Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Cơn Nghiện Tình Dục
  3. Chương 3
Prev
Next

Trong không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở của căn phòng, Lâm ngồi thẫn thờ, đôi mắt đờ đẫn vì khoái cảm nhưng cũng đầy vẻ kinh ngạc. Cậu cúi xuống nhìn đứa em trai bé nhỏ đang đứng giữa hai chân mình, đôi bàn tay nhỏ nhắn của Hoàng vẫn đang đều đặn, tỉ mỉ vuốt ve lấy con cặc vạm vỡ của anh trai. Sự tương phản giữa sự ngây thơ của thân xác trẻ con và hành động đầy sành sỏi của Hoàng khiến dây thần kinh của Lâm căng lên như dây đàn.

​Càng nhìn em trai, sự hưng phấn trong Lâm càng cuộn trào mãnh liệt. Cậu cảm thấy một luồng điện nóng bỏng chạy dọc từ cột sống xuống tận hạ bộ.

​”Anh… anh sắp… Hoàng ơi…”

​Giọng Lâm lạc đi. Đột ngột, con cặc trong tay Hoàng giật liên hồi, từng đợt sóng khoái cảm vỡ òa. Từ đỉnh đầu khấc, dòng tinh trùng đặc sệt, trắng đục bắn ra ào ạt như một dòng thác lũ vừa phá đập. Mười mấy đợt bắn liên tiếp, mạnh mẽ và dồn dập, phun trào lên không trung rồi rơi lã chã, phủ kín một phần cơ bụng săn chắc và cả những ngón tay nhỏ nhắn của Hoàng.
​Mùi nồng đặc trưng của tinh trùng bốc lên, bao trùm lấy cả hai.

​Hoàng đứng bất động, đôi mắt sắc lẹm không hề né tránh. Với linh hồn của gã đàn ông 25 tuổi, anh thừa hiểu thứ chất lỏng nóng hổi, dính nhớp đang bám trên tay mình là gì. Đây là tinh trùng, là thứ mà kiếp trước anh đã chết đi khi chưa kịp chạm tới. Hoàng nhìn những tia trắng đặc sệt đang từ từ chảy dài trên làn da rám nắng của Lâm, cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ len lỏi trong tâm trí.

​Đây chính là nó. Thứ mà mình chỉ được thấy qua màn hình điện thoại lạnh lẽo, giờ đây đang nóng hổi và chân thực ngay trước mắt.

​Lâm thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, mặt đỏ gay vì dư chấn của cơn cực khoái. Khi lý trí vừa quay trở lại, sự xấu hổ ập đến khiến cậu vội vàng vớ lấy xấp khăn giấy trên bàn để lau sạch dấu vết tinh trùng trên bụng mình và trên tay em trai.

​”Để… để anh lau cho… bẩn lắm…” Lâm lắp bắp, tay run rẩy đưa khăn giấy tới.

_

​Trong căn phòng nồng đượm mùi vị của sự hoang dại vừa đi qua, Hoàng nhìn chằm chằm vào bàn tay đang dính đầy thứ chất lỏng trắng đục, ấm nóng. Sự điềm tĩnh của một linh hồn trưởng thành được che đậy hoàn hảo dưới lớp vỏ bọc của một đứa trẻ lớp 1.

Khi Lâm định dùng khăn giấy lau đi, Hoàng khẽ lùi lại, đôi mắt to tròn giả vờ hiện lên sự tò mò vô hạn.

​”Anh hai đừng lau…” Hoàng nói, giọng trong trẻo.

​Lâm ngẩn người, tay vẫn cầm xấp khăn giấy, gương mặt còn chưa kịp hết đỏ: “Sao vậy? Dơ lắm, dính đầy tay em rồi kìa, để anh lau cho sạch.”

​Hoàng nghiêng đầu, một ý tưởng đầy táo bạo xẹt qua tâm trí. Anh muốn dẫn dắt Lâm đi xa hơn, muốn phá vỡ hoàn toàn rào cản phòng thủ của anh trai mình. Anh đưa bàn tay dính tinh trùng lên gần mắt, hỏi bằng giọng ngây ngô.

