Trong không gian đặc quánh hơi người và mùi mưa, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, chói lót như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cơn mê muội của hai anh em. Giai điệu nhạc chờ mặc định của mẹ vốn dĩ bình thường, nhưng lúc này nó lại mang âm hưởng của một lời cảnh báo đầy uy lực.
Lâm đang đắm chìm trong khoái cảm, đôi mắt lim dim tận hưởng cái miệng nhỏ nhắn của em trai, bỗng giật bắn mình. Cậu mở choàng mắt, hơi thở vẫn còn gấp gáp nhưng lý trí đã bắt đầu quay lại. Lâm run rẩy với tay lấy chiếc điện thoại trên bàn. Nhìn thấy chữ “Mẹ” hiện lên nhấp nháy trên màn hình, toàn bộ sự cương cứng trên cơ thể cậu như bị dội một gánh băng, dù con cặc vẫn còn đang nằm gọn trong miệng Hoàng nhưng tâm trí Lâm đã tỉnh táo đến đáng sợ.
”Chết tiệt…” Lâm thì thầm, giọng khản đặc. Cậu vội vàng ra hiệu cho Hoàng ngừng lại.
Hoàng từ từ nhả đầu khấc hồng hào của anh trai ra, một sợi chỉ bạc kéo dài từ khoé môi anh xuống đến đỉnh gậy thịt của Lâm, tạo nên một khung cảnh đầy kích thích nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm. Hoàng nhìn anh trai bằng đôi mắt lấp lánh sự tinh quái, không chút sợ hãi.
Lâm cuống cuồng vơ lấy chiếc khăn tắm, một tay che chắn con cặc đang trần trụi, một tay cầm điện thoại. Cậu nhìn thẳng vào mắt Hoàng, giọng nói thấp xuống chỉ còn là hơi thở.
”Hoàng này… mẹ gọi. Em… em phải giữ im lặng tuyệt đối nhé. Không được để mẹ nghe thấy tiếng gì hết, rõ chưa?”
Hoàng không hề tỏ ra hoảng loạn. Ngược lại, anh chỉ tủm tỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý của kẻ nắm thóp được người khác. Anh đưa ngón tay trỏ lên môi, làm động tác “suỵt” rồi khẽ gật đầu, thốt ra một tiếng nhỏ xíu.
”Dạ, em biết mà anh hai.”
Lâm hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại giọng nói sao cho bình thản nhất có thể, rồi nhấn nút nghe.
”Alo, mẹ ạ? Dạ, con nghe đây… Vâng, hai anh em ở nhà ngoan lắm, mới tắm xong đang chuẩn bị đi ngủ ạ…”
Trong khi Lâm đang nỗ lực diễn vai người con trai mẫu mực, Hoàng lại không hề ngồi yên. Anh bò lại gần, áp sát khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vào đùi Lâm, cái lưỡi nhỏ thỉnh thoảng lại lướt nhẹ một đường trên làn da nóng hổi của anh trai như một sự khiêu khích đầy thách thức. Lâm suýt chút nữa là đánh rơi điện thoại, bàn tay siết chặt lấy drap giường để không phát ra tiếng rên rỉ trước mặt mẹ, trong khi trái tim cậu đập loạn nhịp giữa một bên là sự hiếu thảo, một bên là sự cám dỗ đầy tội lỗi ngay dưới tầm tay.
Màn hình điện thoại chợt rung lên rồi chuyển sang chế độ cuộc gọi video. Gương mặt mẹ hiện lên rạng rỡ, nhưng ngay lập tức bà nhíu mày, đưa sát mắt vào màn hình để nhìn cho rõ.
”Kìa Lâm, cho mẹ nhìn em chút nào! Đi mấy ngày mà nhớ thằng bé quá chừng,” tiếng mẹ vang lên lảnh lót qua loa ngoài.
Lâm đứng hình, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu đang trần truồng, chỉ kịp quấn vội chiếc khăn tắm ngang hông để che đi con cặc vẫn còn đang cương cứng và ướt át. Với cánh tay run run, Lâm điều chỉnh góc camera thật khéo để chỉ lấy từ phần ngực trở lên của Hoàng, cố gắng giấu đi toàn bộ cảnh tượng nhạy cảm dưới sàn nhà.
Gương mặt non nớt, bầu bĩnh của Hoàng hiện ra trong khung hình. Đôi mắt to tròn và cái miệng nhỏ nhắn của cậu khiến mẹ Lâm cười tít mắt.
