn đang ngồi im lặng bên đống mô hình nhưng ánh mắt lại sâu hoắm như đang quan sát mọi thứ. Kiên gật đầu cái rụp, vỗ vỗ vào bắp tay săn chắc của mình.
”Tưởng chuyện gì. Ừ, đi đi! Cứ yên tâm giao đại ca nhỏ cho tao. Tao với nó sẽ cùng nhau… phá đảo cái game này luôn. Đi nhanh về nhanh nha mậy!”
Lâm không quên cúi xuống xoa đầu Hoàng, dặn dò bằng giọng ấm áp nhưng có phần nghiêm nghị.
”Hoàng ở nhà ngoan với anh Kiên nha. Tuyệt đối không được nghịch phá, anh hai về sẽ có quà, nghe chưa?”
Hoàng ngoan ngoãn gật đầu, môi nở một nụ cười nhẹ nhàng. Anh nhìn theo bóng lưng vạm vỡ của Lâm khuất sau cánh cửa, rồi từ từ quay sang nhìn Kiên.
Lúc này, trong căn phòng khách rộng lớn chỉ còn lại hai người đàn ông, một chàng sinh viên với cơ ngực dày dặn, bắp tay gân guốc đang hăng máu chơi game, và một đứa trẻ.
Kiên xoay người lại, nháy mắt với Hoàng.
”Nào nhóc con, anh hai em đi rồi. Giờ anh em mình quẩy tiếp ván này nhé?”
Trong căn phòng khách giờ đây chỉ còn lại tiếng nhạc game sôi động và hơi lạnh tỏa ra từ máy điều hòa. Kiên bỏ tay cầm xuống, xoay người lại nhìn Hoàng. Thấy đứa nhỏ cứ ngồi bệt dưới sàn nhìn mình chằm chằm, Kiên không ngần ngại vươn đôi cánh tay săn chắc, gân guốc ra, nhấc bổng Hoàng lên một cách nhẹ nhàng như nhấc một chú mèo con, rồi đặt ngồi gọn lỏn lên ghế sofa ngay sát cạnh mình.
Kiên đẩy cái tay cầm game về phía Hoàng, giọng hào hứng.
“Nè, ngồi đó buồn chán làm gì. Cầm lấy, chơi với anh một ván đi nhóc!”
Hoàng cầm lấy chiếc tay cầm, nhưng tâm trí anh lúc này hoàn toàn không nằm ở màn hình TV. Ở khoảng cách gần như thế này, sức hút nam tính từ Kiên phả ra mạnh mẽ đến mức khiến Hoàng cũng phải xao động.
Mùi mồ hôi nam tính sau một quãng đường chạy xe nắng nôi trộn lẫn với mùi nước xả vải thanh mát tạo nên một thứ hương thơm đầy kích thích. Hoàng liếc nhìn bắp tay của Kiên đang tì lên thành ghế sofa, những thớ thịt săn chắc, gồ ghề và lớp da khỏe khoắn hiện rõ mồn một. Gương mặt Hoàng bất giác nóng bừng, đôi gò má đỏ ửng lên – một phản ứng sinh lý mà cơ thể trẻ con này không thể giấu giếm.
”Sao thế? Ngại hả? Cứ bấm đại đi, để anh chỉ cho!” Kiên vừa nói vừa ghé sát lại gần để nhìn vào màn hình.
Hoàng bắt đầu giả vờ luống cuống. Những ngón tay nhỏ xíu, trắng trẻo bấm loạn xạ lên các nút bấm. Trên màn hình, nhân vật của Hoàng chạy vòng quanh một chỗ, tung ra những cú đấm vào không trung hoặc nhảy lên một cách vô nghĩa.
Hoàng vừa bấm vừa lén nhìn biểu cảm của Kiên. Anh muốn xem người bạn này của Lâm có dễ mất kiên nhẫn như vẻ ngoài bặm trợn của mình không.
Trái với dự đoán, Kiên không hề khó chịu vì trận game bị phá hỏng. Nhìn bộ dạng vụng về của đứa trẻ, Kiên bật cười khà khà, một nụ cười đầy ấm áp và chân thành. Anh không giành lại tay cầm, cũng không cằn nhằn, mà chỉ ngồi đó ngắm nhìn Hoàng làm loạn.