​”Cái thứ nước màu trắng này là gì vậy anh hai? Sao nó lại nóng và dính vậy?”

​Lâm nhìn em trai, trong lòng thầm nghĩ: Thằng bé mới học lớp 1, có nói thuật ngữ chuyên môn chắc nó cũng chẳng hiểu gì đâu. Sự chủ quan và cả cảm giác hưng phấn dư thừa khiến Lâm trở nên thành thật một cách trần trụi, cậu thở phào, giọng đầy vẻ tự đắc. ​”Cái này gọi là tinh trùng đó Hoàng.”

​”Sao lại có tinh trùng vậy anh hai? Nó ở đâu chui ra vậy?” Hoàng tiếp tục truy vấn, đôi mắt không rời khỏi cơ thể trần truồng của Lâm.

​Lâm bật cười, một nụ cười đầy cưng chiều và có phần buông thả. Cậu ngồi dựa hẳn ra ghế, sự xấu hổ lúc nãy biến mất, thay vào đó là cảm giác muốn giáo dục đứa em trai theo cách của riêng mình. Lâm đưa tay cầm lấy con cặc lúc này đã bắt đầu mềm nhũn sau khi xuất tinh, lắc lắc nhẹ trước mặt Hoàng như đang khoe một món bảo bối.

​”Thì mỗi khi anh hai sục cặc như lúc nãy đó, tới lúc sướng nhất, nó sẽ tự bắn ra tinh trùng thôi. Em nhìn kỹ đi…”

​Lâm dùng ngón tay cái và ngón tay trỏ hơi bóp nhẹ vào phần quy đầu, để lộ ra cái lỗ nhỏ xíu vẫn còn đọng lại một chút dịch trắng. Cậu vừa lắc nhẹ gậy thịt vừa thì thầm, giọng khàn khàn vì dư âm của khoái cảm.

​”Tinh trùng của anh hai bắn ra từ cái lỗ này nè. Em thấy rõ không? Nó từ sâu bên trong anh chui ra đó. Phải sướng lắm mới có được nhiều như vậy cho em xem đấy nhé.”

​Hoàng tiến sát lại gần hơn, khoảng cách gần đến mức anh có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ vùng kín của Lâm. Ánh mắt Hoàng lúc này không hề có sự sợ hãi. Anh nhìn sâu vào cái lỗ cặc mà Lâm vừa chỉ, trong lòng thầm cảm thán về sự chân thực mà kiếp trước anh chưa bao giờ chạm tới được.

​”Thì ra là vậy..” Hoàng lầm bầm, ngón tay nhỏ nhắn của anh lại một lần nữa đưa ra, lần này không phải để sục, mà là để chạm nhẹ vào cái lỗ nhỏ vẫn còn đang rỉ ra những giọt tinh trùng cuối cùng trên tay anh trai.

​Lâm rùng mình, một cảm giác tê tái chạy dọc sống lưng khi ngón tay của em trai chạm vào điểm nhạy cảm nhất ngay sau khi xuất tinh. Cậu không hề né tránh, ngược lại còn có chút tự hào khi được phô diễn bản năng nam tính của mình trước mặt đứa em trai ngây thơ.

_

Không khí trong phòng lúc này dường như đặc quánh lại, sự im lặng bị xé toạc bởi một lời đề nghị khiến Lâm chết lặng.

​Hoàng nhìn chằm chằm vào những vệt trắng đục đang bắt đầu khô dần trên cơ bụng săn chắc của anh trai.

Trong tâm trí của kẻ mang linh hồn 25 tuổi, sự tò mò về mùi vị của thứ tinh hoa này đã vượt lên trên mọi nỗi sợ hãi. Hoàng ngước lên, đôi mắt giả vờ long lanh đầy vẻ ngây thơ.

​”Vậy… em cũng muốn liếm tinh trùng của anh hai. Được không anh hai?”