“Trời ơi, nhìn cái mặt ghét chưa kìa!” Nhưng rồi bà chợt nhận ra điều gì đó, giọng trách móc.
”Lâm! Sao con lại để em trần truồng thế kia? Anh hai kiểu gì mà không mặc đồ cho em, để nó lạnh run lên bây giờ!”
Lâm toát mồ hôi hột, định mở miệng giải thích thì Hoàng đã nhanh trí lên tiếng. Dù mang linh hồn người lớn nhưng anh rất biết cách dùng giọng điệu ngây ngô của đứa trẻ để bao che cho anh trai. Hoàng nói từng chữ một, chậm rãi nhưng đầy sức thuyết phục.
”Dạ… anh hai mới… tắm cho con. Đang lau khô… để mặc đồ ạ.”
Vừa nói, Hoàng vừa khẽ liếc nhìn Lâm với vẻ tinh quái. Đúng lúc đó, ba của hai anh em cũng chen vào khung hình, gương mặt phong trần hiện lên đầy vẻ yêu thương.
”Hoàng của cha ăn cơm chưa? Ở nhà có ngoan không, có quấy anh hai không đấy?”
Hoàng gật đầu lia lịa, cười tươi rói. “Dạ con ăn rồi. Con ngoan lắm, con còn… giúp anh hai nữa.”
Lâm nghe đến câu “giúp anh hai” thì suýt nữa là đánh rơi điện thoại. Cậu vội vàng cười gượng gạo, bàn tay giấu sau lưng đang siết chặt lấy tấm khăn tắm để kìm nén sự run rẩy. Trong khi đó, ở phía dưới mà camera không thấy được, bàn chân nhỏ của Hoàng lại cố tình cọ nhẹ vào bắp chân của Lâm như một sự trêu chọc đầy thách thức ngay giữa cuộc gọi của gia đình.
”Thôi, hai đứa mặc đồ vào rồi đi ngủ sớm đi nhé. Mai mẹ gọi lại,” mẹ dặn dò thêm vài câu rồi mới chịu cúp máy.
Màn hình điện thoại vừa tối đen, Lâm liền thở phào một hơi dài, cả người đổ sụp xuống nệm như vừa trải qua một trận chiến sinh tử. Cậu quay sang nhìn đứa em trai đang đứng đó, vẫn trần trụi và nở nụ cười tủm tỉm đắc thắng.
Màn hình điện thoại vừa tắt ngóm, không gian căn phòng lập tức rơi vào một sự im lặng đầy ám ảnh, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đặn bên ngoài hiên. Lâm buông thõng cánh tay, hơi thở dốc hối hả dần ổn định lại, nhưng sự căng thẳng vẫn còn hằn rõ trên gương mặt góc cạnh.
Cậu xoay người lại, nhìn đứa em trai đang đứng trần truồng giữa đống khăn tắm ướt. Lâm đưa bàn tay to lớn lên, xoa mạnh vào mái tóc còn ẩm nước của Hoàng. Đôi mắt Lâm lúc này không còn sự sợ hãi ban nãy, mà thay vào đó là một ánh nhìn rực cháy, đầy vẻ chiếm hữu.
”Em trai hôm nay hư quá…” Lâm trầm giọng, tông giọng khàn đặc vì dư chấn của khoái cảm và sự lo âu vừa đi qua.
“Dám trêu anh ngay lúc mẹ gọi video. Em có biết lỡ mẹ phát hiện ra điều gì bất thường thì cả hai anh em mình tiêu đời không?”
Hoàng không hề tỏ ra hối lỗi. Anh ngước khuôn mặt ngây thơ lên, đôi môi nhỏ nhắn khẽ nhếch thành một nụ cười. Sự im lặng của Hoàng như một lời thách thức thầm lặng, khiến bản năng đàn ông trong Lâm bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Lâm cúi sát mặt mình vào mặt Hoàng, bàn tay chuyển từ xoa đầu xuống bóp nhẹ lấy đôi má phúng phính của em trai. Cậu gằn từng chữ, một lời nói đầy ám muội được thốt ra.
”Vì em hư, nên anh hai phải phạt. Tối nay em không được uống sữa đóng hộp mẹ mua nữa nhé.”