”Đù, nhóc con này chơi kiểu phá hoại hả? Được, anh chiều em luôn. Cứ bấm đi, nát cái tay cầm này anh đền cho anh hai em cái mới!”
Kiên đưa tay lên, xoa mạnh vào mái tóc của Hoàng. Lòng bàn tay to lớn, thô ráp nhưng đầy hơi ấm của Kiên bao phủ lấy đầu Hoàng, mang lại một cảm giác rất khác so với sự dịu dàng của Lâm. Đó là cái vuốt ve của một người đàn ông có phần hoang dã và phóng khoáng hơn.
Hoàng cúi đầu, che đi nụ cười đang dần hiện rõ trên môi. Anh nhận ra rằng, việc Lâm rời đi thực sự là một cơ hội tuyệt vời để anh khám phá thêm một góc độ mới của những người đàn ông quanh anh hai mình.
Tiếng nhạc game và những âm thanh hành động vui nhộn trên màn hình vẫn vang lên đều đặn, nhưng tâm trí của Hoàng đã rời xa những nút bấm từ lâu. Ngồi sát cạnh Kiên, Hoàng cảm nhận rõ hơi nóng tỏa ra từ cơ thể săn chắc và bờ vai rộng của gã trai 19 tuổi.
Hoàng buông tay cầm xuống nệm, khẽ khàng trượt chân bước xuống khỏi ghế sofa. Anh đi vòng qua phía trước, dùng đôi bàn tay nhỏ xíu của mình nắm lấy cánh tay gân guốc, đầy bắp thịt của Kiên và kéo nhẹ.
Kiên đang mải mê điều khiển nhân vật, bỗng cảm thấy một lực kéo ở tay, liền nhướng một bên chân mày đầy tinh nghịch. Anh buông tay cầm, cúi xuống nhìn đứa nhỏ.
”Gì thế nhóc? Chơi đang hay mà, định đầu hàng anh Kiên rồi hả?”
Hoàng ngước đôi mắt tròn xoe, làm vẻ mặt hơi mếu máo và nũng nịu.
”Em… em đói. Em muốn uống sữa.”
Tiếng nói non nớt nhưng rành mạch khiến Kiên bật cười. Anh vươn vai một cái, làm các khối cơ ngực dày dặn bên trong lớp áo ba lỗ căng lên đầy sức mạnh, rồi đứng dậy.
”À, ra là đại ca đói bụng. Được rồi, để anh phục vụ. Sữa để đâu nào?”
Hoàng không nói không rằng, nắm chặt lấy ngón tay cái to lớn của Kiên, dắt anh đi thẳng về phía gian bếp phía sau nhà. Kiên lững thững bước theo sau, đôi chân dài và sải bước mạnh mẽ của gã thanh niên tập gym tạo nên sự tương phản rõ rệt với dáng vẻ nhỏ bé của Hoàng.
Bước vào gian bếp yên tĩnh, Hoàng dừng lại ngay trước kệ tủ cao. Anh buông tay Kiên ra, rồi vươn đôi tay nhỏ xíu chỉ thẳng lên tầng trên cùng của kệ bếp, nơi có mấy hộp sữa tươi đang nằm chót vót.
”Trên đó ạ… anh lấy cho em đi.”
Kiên đứng sát ngay sau lưng Hoàng. Ở khoảng cách này, Hoàng có thể cảm nhận được lồng ngực vạm vỡ của Kiên gần như chạm vào lưng mình, mùi hương nam tính nồng nàn bao phủ lấy không gian nhỏ hẹp. Kiên ngước nhìn lên kệ tủ, khẽ tặc lưỡi.
”Trời đất, anh hai em để sữa cao thế này thì sao em lấy tới?”
Kiên tiến tới thêm một bước, vươn cánh tay dài đầy gân xanh và bắp thịt cuồn cuộn lên phía trên. Khi anh vươn người, lớp áo ba lỗ kéo cao lên, để lộ một phần cơ bụng săn chắc và thắt lưng mạnh mẽ ngay sát tầm mắt của Hoàng. Hoàng đứng phía dưới, lặng lẽ quan sát từng chuyển động của khối cơ bắp di động này, đôi gò má lại bất giác ửng hồng vì sự gần gũi đầy kịch tính.