​Lâm còn chưa kịp tiêu hóa hết câu hỏi, chưa kịp thốt lên lời can ngăn thì Hoàng đã hành động. Cậu nhóc cúi rạp người xuống, cái lưỡi nhỏ hồng hào lè ra, chậm rãi liếm một đường dài lên vùng bụng đầy tinh trùng của Lâm. Cảm giác ấm nóng, hơi mặn và mùi nồng đặc trưng chạm vào đầu lưỡi khiến Hoàng rùng mình một cái vì sự chân thực đến tột độ.

​”Hoàng! Em làm cái gì vậy!”

​Lâm hốt hoảng, theo phản xạ tự nhiên của một người anh trai, cậu đưa tay đẩy mạnh vào vai Hoàng. Do cơ thể đứa trẻ bảy tuổi quá nhỏ bé, Hoàng ngã nhào xuống tấm nệm lò xò mềm mại.

​Hoàng không khóc to, nhưng đôi mắt anh lập tức đỏ hoe, nước mắt chực trào ra. Anh dùng vũ khí mạnh nhất của mình. Hoàng vừa nấc vừa nói.

“Anh hai đánh em… Đợi mẹ về… em sẽ méc mẹ hết… em nói anh hai sục cặc… rồi anh hai đánh em…”

​Lâm nghe đến đó thì mặt cắt không còn một giọt máu. Nỗi sợ bị gia đình phát hiện mình là gay kín và hành động biến thái này lớn hơn bất cứ thứ gì. Cậu quýnh quáng, vứt bỏ hết sự ngượng ngùng cuối cùng, vội vã bò lại gần em trai.

​”Đừng! Hoàng ơi, anh hai xin lỗi! Anh không cố ý mà!” Lâm vội vàng nằm ngửa ra nệm, dang rộng hai chân, để lộ toàn bộ vùng bụng và con cặc vẫn còn dính đầy dịch trắng đục. “Được rồi, anh cho em liếm mà! Em muốn liếm bao nhiêu cũng được, đừng khóc, cũng đừng méc mẹ nhé!”

​Gương mặt Hoàng thay đổi nhanh như chớp. Đôi mắt đang đỏ hoe bỗng chốc rạng rỡ, nụ cười đắc thắng hiện rõ trên môi. Anh ngồi dậy, nhìn vào bữa tiệc trần trụi trước mắt với vẻ háo hức không hề che giấu.

​Lâm run rẩy, đưa bàn tay nắm lấy vai Hoàng, giọng nói khàn đặc đầy vẻ thỏa hiệp.

“Liếm xong… liếm tinh trùng của anh xong thì tuyệt đối không được méc mẹ nghe chưa? Hứa với anh đi.”

​Hoàng không nói lời nào, anh đưa ngón tay út nhỏ xíu của mình ra trước mặt Lâm. Lâm cũng đưa ngón út gân guốc của mình ra, hai anh em móc nghéo nhau giữa căn phòng nồng mùi dục vọng.

​Sau cái móc nghéo định mệnh đó, Hoàng không chần chừ thêm một giây nào nữa. Anh bò lại gần vùng bụng của Lâm, bắt đầu liếm láp một cách tỉ mỉ từng giọt tinh trùng đặc sệt còn sót lại. Lâm nhắm nghiền mắt, cảm nhận cái lưỡi nhỏ của em trai đang mơn trớn trên da thịt mình, một cảm giác tội lỗi pha lẫn khoái cảm cấm kỵ khiến cơ thể cậu một lần nữa run lên bần bật.

Không gian căn phòng càng lúc càng trở nên đậm đặc mùi vị của sự cấm kỵ. Sau khi đã liếm sạch những vệt trắng trên vùng bụng phẳng lì của Lâm bằng cái lưỡi nhỏ của mình, Hoàng ngước lên nhìn anh trai. Ánh mắt anh lúc này không dừng lại ở đó mà bắt đầu di chuyển xuống thấp hơn, nơi con cặc của Lâm đang nằm rũ xuống sau đợt xuất tinh dữ dội, vẫn còn lấm lem những giọt dịch nhầy dính nhớp.