Lâm dừng lại một chút, ánh mắt lướt xuống hạ bộ của mình, nơi con cặc vẫn còn đang cương cứng, rung lên bần bật dưới lớp khăn tắm quấn hời hợt. Cậu ghé sát tai Hoàng, thì thầm bằng chất giọng đầy ma mị.
”Thay vào đó… tối nay em phải uống hết sữa của anh hai. Tinh trùng của anh mới là phần thưởng dành cho đứa em hư hỏng này.”
Nói rồi, Lâm dứt khoát giật phăng chiếc khăn tắm duy nhất trên người mình ra. Cơ thể vạm vỡ của chàng sinh viên một lần nữa phơi bày trọn vẹn trước mắt Hoàng. Con cặc cương cứng như một thanh sắt nóng hổi, đâm thẳng về phía trước, ngay sát tầm mắt của đứa em trai nhỏ.
Lâm nằm ngửa ra nệm, hai tay dang rộng, tư thế như một vị vua đang đợi sự phục vụ. Cậu dùng tay vẫy nhẹ, ra hiệu cho Hoàng.
”Lại đây, uống sữa đi em trai. Anh hai đã dành sẵn rất nhiều tinh trùng cho em rồi. Mau liếm sạch nó cho anh.”
Hoàng không chần chừ, anh bò lại gần giữa hai chân của Lâm. Ánh mắt anh rực sáng khi nhìn thấy vẻ vĩ đại của anh trai mình. Anh hiểu rằng, hình phạt này thực chất là một sự dung túng, một sự đồng lõa sâu sắc mà Lâm dành riêng cho anh. Hoàng mở miệng, bắt đầu liếm láp những giọt dịch nhầy đầu tiên đang rỉ ra từ đầu khấc, chuẩn bị cho một cuộc thưởng thức tận cùng đêm nay.
Trong bóng tối mờ ảo của căn phòng, tiếng mưa ngoài kia dường như trở thành tiếng nhạc nền cho cuộc hoan lạc kín đáo. Lâm nằm ngửa trên nệm, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở gấp. Cậu cúi xuống nhìn Hoàng, thấy cái lưỡi nhỏ của em trai vừa hoàn thành việc dọn sạch những giọt dịch hưng phấn trong veo trên đỉnh đầu khấc, khiến nó trở nên bóng bẩy và nhạy cảm hơn bao giờ hết.
”Giỏi lắm… em trai của anh giỏi lắm…”
Lâm thầm thì bằng giọng khàn đặc, đầy vẻ tán thưởng. Cậu không thể kiềm chế thêm được nữa. Bàn tay to lớn, gân guốc ngay lập tức nắm chặt lấy thân gậy thịt đang cương cứng như đá.
Bạch… bạch… bạch…
Tiếng da thịt va chạm vào nhau vang lên liên hồi, đều đặn và dồn dập trong không gian tĩnh lặng. Lâm bắt đầu sục cặc với tốc độ chóng mặt. Từng đường gân trên cánh tay vạm vỡ của cậu nổi lên cuồn cuộn theo mỗi nhịp lên xuống. Sự ma sát mạnh mẽ tạo ra hơi nóng hừng hực, khiến cả cơ thể Lâm run lên bần bật.
Hoàng ngồi bên cạnh, đôi mắt không rời khỏi từng chuyển động của anh trai. Anh nhìn thấy rõ sự biến chuyển trên gương mặt của Lâm. đôi lông mày nhíu chặt, hàm răng nghiến lại để ngăn một tiếng hét, và đôi mắt đỏ ngầu vì khoái cảm đã chạm đến đỉnh điểm.
Năm phút trôi qua như một thế kỷ của sự đê mê. Bất ngờ, cơ thể Lâm căng cứng như một cánh cung vừa kéo hết cỡ. Cậu ưỡn người lên, hai tay siết chặt lấy drap giường đến mức nhàu nát. Một luồng điện mạnh mẽ chạy dọc từ cột sống xuống hạ bộ, khiến Lâm không còn giữ được bình tĩnh.
”Ah… Hoàng… em trai… anh bắn… bắn tinh đây!”
Tiếng rên rỉ trầm đục thoát ra từ cổ họng Lâm. Ngay lập tức, từ đỉnh đầu khấc hồng hào, một dòng tinh trùng đặc sệt, trắng đục bắn vọt ra ngoài với lực cực mạnh. Từng đợt, từng đợt một trào dâng như thác đổ, nóng hổi và nồng nặc mùi vị nam tính, phun thẳng lên không trung rồi rơi lã chã xuống cơ bụng và cả gương mặt đang mong chờ của Hoàng.