Kiên vươn sải tay dài, dễ dàng chộp lấy hộp sữa tươi nằm chót vót trên kệ tủ cao. Anh xoay người lại, nhìn đứa nhỏ đang đứng nép dưới chân mình với vẻ mặt mong chờ. Khác hẳn với vẻ ngoài bặm trợn, thô lỗ khi nãy với Lâm, Kiên lúc này tỏ ra khá tỉ mỉ và chu đáo. Anh lục tìm chiếc kéo trong hộc tủ, khéo léo cắt một góc nhỏ xíu vừa đủ ở miệng hộp sữa để Hoàng có thể dễ dàng uống mà không sợ bị sặc hay đổ ra ngoài.
”Nè đại ca, sữa của em đây. Uống cẩn thận nha, đổ ra nhà là anh hai em về càu nhàu anh chết đó!”
Kiên đưa hộp sữa cho Hoàng, nụ cười hở răng khểnh đầy tinh nghịch. Hoàng cầm lấy hộp sữa bằng hai tay nhỏ xíu, khẽ gật đầu cảm ơn.
Hai anh em dắt nhau quay trở lại phòng khách. Kiên thả mình xuống chiếc ghế sofa êm ái, định bụng sẽ cầm tay cầm lên chơi tiếp ván game dang dở. Thế nhưng, không biết từ bao giờ, dáng vẻ nhỏ xíu của Hoàng đã tự nhiên rúc vào ngồi gọn lỏn trong lòng anh.
Ban đầu Kiên có chút khựng lại, hơi bất ngờ trước sự bạo dạn của đứa trẻ này. Nhưng rồi, bản năng bảo bọc của một gã trai lớn xác trỗi dậy. Kiên không đẩy Hoàng ra, mà ngược lại, anh thuận thế quàng cánh tay săn chắc, đầy bắp thịt của mình ra phía trước, ôm trọn lấy cơ thể nhỏ bé của Hoàng vào lòng.
Ở khoảng cách gần gũi này, Hoàng cảm nhận rõ mồn một hơi nóng hừng hực tỏa ra từ lồng ngực vạm vỡ của Kiên ngay sau lưng mình. Mùi hương nam tính nồng nàn bao phủ lấy khứu giác, khiến Hoàng một lần nữa rung động mạnh mẽ.
Kiên một tay ôm Hoàng, tay còn lại cầm lấy tay cầm game, mắt dán chặt vào màn hình TV, bắt đầu điều khiển nhân vật chạy nhảy. Hoàng ngồi trong lòng Kiên, ban đầu còn mải mê tận hưởng hơi ấm và sức hút từ cơ thể của gã trai lạ, nhưng dần dần, những hình ảnh chuyển động nhanh, đầy màu sắc trên TV cũng cuốn hút lấy sự chú ý của anh.
Hoàng ngước khuôn mặt non nớt lên nhìn theo màn hình, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. Anh mải mê nhìn theo những pha bóng kịch tính đến mức quên mất hộp sữa đang cầm trên tay.
Đúng lúc nhân vật của Kiên ghi được một bàn thắng đẹp mắt, Kiên hò reo vui sướng, cơ thể vạm vỡ khẽ rung lên theo nhịp đập của trái tim hưng phấn.
Sự rung động đột ngột đó khiến Hoàng giật mình, đôi tay nhỏ xíu lỏng ra.
Rào…
Hộp sữa tươi cầm trên tay Hoàng nghiêng sụp xuống. Chất lỏng màu trắng đục, mát lạnh ào ạt đổ ra ngoài, thấm đẫm vào chiếc áo ba lỗ ôm sát và chiếc quần đùi của Kiên.
Kiên khựng lại, nụ cười trên môi tắt ngóm. Anh cúi xuống nhìn đống sữa đang loang lổ trên người mình, rồi nhìn sang gương mặt ngơ ngác, có phần hoảng sợ của Hoàng. Trong căn phòng khách giờ đây, chỉ còn lại tiếng nhạc game vang lên đều đặn và sự im lặng đầy kịch tính giữa hai người đàn ông.