​Hoàng khẽ liếm môi, nở một nụ cười rạng rỡ, cố gắng diễn nét ngây thơ nhất của một đứa trẻ lớp một vừa hoàn thành một trò chơi thú vị

​”Anh hai! Em đã liếm sạch bụng cho anh rồi nhé!” Hoàng reo lên, rồi đột ngột chỉ tay vào hạ bộ của Lâm.

“Nhưng mà… trên cặc anh hai cũng còn dính nhiều tinh trùng lắm. Để em liếm sạch chỗ đó luôn cho, yeah!”

​Lâm nghe câu nói vô tư của em trai mà mặt đỏ bừng như gấc chín. Cảm giác vừa xấu hổ, vừa run sợ trước sự uy hiếp của mẹ, nhưng đồng thời một luồng khoái cảm đen tối lại len lỏi khắp các dây thần kinh của cậu thiếu niên mười chín tuổi. Lâm nuốt nước bọt, giọng nói khàn đặc đầy sự thỏa hiệp.

​”Được rồi… em liếm tinh trùng trên cặc anh hai luôn đi… Liếm cho sạch vào nhé.”

​Không đợi anh trai nhắc lại, Hoàng bò lại gần hơn, hai tay nhỏ nhắn chống lên đùi của Lâm làm điểm tựa. Ban đầu, anh chỉ lè cái lưỡi hồng hào ra, liếm láp một cách rụt rè từ phần gốc lên đến đỉnh đầu cặc kia. Nhưng rồi, linh hồn bên trong Hoàng thôi thúc anh phải làm nhiều hơn thế. Anh cảm thấy cái lưỡi nhỏ của mình là không đủ để cảm nhận hết sự to lớn và nóng hổi này.

​Hoàng quyết định mở rộng khoang miệng nhỏ bé của mình ra. ​Anh bắt đầu áp môi vào làn da cặc gân guốc, nóng hổi của Lâm. Hoàng liếm láp một cách tỉ mỉ, xoay tròn đầu lưỡi quanh phần quy đầu nhạy cảm, nơi tinh trùng vẫn còn đọng lại từng chút một ở lỗ sáo. Hành động của anh không khác gì một đứa trẻ đang thưởng thức một cây kem socola tan chảy giữa mùa hè oi bức – chậm rãi, tận hưởng và đầy say mê.

​Lâm nằm ngửa trên nệm, hai tay siết chặt lấy tấm drap giường. Cảm giác cái miệng nhỏ nhắn và hơi thở ấm áp của em trai bao trùm lấy nơi nhạy cảm nhất khiến cậu rùng mình từng đợt. Mỗi khi lưỡi của Hoàng lướt qua những đường gân hay chạm vào đỉnh đầu cặc, Lâm lại ưỡn người lên, hơi thở dốc hối hả.

​”Ưm… Hoàng… em… em liếm giỏi quá… sướng quá…”

​Trong bóng tối mờ ảo của căn phòng, cảnh tượng một đứa trẻ nhỏ đang cần mẫn dọn dẹp tinh trùng cho người anh trai trần trụi tạo nên một bức tranh đầy tội lỗi. Hoàng không hề thấy ghê tởm, trái lại, anh đang đắm chìm trong cảm giác chiến thắng. Anh liếm từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, không bỏ sót bất kỳ một kẽ hở nào trên con cặc vạm vỡ kia.

​Mùi vị nồng nàn của tinh trùng hòa quyện cùng mùi da thịt của tuổi dậy thì làm Hoàng cảm thấy mình thực sự đang sống một cuộc đời mới – một cuộc đời mà anh có quyền tận hưởng những gì thầm kín nhất.