Lâm đổ gục xuống nệm, hơi thở đứt quãng, toàn thân rã rời sau trận cuồng phong khoái lạc, để mặc cho những giọt sữa cuối cùng vẫn còn đang rỉ ra từ cái lỗ nhỏ nhạy cảm.
Trong căn phòng nồng đượm mùi vị của cuộc hoan lạc vừa kết thúc, Lâm nằm vật ra nệm, đôi mắt nhắm nghiền, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Đợt bắn tinh dữ dội vừa rồi đã rút cạn sức lực của chàng sinh viên, khiến cậu rơi vào trạng thái cực khoái đến mức tê liệt tạm thời, chân tay rã rời không còn muốn cử động.
Nhân lúc anh hai đang chìm trong cơn mê mệt, Hoàng khẽ bò lại gần. Đôi mắt anh rực sáng dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, nhìn chằm chằm vào chiến lợi phẩm đang vương vãi khắp cơ bụng săn chắc của Lâm. Những vệt tinh trùng trắng đục, đặc sệt và nóng hổi vẫn còn bốc lên mùi nồng nàn đặc trưng của sự nam tính mạnh mẽ.
Không một chút ngần ngại, Hoàng cúi thấp đầu xuống. Cái miệng nhỏ nhắn bắt đầu thực hiện nhiệm vụ đặc biệt của mình.
Hoàng dùng chiếc lưỡi nhỏ, hồng hào liếm láp từng vệt trắng trên làn da rám nắng của anh trai. Anh liếm từ dưới rốn, kéo một đường dài lên phía chấn thủy, thu dọn sạch sẽ những giọt dịch nhầy dính nhớp.
Với linh hồn của kẻ đã từng trải qua một kiếp người, Hoàng cảm nhận rõ vị mặn đặc trưng hòa quyện cùng hơi nóng nồng đượm.
Mỗi khi đầu lưỡi của Hoàng lướt qua lớp da nhạy cảm trên bụng, cơ bụng của Lâm lại khẽ co thắt lại theo phản xạ, dù cậu vẫn đang nhắm mắt thở dốc. Cảm giác cái miệng ấm áp, mềm mại của em trai đang mơn trớn trên người mình khiến Lâm dù kiệt sức vẫn cảm thấy một sự rung động âm ỉ.
Hoàng vừa liếm, gương mặt vừa bất
giác ửng hồng. Đó không hẳn là sự xấu hổ của một đứa trẻ, mà là sự hưng phấn tột độ của một kẻ đang đạt được mục đích. Gò má hồng rực lên, đôi môi nhỏ nhắn dính đầy chất lỏng trắng đục trông vừa ngây thơ nhưng lại vừa đầy vẻ nhục dục cấm kỵ.
Khi đã dọn sạch vệt tinh trùng cuối cùng trên cơ bụng phẳng lì của Lâm, Hoàng ngước lên nhìn anh trai, khẽ nuốt ực một cái, gương mặt thỏa mãn đến lạ thường. Anh cảm nhận được thứ sữa nóng hổi đó đang trôi xuống cổ họng, một cảm giác gắn kết bí mật mà chỉ hai anh em họ mới có.
Lâm khẽ mở mắt, nhìn thấy gương mặt đỏ hồng và đôi môi còn dính vệt trắng của em trai đang ở ngay sát mình, cậu chỉ biết đưa tay lên vuốt tóc Hoàng một cách yếu ớt, lòng tràn ngập một cảm giác tội lỗi nhưng cũng đầy đắm say.
Ánh nắng ban mai của một ngày mới len lỏi qua khe rèm, rọi những tia sáng vàng nhạt nhảy múa trên tấm drap giường còn vương chút mùi vị của đêm mưa tầm tã. Lâm khẽ cựa mình, đôi hàng mi dày chớp nhẹ rồi mở hẳn.
Vừa tỉnh giấc, Lâm đã cảm nhận được một luồng sinh lực mạnh mẽ, cuồn cuộn chảy trong huyết quản, thứ đặc quyền của một chàng trai 19 tuổi đang độ sung mãn nhất. Cậu vươn đôi cánh tay vạm vỡ, thực hiện một động tác vặn người khiến các khớp xương kêu răng rắc đầy sảng khoái. Khung xương hiện rõ dưới lớp da rám nắng khi cậu duỗi dài cơ thể, cảm giác như mọi mệt mỏi của trận mưa đêm qua đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự hưng phấn mới mẻ cho ngày mới.