_
Trong căn phòng khách vốn đang náo nhiệt tiếng game, không gian bỗng chốc đông đặc lại vì sự cố bất ngờ. Nhìn dòng sữa trắng đục loang lổ trên khuôn ngực dày dặn và thấm xuống tận chiếc quần đùi của Kiên, Hoàng ríu rít xin lỗi, giọng nói non nớt run rẩy như sắp khóc đến nơi. Cái mặt nhỏ xị xuống, đôi mắt to tròn phủ một tầng màn sương mờ ảo, nhìn đáng thương vô cùng. Cậu dùng đôi tay nhỏ xíu bám lấy cánh tay gân guốc của Kiên, lắc lắc nũng nịu.
”Em… em xin lỗi anh Kiên… Tại em mải nhìn tivi quá… Em làm ướt hết áo đẹp của anh rồi…”
Kiên vốn là gã trai tính tình phóng khoáng, lại đang trong cơn hưng phấn của trận game, nhưng khi cúi xuống nhìn thấy bộ dạng tội nghiệp của đại ca nhỏ, mọi sự bực mình trong anh tan biến sạch sành sanh. Nhìn đứa nhỏ trông như một chú cún con vừa làm sai chuyện, Kiên không nỡ nặng lời nửa câu. Anh thở dài một hơi, gương mặt nam tính giãn ra, nở nụ cười bất lực.
”Nè nhóc, không cẩn thận gì hết trơn hà! Ướt hết người anh rồi, sữa nó rít chịt hà thấy không?”
Hoàng vẫn thút thít, liên tục cúi đầu. “Em xin lỗi anh… anh đừng giận em nha…”
Kiên đưa bàn tay to lớn, thô ráp xoa mạnh lên mái tóc của Hoàng, hơi ấm từ lòng bàn tay anh khiến Hoàng cảm thấy một sự che chở lạ lẫm.
”Thôi thôi, anh có giận đâu mà sợ. Tại anh cũng rung người mạnh quá nên em mới giật mình thôi. Coi như huề nha!” Kiên đứng dậy, kéo nhẹ lớp áo ba lỗ đang dính bết vào lồng ngực vạm vỡ, cảm giác sữa bắt đầu khô lại khiến anh khó chịu. “Mà nè, chỉ anh nhà vệ sinh ở đâu đi, để anh vô rửa chứ kiểu này là kiến nó khiêng anh đi luôn quá.”
Hoàng vội vàng chỉ tay về phía sau gian bếp, nơi có một lối hành lang nhỏ dẫn ra khu công trình phụ: “Dạ… dạ phía sau bếp đó anh. Để em dẫn anh đi!”
Kiên lững thững bước theo sau bóng dáng nhỏ bé của Hoàng. Khi cánh cửa nhà vệ sinh khép lại, Kiên đứng trước gương, không khỏi nhìn xuống bộ dạng của mình. Chiếc áo ba lỗ trắng giờ đây thấm sữa trở nên trong suốt, dính chặt vào từng thớ cơ ngực dày và sáu múi bụng săn chắc mà anh đã dày công tập luyện. Từng giọt sữa trắng vẫn còn đọng lại trên những sợi lông tơ nhạt màu ở bụng, trôi dần xuống cạp quần.
”Xui vl!” Kiên thốt lên một câu cảm thán đầy vẻ dân dã, tay đưa lên gãi gãi đầu.
Trong không gian nhỏ hẹp và hơi nóng ẩm của nhà vệ sinh, Kiên thở dài một tiếng đầy bất lực. Anh cởi bỏ lớp áo ba lỗ dính đầy sữa đã khô lại, cảm giác bết dính trên da thịt vô cùng khó chịu. Không ngần ngại, Kiên trút bỏ luôn chiếc quần đùi và cả quần lót, phơi bày cơ thể vạm vỡ, săn chắc của mình.