_

Sau khi cuộc chơi bí mật trong phòng ngủ kết thúc, Lâm vội vã thu dọn bãi chiến trường, mặc lại bộ quần áo sộc xệch để che đi sự bối rối vẫn còn vương trên khuôn mặt đỏ bừng. Cậu bế Hoàng vào phòng tắm, nơi làn nước ấm áp trong bồn đã được xả đầy, hơi nước bốc lên làm mờ đi những suy nghĩ tội lỗi vừa nhen nhóm.
​
​Hoàng nhảy tõm vào bồn nước, thân hình nhỏ xíu lọt thỏm giữa những đám bọt xà phòng trắng xóa. Với linh hồn của một người trưởng thành, Hoàng biết cách tận dụng tối đa vẻ ngây thơ của mình để xoa dịu tâm trí đang căng thẳng của Lâm.
​
​Hoàng bơi qua bơi lại, đôi chân ngắn cũn đập nước tung tóe. Anh ngụp đầu xuống nước thật sâu rồi đột ngột ngoi lên, mái tóc bết vào trán. Hoàng hớp một ngụm nước đầy miệng rồi phun ra thành tia dài như một chú cá heo nhỏ, khiến nước bắn cả lên áo Lâm.

​Lâm ngồi bên cạnh bồn, tay cầm bông tắm, nhìn những trò đùa tinh nghịch của em trai mà không kìm được nụ cười. Mọi sự lo lắng, sợ hãi về việc bị phát hiện dường như tan biến hết. Trong mắt Lâm lúc này, Hoàng vẫn chỉ là đứa em trai bé bỏng, đáng yêu và cần được bảo vệ.
​
​Lâm nhẹ nhàng thoa sữa tắm lên đôi vai nhỏ của Hoàng, mùi hương trái cây dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng. Đột nhiên, Hoàng dừng lại, đôi mắt tròn xoe nhìn thẳng vào Lâm, giọng nói ngọt ngào vang lên.

​”Anh hai ơi… Anh hai ơi…”

​Lâm dừng tay, ân cần đáp: “Anh đây, sao thế em trai nhỏ?”

​Hoàng nở một nụ cười rạng rỡ, cái miệng nhỏ nhắn thốt ra những lời khiến Lâm muốn đứng hình một lần nữa.

“Anh hai ơi… sau này em muốn sục cặc cho anh hai nữa… sục quài quài luôn… được không anh hai?”

​Lâm sững người, bàn tay đang thoa sữa tắm khựng lại giữa chừng. Cậu nhìn đứa em trai đang cười hồn nhiên, cảm thấy một sự bất lực trào dâng. Nỗi sợ hãi ban nãy lại nhen nhóm, nhưng trước sự đòi hỏi quá đỗi ngây thơ này, Lâm chỉ biết thở dài thỏa hiệp.

​”Được rồi… nhưng chuyện này em tuyệt đối không được nói cho ai biết nhé. Chỉ có hai anh em mình biết thôi, nhớ chưa?”

​Hoàng gật đầu lia lịa: “Dạ! Em hứa mà.” Nhưng chưa dừng lại ở đó, anh bồi thêm một câu khiến không khí trong phòng tắm nóng hơn cả nước nóng: “Nhưng em cũng muốn liếm tinh trùng của anh nữa…”

​Mặt Lâm đỏ lựng lên đến tận mang tai, hơi thở trở nên dồn dập. Sự kích thích từ bàn tay và cái miệng nhỏ của Hoàng lúc nãy vẫn còn ám ảnh cậu. Lâm lí nhí trong cổ họng, vừa xấu hổ vừa pha chút cưng chiều khó cưỡng.

​”Được rồi… sau này anh sẽ… để dành thật nhiều tinh trùng cho em. Được chưa nào?”

​Hoàng reo lên vui sướng, anh chồm người ra khỏi bồn nước, đôi tay nhỏ bé dính đầy bọt xà phòng ôm chầm lấy cổ Lâm. Cái miệng nhỏ nhắn, thơm mùi sữa áp sát vào má anh trai, đặt lên đó một nụ hôn “chụt” rõ kêu.