Lâm xoay người lại, ánh mắt lập tức dịu dàng khi nhìn thấy Hoàng vẫn còn đang chìm sâu trong giấc nồng.
Cậu nhóc nằm nghiêng, hơi thở đều đặn và bình yên đến lạ. Một cánh tay nhỏ xíu, trắng trẻo của Hoàng vẫn đang đặt hờ lên eo của Lâm, một tư thế ngủ đầy vẻ tin cậy và bám víu.
Nhìn gương mặt bầu bĩnh, đôi môi hơi mím lại của em trai, Lâm bất giác nhớ về đêm qua và sự tinh quái của Hoàng. Cậu không thể nhịn được một nụ cười ấm áp, xen lẫn chút cưng chiều khó tả.
Lâm cúi thấp người, kề sát khuôn mặt góc cạnh của mình vào gương mặt non nớt của em. Cậu đặt một nụ hôn “chụt” thật kêu lên đôi má phúng phính của Hoàng. Cái hôn mang theo mùi hương của buổi sớm và cả sự bảo bọc mãnh liệt mà cậu dành cho đứa em trai đặc biệt này.
”Ngủ ngon nhé, yêu tinh nhỏ,” Lâm thì thầm cực nhỏ.
Lâm nhẹ nhàng gỡ bàn tay nhỏ của em trai ra khỏi eo mình, cố gắng không làm Hoàng thức giấc. Cậu bước xuống giường, để lộ cơ thể vạm vỡ, săn chắc trong chiếc quần đùi mỏng. Lâm tiến về phía nhà vệ sinh, tiếng bàn chải đánh răng vang lên đều đặn hòa cùng tiếng chim hót bên ngoài cửa sổ.
Đứng trước gương, nhìn hình ảnh một nam thần với ánh mắt rạng rỡ và cơ thể đầy sức sống, Lâm hiểu rằng chuỗi ngày ba mẹ vắng nhà này sẽ còn rất nhiều điều thú vị đang chờ đón. Cậu vừa đánh răng vừa nảy ra những ý định mới cho buổi sáng hôm nay, khi mà sinh lực trong người đang thôi thúc cậu phải vận động thêm chút nữa.
_
Ánh nắng ban mai rót mật xuống gian bếp nhỏ, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Lâm, trong chiếc áo ba lỗ khoe trọn bờ vai rộng và khung xương vạm vỡ, đang tỉ mỉ thổi từng muỗng cháo cho Hoàng. Hoàng ngồi ngoan ngoãn trên ghế cao, đôi mắt nhỏ vẫn còn hơi lờ đờ vì dư âm của đêm qua, cái miệng nhỏ cứ mỗi lần thấy muỗng cháo đưa đến lại tự giác mở ra như một chú chim non.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trên bàn rung lên bần bật, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Lâm một tay giữ bát cháo, một tay nhấn loa ngoài.
”Ê! Ra sân làm vài trận không con trai? Nay đội bên phường ba qua giao lưu, thiếu ông là mất đi một chân sút vàng đó nha!”
Tiếng của Kiên, thằng bạn thân nối khố của Lâm vang lên oang oang, đầy phấn khích. Kiên vốn biết Lâm có lợi thế về thể hình, tướng tá to con lại chạy bền cực tốt, nên trận banh nào cũng phải lôi bằng được Lâm đi.
Lâm nhìn sang Hoàng, thấy em trai đang nhìn mình với ánh mắt đầy vẻ chiếm hữu, bàn tay nhỏ xíu còn nắm chặt lấy vạt áo của anh không buông. Lâm khẽ mỉm cười, giọng điệu từ chối thẳng thừng nhưng lại mang chút vẻ tự hào ngầm.
”Hôm nay đi không được rồi mày ơi. Đang kẹt chăm trẻ ở nhà rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây, rồi Kiên bật cười đầy khoái chí, tiếng cười hô hố vang cả qua điện thoại.
”Đù! Giỏi nha con trai! Nam thần sân cỏ mà giờ ở nhà thay tã, đút cháo cho em hả? Tin này mà lọt tới tai mấy đứa con gái trong trường là tụi nó xỉu ngang vì cảm động đó nghe không?”