Anh quyết định tận dụng cơ hội, mở vòi sen để tắm rửa luôn cho sạch sẽ. Dòng nước mát lạnh dội xuống, gột rửa đi những vệt sữa trắng đục trên lồng ngực dày và cơ bụng sáu múi. Khi đã thấy người sạch sẽ, Kiên tắt nước, với tay lấy bộ đồ sũng sữa lúc nãy.
Anh cẩn thận vò bằng tay với một ít xà phòng, cố gắng loại bỏ mùi sữa ngọt lợ đang lan tỏa trong không khí.
Sau khi vò xong, Kiên vắt khô và tìm cách treo tạm lên giá treo khăn trong nhà vệ sinh. Anh định bụng sẽ mặc lại chiếc quần lót duy nhất còn khô ráo rồi ra ngoài lấy đồ dự phòng của Lâm. Thế nhưng, khi vừa đưa tay chạm vào lớp vải, anh khựng lại.
Chiếc quần lót cũng đã bị sữa thấm qua từ lúc nào không hay. Nó dính đầy những vệt trắng, sũng nước và rít chịt, tạo cảm giác vô cùng kinh tởm khi chạm vào da thịt. Kiên nhăn mặt, ném chiếc quần vào chậu nước, đôi mắt nhìn vào gương mà không khỏi thở dài.
Trong gương, Kiên đứng đó với cơ thể hoàn toàn trần truồng, những giọt nước còn đọng lại trên bắp tay gân guốc và làn da rám nắng. Từng đường cơ bắp hiện lên sắc nét dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo. Anh đứng lặng đi, nhìn ngắm sự vạm vỡ của chính mình trong gương mà lòng đầy ngao ngán.
”Xui tận mạng! Đang yên đang lành giờ lại ra nông nỗi này…”
Kiên cảm thấy lúng túng. Anh không thể cứ thế mà bước ra ngoài khi trong nhà còn có một đứa trẻ. Anh nhìn quanh phòng tắm, định tìm một chiếc khăn tắm đủ lớn để quấn tạm, nhưng chiếc khăn duy nhất đã bị anh dùng để lau người và cũng đang ướt nhẹp.
Cái không khí trong nhà vệ sinh bỗng trở nên đặc quánh. Kiên đứng trần truồng, đôi tay đặt trên bồn rửa mặt, những sợi cơ bắp trên lưng anh co thắt lại theo từng hơi thở.
Kiên ngập ngừng, nhìn quanh quẩn tìm lấy một mảnh vải che thân nhưng chẳng có gì ngoài mấy cái khăn đã ướt nhẹp. Cuối cùng, không còn cách nào khác, anh khẽ mở cánh cửa phòng tắm, ló cái đầu đầy nước ra ngoài, thì thầm gọi
”Hoàng ơi… nhóc con ơi!”
Hoàng đang đứng ngay gần đó, đôi mắt lấp lánh như chờ đợi thời cơ, liền tiến lại gần, giọng ngọt xớt: “Dạ, anh Kiên gọi em hả? Sao vậy anh?”
Kiên hơi ngượng, gãi gãi mái tóc còn nhỏ nước: “Anh… anh lỡ làm ướt hết đồ rồi. Em vào phòng anh hai em, lấy giúp anh bộ đồ sạch với cái quần lót nhé? Anh… anh không ra ngoài được.”
Hoàng bĩu môi, làm vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Em… em không với tới tủ đồ trên cao đâu anh ạ. Anh phải tự đi lấy thôi.”
“Hay là… em dẫn anh đi lấy đồ nha? Anh đi theo sau lưng em là được.”
Kiên đứng hình, mặt bắt đầu đỏ ửng lên tận mang tai vì xấu hổ: “Nhưng… nhưng anh đâu có mặc đồ gì đâu…”
Hoàng bật cười khúc khích, điệu bộ vô cùng hồn nhiên nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự mời gọi đầy táo bạo: “Có sao đâu anh Kiên! Ở nhà anh hai em cũng toàn ở truồng quài à. Em thấy quen rồi, anh đừng ngại.”
Kiên há hốc mồm, vừa ngạc nhiên vừa hoang mang: “Gì… gì cơ? Thằng Lâm nó… nó ở nhà cũng vậy hả em?”