​Lâm ôm lấy cơ thể ướt át của em trai, lòng ngổn ngang những cảm xúc không tên. Ở kiếp này, Hoàng đã không còn phải lén lút trong bóng tối một mình. Anh đã tìm thấy một đồng minh, một người anh trai có thể cùng anh trải nghiệm những thứ mà kiếp trước anh hằng khao khát. Dưới làn nước ấm, một sợi dây liên kết vô hình và cấm kỵ đã chính thức được thắt chặt giữa hai anh em.

_

Ánh nắng sớm mai bắt đầu len lỏi qua khe rèm, nhảy múa trên gương mặt bầu bĩnh của Hoàng. Trong cơn mơ màng, Hoàng vẫn thấy mình như đang trôi bềnh bồng giữa những làn hơi ấm của đêm qua. Nhưng thực tế thì tàn nhẫn hơn nhiều, tiếng gọi của Lâm vang lên bên tai như một chiếc đồng hồ báo thức không có nút tạm dừng.

​”Dậy thôi nhóc con! Trễ học tới nơi rồi, muốn bị cô giáo phê vào sổ liên lạc hay gì?”

​Lâm vừa nói vừa kéo tấm mền ghiền ra khỏi người em trai. Hoàng nhíu mày, đôi mắt nhỏ lờ đờ hé mở, nhìn mọi thứ xung quanh vẫn còn nhòe đi vì chưa kịp thích nghi với ánh sáng. Cái đầu nhỏ cứ thế gục lên gục xuống, hai mí mắt nặng trĩu như đeo chì.

​Thấy em trai vẫn còn hồn treo cột điện, Lâm bật cười, ngồi xuống cạnh giường rồi dùng bàn tay to rộng của mình vỗ nhè nhẹ vào đôi má phúng phính của Hoàng để lay tỉnh.

​”Này, tỉnh táo lại xem nào! Thằng nhóc này, bộ hôm qua em lén anh chơi điện thoại tới khuya hay sao mà giờ mắt nhắm mắt mở thế này?

Hửm?”

​Dù mang linh hồn của gã đàn ông trưởng thành, nhưng cái cơ thể trẻ con này dường như có một sức mạnh bản năng rất khó cưỡng lại. Trong cơn ngái ngủ, mọi sự tính toán hay sành sỏi của kiếp trước đều tạm thời bị tắt nguồn, nhường chỗ cho những hành động vô thức đầy trẻ con.

​Hoàng không đáp lời, thay vào đó, anh theo quán tính rướn người tới, đôi tay nhỏ xíu quàng chặt lấy cổ Lâm như một chú gấu túi ôm lấy thân cây. Anh rúc đầu vào hõm vai của anh trai, hai cái má bánh bao cứ thế cọ qua cọ lại trên lớp áo phông mỏng, cảm nhận mùi hương da thịt quen thuộc và hơi ấm của Lâm.

​”Ưm… cho em ngủ thêm chút nữa thôi… một chút thôi anh hai…” Hoàng nói giọng mũi, lầm bầm trong kẽ răng, tiếng nũng nịu vang lên khiến không khí buổi sáng vốn hối hả bỗng chốc dịu lại.

​Cái cọ xát mềm mại ấy làm Lâm đứng hình mất vài giây. Một cảm giác tê tái và trìu mến dâng lên trong lòng chàng thiếu niên. Lâm đưa tay ôm trọn lấy cơ thể nhỏ bé của em trai, khẽ thở dài đầy bất lực nhưng nụ cười thì vẫn nở trên môi.

​”Khéo thật, cứ làm nũng thế này thì ai mà nỡ la mắng cho được.”

​Hoàng vẫn cứ thế, đôi mắt nhắm nghiền, tận hưởng sự nuông chiều mà anh chưa bao giờ có được ở kiếp trước. Anh biết, chỉ cần một vài hành động làm nũng này thôi, anh trai sẽ lại tan chảy.