Lâm vừa đút nốt muỗng cháo cuối cùng cho Hoàng, vừa tặc lưỡi.
”Cười cái gì mà cười. Thôi, đá đấm gì tầm này nữa. Nếu rảnh thì ghé nhà tao, anh em làm vài ván game, sẵn tiện tao giới thiệu đại ca của tao cho mày biết.”
”Chốt đơn! Mười phút nữa tao có mặt, chuẩn bị sẵn tay cầm đi!” Kiên hào hứng đáp rồi cúp máy.
Lâm bỏ bát vào bồn rửa, xoay người lại nhấc bổng Hoàng lên khỏi ghế. Anh nhìn thẳng vào mắt em trai, đôi tay vạm vỡ siết nhẹ eo Hoàng.
”Lát nữa bạn anh qua chơi. Em phải ngoan, nghe rõ chưa nhóc con? Đừng có làm gì lạ trước mặt bạn anh đấy.”
Hoàng không đáp, chỉ tựa đầu vào lồng ngực săn chắc của Lâm, đôi môi nhỏ nhắn khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý. Anh thầm nghĩ, bạn thân của anh hai sao?
_
Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, phá tan không gian yên tĩnh của buổi sáng. Lâm đặt bộ đồ chơi xếp hình xuống trước mặt Hoàng, vỗ vỗ vai em trai rồi đứng dậy: “Chắc là thằng Kiên tới đó, em ngồi đây chơi ngoan nhé.”
Lâm sải bước ra cổng, cánh cửa vừa mở ra đã thấy ngay gương mặt ó đâm không lẫn vào đâu được của Kiên.
Kiên hôm nay mặc chiếc áo phông ba lỗ hầm hố, mồ hôi nhễ nhại, tay cầm theo bọc nước ngọt to tướng. Vừa nhìn thấy Lâm, nó đã oang oang cái miệng.
”Ô chào cốt nhé! Đù, nay nhìn tướng tá ra dáng ông bố bỉm sữa dữ thần vậy mậy? Má, ngoài đường nóng vãi lồn mày ạ, tao chạy qua mà tưởng đâu mình là miếng thịt nướng trên vỉ.”
Kiên vừa nói vừa tự nhiên như ở nhà, lách người qua bờ vai vạm vỡ của Lâm để vào trong. Nhưng nó chưa kịp bước tới phòng khách thì đã bị Lâm dùng bàn tay to lớn chộp lấy cổ áo, kéo ngược lại. Lâm hất hàm về phía Hoàng đang ngồi bệt dưới sàn, tỉ mỉ lắp ghép từng khối mô hình.
”Nè, có trẻ em ở nhà đó nha. Cấm nói bậy nha thằng kia, hư hết mầm non của tao bây giờ.”
Kiên khựng lại, lúc này mới để ý thấy một đứa nhỏ trắng trẻo, gương mặt bầu bĩnh đang ngước đôi mắt tròn xoe nhìn mình. Ánh mắt của Hoàng không hề có vẻ sợ hãi, mà trái lại, nó bình thản và có chút gì đó như đang đánh giá kẻ mới đến.
Nhìn thấy vẻ nghiêm túc của Lâm và sự hiện diện của đại ca nhỏ, Kiên lập tức đổi thái độ. Nó giật mình, vội vàng đưa tay lên làm hành động kéo khóa miệng từ trái sang phải đầy hài hước, rồi hạ giọng xuống mức nhỏ nhất.
”Lỗi tao, lỗi tao! Quên mất, quên mất.”
Kiên rón rén đi lại gần, ngồi xổm xuống trước mặt Hoàng, trưng ra bộ mặt mà nó cho là thân thiện nhất.
“Chào em trai nhé! Anh là bạn của anh hai em. Nè, anh có mua nước ngọt nè, lát anh em mình cùng uống nha.”
Hoàng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một cái đầy lịch sự nhưng xa cách. Anh liếc nhìn Lâm, rồi lại nhìn sang Kiên. Trong đầu thầm nghĩ: “Bạn thân của nam thần đây sao? Nhìn cũng được đấy, nhưng có vẻ hơi ồn ào.”
Lâm thấy thằng bạn biết điều thì mới buông tay ra, cười khà khà: “Thôi vào đi, máy tao mở sẵn rồi. Nay tao hành cho mày ra bã, đừng có mà khóc nhé con trai.”