Hoàng vỗ vỗ lên lồng ngực nhỏ xíu của mình, khẳng định chắc nịch: “Tất nhiên rồi! Anh hai bảo ở nhà là phải thoải mái nhất. Nên anh đừng có ngại, em thấy hết của anh hai em rồi, có sao đâu nè. Anh với anh hai giống nhau mà, em không thấy lạ đâu!”
Lời khẳng định của đứa trẻ khiến đầu óc Kiên quay cuồng. Anh nhìn bộ dạng ngây thơ của Hoàng, rồi lại nhìn cơ thể trần trụi của chính mình trong gương. Cái ý nghĩ “thằng Lâm nó còn thế thì mình ngại gì” bỗng dưng xuất hiện trong đầu Kiên. Anh hít một hơi thật sâu, cố trấn áp sự lúng túng, rồi gật đầu cái rụp.
”Ừ… ừ, thế thì để anh đi theo em.”
Cầu thang gỗ vang lên những tiếng “cộp, cộp” khẽ khàng. Kiên, với cơ thể trần trụi hoàn toàn, từng múi cơ ngực và bụng săn chắc rung rinh theo mỗi bước chân, phải lén lút bám sát sau lưng Hoàng. Gã trai vốn dĩ tự tin trên sân cỏ, giờ đây lại thấy lúng túng lạ thường, đôi tay to lớn cứ phải vắt ngang che đi vật chứng đang ngượng ngùng bên dưới.
Khi cả hai bước vào phòng của Lâm, không gian tràn ngập mùi hương nam tính đặc trưng của người bạn thân. Hoàng dẫn Kiên đến sát chiếc tủ quần áo gỗ sồi to lớn. Kiên mừng rỡ, vội vã đưa tay kéo cánh cửa tủ định lấy tạm bộ quần áo của Lâm, nhưng cánh cửa cứng ngắc không hề nhúc nhích.
”Chết cha… chắc anh hai khóa tủ rồi,” Hoàng gãi đầu, đôi mắt tinh quái lướt qua cơ thể cường tráng đang co rúm lại vì ngại ngùng của Kiên. “Thôi, anh không mặc đồ cũng không sao đâu mà. Ở đây an toàn lắm.”
Kiên đứng đó, giữa căn phòng riêng tư, trần như nhộng, mặt đỏ bừng như gấc chín. Anh cảm thấy như mình vừa rơi vào một cái bẫy ngọt ngào. Anh lắp bắp: “Nhưng… nhưng nhỡ có ai thấy thì sao? Hay là anh xuống nhà tìm cái khăn…”
Hoàng bước lại gần, bàn tay nhỏ xíu chạm nhẹ vào bắp đùi săn chắc của Kiên, ánh mắt lấp lánh.
“Không sao đâu anh Kiên. Ba mẹ em đi hết rồi, tận tuần sau mới về lận. Trong nhà này chỉ có em với anh thôi mà.”
Kiên hơi khựng lại, sự cảnh giác của một thanh niên bắt đầu trỗi dậy, anh cúi xuống nhìn đứa trẻ cao chưa tới ngực mình, giọng ngập ngừng: “Em… em chắc chứ? Tuần sau mới về thật hả?”
Hoàng vỗ ngực, gương mặt rạng rỡ đầy tự tin, cái miệng nhỏ nhắn cười tươi đến mức lộ cả hàm răng trắng đều tắp: “Chắc mà! Em nói dối làm gì? Ở nhà anh hai cũng hay để em tự do lắm. Anh đừng ngại nữa, cứ thả lỏng đi, trông anh… đẹp lắm.”
Lời khen ngợi táo bạo từ một đứa trẻ khiến Kiên sững sờ. Anh nhìn quanh căn phòng vắng lặng, rồi nhìn xuống cơ thể mình đang phơi bày trong không gian riêng tư của Lâm. Sự xấu hổ ban đầu dần bị thay thế. Anh buông thõng hai tay xuống, không còn che chắn nữa, đứng thẳng người đầy vẻ kiêu hãnh của một nam nhân.
”Được… nếu em bảo thế thì anh cũng chẳng cần giữ kẽ làm gì.”