Trong căn phòng học rộn ràng tiếng đọc bài, Hoàng ngồi chống cằm nhìn ra cửa sổ, nơi những cánh phượng vĩ đầu mùa bắt đầu chớm đỏ. Trên bàn là tờ kiểm tra chính tả với con điểm 7 tròn trĩnh – không quá cao để bị đưa đi thi học sinh giỏi, cũng không quá thấp để bị cô giáo nhắc nhở.

​Hoàng khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ mãn nguyện mà không một đứa trẻ lớp 1 nào có thể hiểu được.

​Ở lớp, Hoàng là một học sinh vô hình đúng nghĩa. Khi các bạn tranh nhau giơ tay phát biểu để lấy điểm 10, Hoàng lại chọn cách ngồi im, giả vờ đăm chiêu suy nghĩ dù trong đầu anh đã có sẵn đáp án. Anh điều tiết thành tích của mình một cách cực kỳ khoa học, hôm nay đúng 3 câu, ngày mai sai 1 câu, lúc nào cũng giữ bản thân ở mức trung bình khá.

​Sự bình bình này chính là tấm lá chắn hoàn hảo nhất. Không ai đặt kỳ vọng vào anh, không ai bắt anh phải gánh vác trọng trách thủ khoa, và quan trọng nhất, không ai làm phiền đến sự thảnh thơi của anh.
​
​Nhìn những đứa bạn xung quanh đang cuống cuồng học. Hoàng lại bất giác nhớ về kiếp trước. Khi đó, anh là một cỗ máy kiếm tiền trong giới bất động sản.

Anh nhớ mình từng thức đến 2, 3 giờ sáng để chạy dự án, mắt cay xè vì ánh sáng màn hình nhưng vẫn phải gồng mình tỉnh táo để tiếp khách.
​
Những con số, những bản hợp đồng, những cuộc gọi cằn nhằn của sếp và sự soi mói của đồng nghiệp khiến anh lúc nào cũng trong trạng thái “tối mặt tối mày”.
​
Anh làm ra rất nhiều tiền, tài khoản ngân hàng luôn đầy ắp, nhưng trớ trêu thay, anh chưa kịp mua cho mình một kỳ nghỉ thực sự, chưa kịp tận hưởng sự xa hoa của những món đồ đắt tiền thì cơn đau tim nghiệt ngã đã cướp đi tất cả.

​”Làm cho cố vào rồi chết quách khi tiền còn chưa kịp tiêu hết,” Hoàng tự giễu trong lòng. “Cái vòng xoáy đó, kiếp này mình thề sẽ không bao giờ bước chân vào lần nữa.”

​Giờ đây, tài sản lớn nhất của Hoàng không phải là tiền bạc, mà là thời gian và sự bình yên.

​Sau giờ học, thay vì vùi đầu vào đống sách vở nâng cao, Hoàng có thể thong dong bước đi, chờ đợi tiếng xe máy quen thuộc của Lâm. Anh có thể dành cả buổi chiều chỉ để ngắm mây bay, hoặc đơn giản là nằm cuộn tròn trong lòng anh trai mà không phải lo nghĩ về doanh số tháng sau hay lịch hẹn với đối tác.

​Tâm hồn anh nhẹ tênh như một chiếc lá rụng xuống dòng sông tiền. Anh tận hưởng từng hơi thở khỏe mạnh, từng khoảnh khắc được là một đứa trẻ tầm thường. Với Hoàng, đỉnh cao của trí tuệ không phải là đứng trên vạn người, mà là biết cách ẩn mình để sống một đời an lạc.

​Hoàng gấp tờ giấy kiểm tra lại, cất vào cặp một cách cẩn thận. Anh nhìn về phía cổng trường, nơi bóng dáng cao lớn của Lâm đang dần xuất hiện. Một tuần tự do khi ba mẹ vắng nhà vẫn còn dài, và Hoàng đang bắt đầu cảm thấy yêu quý cái thực tại “bình bình” nhưng đầy màu sắc này hơn bao giờ hết.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 3"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz