Trong không gian chật hẹp của chiếc lều vải, ánh đèn vàng mờ ảo hắt lên những vách bạt tạo nên một thế giới tách biệt hoàn toàn với sự tĩnh lặng đến lạnh người của đại ngàn bên ngoài. Mùi nhựa thông rừng, mùi đất ẩm và mùi của hoan lạc vừa mới bùng phát vẫn còn quẩn quanh, đặc quánh.
Thế nhưng, tiếng thở dốc đầy dục vọng ban nãy bỗng chốc bị thay thế bởi một âm thanh khác, khiến bầu không khí vốn đang nóng rực bỗng chốc chùng xuống, mang theo một dư vị xót xa khó tả.
Kiên sững sờ. Gã trai mười chín tuổi với thân hình đồ sộ, cơ bắp cuồn cuộn như một con mãnh thú vừa mới lột xác, giờ đây đang đứng hình ngay tại trận. Anh nhìn xuống người đang nằm dưới thân mình. Lâm – thằng bạn thân nối khố, kẻ vừa mới đây thôi còn cười nhếch mép khiêu khích, kẻ cùng anh lăn lộn trên sân bóng và những phòng tập gym – giờ đây đang run rẩy bần bật.
Toàn bộ sự cứng cỏi, phong trần của Lâm dường như đã tan biến sau cú thúc đầy bạo lực của Kiên. Gương mặt điển trai của Lâm vặn vẹo vì đau đớn, nước mắt nước mũi chảy tèm lem, bết dính vào những sợi tóc mai ẩm ướt mồ hôi. Đôi môi Lâm mím chặt nhưng không ngăn được những tiếng nấc nghẹn ngào: “Hức… hức… hức…”
Tiếng khóc đó không phải là tiếng rên rỉ dâm dục thường thấy trong những bộ phim nóng, mà là tiếng khóc của một người đang chịu đựng sự quá tải về thể xác lẫn tinh thần. Nó đều đều, nhỏ vụn nhưng lại có sức công phá khủng khiếp vào tâm trí Kiên.
Kiên nuốt nước bọt một cái “ực” rõ to. Yết hầu anh chuyển động mạnh mẽ, cảm giác tội lỗi ập đến như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cơn hưng phấn đang bốc hỏa. Anh bỗng thấy mình thật quá đáng, thật tàn nhẫn.
Một khoảnh khắc mất kiểm soát vì cái tôi đàn ông và dục vọng thấp hèn đã khiến anh đối xử với người anh em thân thiết nhất của mình như một
món đồ chơi tình dục.
”Lâm… Lâm ơi…” Kiên lắp bắp, giọng nói khàn đặc vì hối hận.
Sự lúng túng bao trùm lấy Kiên. Đôi bàn tay hộ pháp, vốn dĩ vừa mới thô bạo nắm lấy chân Lâm đặt lên vai, giờ đây run rẩy không biết nên đặt vào đâu. Nhìn thằng bạn thân vẫn cứ nấc lên từng hồi, lòng Kiên thắt lại. Không một chút do dự, anh khom người xuống, dang rộng vòng tay vạm vỡ bao bọc lấy toàn bộ thân hình của Lâm vào lòng.
Kiên kéo Lâm dậy, để đầu cậu bạn tựa hẳn vào hõm vai mình. Làn da trần trụi của hai người đàn ông dán chặt vào nhau, nóng hổi và đầy mồ hôi.
Một tay Kiên vòng qua eo, tay kia nhẹ nhàng xoa đều trên tấm lưng rộng nhưng đang co rút lại của Lâm. Động tác xoa bóp ấy đều đặn, chậm rãi, như một lời xin lỗi không thốt nên lời, cố gắng xoa dịu đi cơn đau đang hành hạ cậu bạn.
Bên dưới, sự kết nối vẫn chưa hề đứt đoạn. Con cặc khổng lồ của Kiên vẫn còn cắm sâu, lút cán vào bên trong cơ thể Lâm. Mỗi nhịp nấc của Lâm lại khiến lỗ nhỏ co thắt, bóp chặt lấy con cặc của Kiên, nhưng lúc này Kiên không còn tâm trí đâu để hưởng thụ khoảnh khắc đó nữa.
Anh nhìn xuống mái tóc đen rối bời của Lâm đang cọ sát vào cằm mình.
Ký ức về những ngày tháng đi học chung, từ lúc còn là những thằng nhóc đuổi nhau trên sân trường đến khi trở thành những người đàn ông trưởng thành, cùng nhau chia sẻ từng bát mì, từng giấc ngủ, hiện về rõ mồn một. Kiên nhận ra rằng, dù có mạnh mẽ đến đâu, dù có tập gym đô con đến cỡ nào, thì Lâm vẫn là người bạn mà anh trân trọng nhất.
Việc nhìn thấy người anh em từng kề vai sát cánh giờ đây lại vì mình mà khóc đến thảm hại, tựa đầu vào vai mình mà tìm kiếm sự an ủi, khiến một cảm xúc lạ lùng nảy sinh trong lòng Kiên. Đó không phải là dục vọng đơn thuần, mà là một sự gắn kết kỳ lạ, sâu sắc và đầy bản năng.
Mặt Kiên bỗng chốc đỏ bừng lên. Không phải đỏ vì hưng phấn, mà là một sự thẹn thùng khó tả. Anh siết chặt vòng tay hơn một chút, mặc kệ cho nước mắt của Lâm thấm ướt một mảng vai mình.
”Tao xin lỗi… Lâm… Tao xin lỗi mày…”
Kiên thầm thì bên tai Lâm, giọng nói trầm thấp rung động cả lồng ngực.
Trong góc lều, Hoàng cũng đã bỏ quyển truyện xuống từ lúc nào. Nhóc con nhìn hai người anh của mình đang ôm nhau trong trạng thái trần truồng và đầy nước mắt, đôi mắt tròn xoe ánh lên một vẻ thấu hiểu lạ kỳ. Không gian im ắng chỉ còn tiếng lửa cháy lách tách bên ngoài và tiếng nấc dần nhỏ lại của Lâm.
Tiếng nấc cụt của Lâm dần thưa thớt, chỉ còn lại tiếng vải bạt xào xạc theo từng cơn gió rừng thổi qua. Kiên vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy cậu bạn thân, cánh tay hộ pháp xăm trổ đầy những khối cơ bắp cuồn cuộn giờ đây lại trở nên vụng về, dịu dàng đến lạ. Anh vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng trần dính bết mồ hôi của Lâm, giọng trầm thấp pha chút dỗ dành như đang dỗ một đứa trẻ.
”Được rồi… mày nín đi. Tao không đụ mày nữa, được chưa? Đừng có khóc tèm lem nữa, nhìn gớm chết đi được.”
Lâm vùi mặt vào hõm vai Kiên, hơi thở nóng hổi phả vào làn da rám nắng của anh. Cảm nhận được sự hối lỗi chân thành từ con trâu mộng này, lòng Lâm cũng dịu lại đôi chút, dù cơn đau âm ỉ nơi hạ bộ vẫn còn đó. Kiên bỗng khựng lại, cảm giác sự kết nối trần trụi bên dưới vẫn còn đang hiện hữu đầy chân thực. Anh chợt nhớ ra con cặc khổng lồ của mình vẫn còn đang cắm sâu, lút cán bên trong cơ thể bạn thân.
”À… quên. Để tao… để tao rút cặc tao ra.”
Nói xong, mặt Kiên đỏ bừng lên như gấc chín. Anh lúng túng điều chỉnh tư thế, từ từ rút con cặc cương cứng nóng hổi của mình ra khỏi lỗ nhỏ đang co thắt của Lâm. Một tiếng “póc” khẽ vang lên giữa không gian im ắng, kèm theo đó là một chút dịch nhầy vương vãi trên thảm nệm. Sự trống trải đột ngột khiến Lâm khẽ rùng mình, anh hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh.
Lâm khẽ cựa mình, dùng cánh tay gầy nhưng săn chắc lau đi nước mắt nước mũi trên mặt, rồi ngước nhìn Kiên bằng đôi mắt còn hơi sưng mọng.
Thấy bộ dạng lúng túng, vừa muốn dỗ dành vừa muốn trốn tránh của bạn thân, bản tính tinh quái của Lâm lại trỗi dậy. Anh nhếch mép, giọng nói vẫn còn hơi khàn đặc nhưng đã lấy lại được vẻ phong trần vốn có.
”Sao? Sao không đụ nữa? Lúc nãy mày dữ dội lắm mà? Tao tưởng mày định đâm thủng người tao luôn cơ đấy.”
Kiên nghe câu trêu chọc thì cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào Lâm. Sự hối lỗi hiện rõ trên từng đường nét nam tính, nhưng cái tôi của một kẻ tập gym, vốn quen với việc làm kèo trên, khiến anh không cho phép mình yếu thế. Kiên hừ lạnh một tiếng, cố làm ra vẻ cứng cỏi dù vành tai đã đỏ rực.
”Hừ! Coi như hôm nay tao tha cho mày đó. Nhìn mày khóc lóc thảm thiết quá, tao mất hết cả hứng. Đừng có mà ở đó mà đắc ý.”
Nói đoạn, Kiên định đứng dậy, định bụng bước ra khỏi lều để tìm chút không khí trong lành, xua đi cái cảm giác ngột ngạt và dâm dục vẫn còn bám riết lấy tâm trí. Thế nhưng, anh vừa mới nhổm người dậy thì một bàn tay to lớn, nóng hổi của Lâm đã nhanh như cắt vươn ra, chộp lấy cổ tay anh kéo ngược trở lại.
”Mày định đi đâu?” Lâm hỏi, ánh mắt đầy vẻ dò xét.
Kiên bị kéo lại bất ngờ, mất đà suýt ngã đè lên người Lâm. Anh lúng túng, đầu óc quay cuồng không kịp suy nghĩ, liền thốt ra một câu xanh rờn.
”Ra ngoài… sục cặc!”
Câu nói vừa dứt, không gian trong lều bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ. Kiên đứng hình, nhận ra mình vừa lỡ lời một cách đầy tai hại. Anh lắp bắp, cố chữa cháy trong vô vọng: “Ờ… không… ý tao là… không có gì… tao đi vệ sinh!”
Lâm nghe xong thì đứng hình mất ba giây, rồi bỗng chốc bật cười sảng khoái. Tiếng cười của anh vang vọng khắp cabin lều, chứa đựng sự trêu chọc tột độ. Anh nhìn chằm chằm vào thằng nhỏ vẫn còn đang nửa cứng nửa mềm của Kiên, rồi nhìn lên khuôn mặt đang đỏ gay của bạn thân.
”Haha! Kiên ơi là Kiên… Đến giờ tao mới biết sinh lực của mày dồi dào thật đó nha. Đụ tao cho đã đời, làm em trai tao sặc tinh, mà giờ còn định ra ngoài tự xử tiếp à? Mày là cái máy đóng gạch hay gì?”
Mặt Kiên giờ đây không chỉ đỏ mà còn nóng như muốn bốc hỏa. Anh cảm thấy như toàn bộ danh dự của một trai gym đã bị quét sạch sành sanh. Kiên nghiến răng, giật mạnh tay ra khỏi vòng vây của Lâm, hét lên một cách đầy quẫn bách.
”Dồi dào con mẹ mày! Cút đi ngủ đi! Đừng có mà nói nhảm nữa!”
Nói rồi, Kiên quay ngoắt đi, chui tọt vào một góc lều, lấy tấm chăn mỏng đắp kín mít từ đầu đến chân như để che giấu sự xấu hổ tột cùng. Lâm nhìn cái kén chăn đang run nhè nhẹ vì tức (hoặc vì thẹn) của bạn thân, rồi lại nhìn sang nhóc Hoàng đang ngủ gà ngủ gật bên cạnh, anh khẽ mỉm cười.
Lâm nằm xuống cạnh Hoàng, nhắm mắt lại, trong lòng thầm nghĩ: Thằng Kiên này, đúng là một con trâu ngốc nghếch.
Khi hơi lạnh của đại ngàn bắt đầu len lỏi qua từng thớ vải bạt, căn lều nhỏ chìm hẳn vào sự tĩnh lặng mịch mù.
Ánh đèn bàn duy nhất đã tắt từ lâu, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ của ánh trăng xuyên qua kẽ lá, rọi xuống tấm nệm hơi nơi ba thân hình đang nằm cạnh nhau. Tiếng thở đều đều của Hoàng và Lâm vang lên nhịp nhàng, tạo nên một bản nhạc đêm thanh bình đến lạ kỳ sau cơn bão táp của nhục dục và những giọt nước mắt hối hận.
Kiên khẽ cựa mình. Anh từ từ chui ra khỏi cái chăn mỏng đang trùm kín đầu, đôi mắt hổ phách nheo lại trong bóng tối. Điều đầu tiên anh làm không phải là tìm quần áo, mà là hướng ánh mắt về phía Lâm. Dưới ánh trăng xanh xao, khuôn mặt điển trai của Lâm hiện lên thanh tú, những dấu vết phong trần thường ngày dường như tan biến, chỉ còn lại sự thư thái của một giấc ngủ sâu.
Bất chợt, lồng ngực vạm vỡ của Kiên thắt lại. Trái tim anh đập mạnh liên hồi, từng nhịp dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đó không phải là cái đập rộn ràng của dục vọng vừa mới thỏa mãn, mà là một tín hiệu rung động mãnh liệt từ sâu thẳm tâm hồn. Trong khoảnh khắc ấy, Kiên nhận ra một sự thật mà bấy lâu nay anh cố tình che đậy bằng vẻ ngoài thô lỗ và những bài tập gym hùng hục, anh đã tìm thấy người thương của đời mình.
Kiên rón rén bước ra khỏi lều, đôi chân trần chạm vào lớp cỏ đẫm sương đêm mát lạnh. Anh không mặc đồ, cứ thế để cơ thể đồ sộ, trần trụi của mình hòa vào bóng tối của rừng già. Kiên ngồi khom gối bên bờ suối cạnh khu cắm trại, tiếng nước chảy róc rách qua những khe đá như đang vỗ về tâm trí đang rối bời của anh.
Nhìn dòng nước lấp lánh dưới trăng, ký ức của Kiên ngược dòng thời gian, trôi về những năm tháng cấp ba đầy nắng và gió. Ngày đó, anh và Lâm là một đôi bạn thân thiết, luôn dính lấy nhau như hình với bóng. Trong mắt mọi người, họ là những cậu thiếu niên hồn nhiên và vô tư. Nhưng thật ra, sự vô tư đó chỉ dành cho Lâm. Còn với Kiên, đó là cả một bầu trời toan tính vụng về và những ý đồ chiếm tiện nghi được ấp ủ từ rất sớm.
Kiên nhớ lại những buổi chiều trên sân trường, khi Lâm với nụ cười tỏa nắng và tính cách phong trần – luôn là tâm điểm của các nữ sinh. Nhìn Lâm thân thiết cười nói, nhận những phong thư tình hay những chai nước suối từ đám con gái, lòng Kiên nóng như lửa đốt. Cơn ghen tuông âm ỉ ấy khiến một gã trai mới lớn như anh trở nên ngớ ngẩn đến nực cười. Anh không biết cách bày tỏ, cũng chẳng dám thú nhận, nên chỉ biết dùng những lý do trời ơi đất hỡi để kéo Lâm ra khỏi đám đông.
”Ê Lâm! Cô Toán gọi mày lên văn phòng kìa!” Kiên sẽ chạy xộc tới, mặt mày nghiêm trọng như thể có chuyện đại sự.
Lâm ngơ ngác gãi đầu: “Ơ, tao có làm sai bài tập đâu nhỉ?” nhưng vẫn lạch bạch chạy đi. Để rồi sau đó, Lâm quay lại với vẻ mặt đầy thắc mắc: “Sao cô Toán bảo không gọi tao? Mày nghe nhầm à?”
Kiên lúc đó chỉ biết lãng tránh ánh mắt, giả vờ cúi xuống buộc dây giày hay lật lật cuốn vở: “Ờ… chắc tao nghe nhầm, nãy đi ngang thấy cô nhìn nhìn nên tưởng gọi mày.”
Lý do “cô Toán” dùng mãi cũng chán, Kiên chuyển sang “thầy Văn”, rồi thậm chí là “cô Hiệu trưởng”. Có những ngày, Lâm phát cáu vì cứ chạy đi chạy lại khắp các dãy hành lang trong vô vọng.
”Đụ má, sao dạo này thầy cô nào cũng gọi tao vậy Kiên? Tao có gây ra tội ác gì đâu?” Lâm lầm bầm đầy khó hiểu.
Mỗi lần như thế, Kiên lại thầm vui sướng trong lòng. Anh thích cái cảm giác được độc chiếm Lâm, được dắt Lâm đi lang thang trên những con đường vắng bóng người, dù chỉ để nghe Lâm cằn nhằn về sự nhầm lẫn của mình. Anh ghét cái cách Lâm khoác vai bá cổ với đám con trai trong ký túc xá, ghét cái cách Lâm cười đùa quá trớn với bất kỳ ai không phải là anh.
Trong những đêm nằm chung giường ở ký túc xá chật hẹp, Kiên thường giả vờ ngủ say để được gác tay qua eo Lâm, hay vờ như vô tình chạm vào làn da săn chắc của bạn thân. Những cái chiếm tiện nghi nhỏ nhặt ấy là liều thuốc an thần cho trái tim đơn phương của anh suốt ba năm trời.
Kiên thở dài, một nụ cười khổ hiện lên trên gương mặt nam tính. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay vừa mới thô bạo hành hạ Lâm trong căn lều kia. Anh tự trách mình tại sao lại để dục vọng lấn át sự trân trọng bấy lâu nay. Anh sợ rằng sau đêm nay, mối quan hệ vốn dĩ đã có chút mập mờ này sẽ sụp đổ, hoặc tệ hơn là Lâm sẽ kinh tởm anh.
Tiếng suối vẫn chảy, gió rừng vẫn thổi, nhưng trái tim Kiên giờ đây đã không còn vô định như trước. Anh biết mình yêu Lâm, yêu một cách điên cuồng và ích kỷ. Ngồi giữa đại ngàn, Kiên thầm thề với lòng mình rằng từ nay về sau, anh sẽ bảo vệ Lâm theo cách của một người đàn ông trưởng thành, dù có phải trả giá bằng bất cứ điều gì.
Kiên đứng dậy, quay trở lại lều. Anh nhẹ nhàng chui vào chăn, nằm sát cạnh Lâm, lắng nghe nhịp tim của người thương hòa cùng nhịp thở của mình. Đêm nay, rừng xanh đã chứng kiến một lời tỏ tình thầm lặng nhưng sâu nặng nhất của gã trai mang tên Kiên.
_
Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá rừng già, nhảy mót trên mái lều màu rêu, báo hiệu một ngày mới bắt đầu sau đêm dài đầy biến động. Không gian đại ngàn buổi sáng trong lành đến mức từng hơi thở đều mang theo vị ngọt của sương sớm và mùi nhựa thông thanh khiết.
Trước hiên lều, Kiên và Hoàng đang bận rộn bên bếp than hồng. Kiên, lúc này đã mặc vào chiếc áo ba lỗ đen làm tôn lên đôi vai rộng và những khối cơ bắp cuồn cuộn, đang tỉ mỉ lật từng miếng thịt ba chỉ dày dạn. Tiếng mỡ chảy xèo xèo trên vỉ nướng hòa cùng mùi thơm lừng của gia vị tẩm ướp lan tỏa khắp không gian, khiến cái bụng đói của bất kỳ ai cũng phải biểu tình. Hoàng lăng xăng bên cạnh, đôi tay nhỏ nhắn cầm chiếc quạt nan quạt liên tục vào đống than, gương mặt bầu bĩnh đỏ ửng vì hơi nóng nhưng đôi mắt thì rạng rỡ niềm vui.
Dưới con suối nhỏ cách đó không xa, Lâm đang cúi người rửa những rổ rau rừng xanh mướt. Dòng nước trong vắt chảy qua kẽ tay, mang theo cái lạnh tê người của vùng cao. Lâm khẽ rùng mình, ký ức về đêm qua chợt ùa về khiến anh vô thức siết chặt rổ rau. Anh đứng dậy, hít một hơi thật sâu rồi rảo bước quay về phía lều.
”Nè, tao rửa sạch rồi đó. Rau rừng tươi rói luôn!” Lâm đặt rổ rau lên chiếc bàn gỗ nhỏ được dựng tạm bợ giữa rừng.
Mùi thịt nướng chín tới, vàng ruộm và bóng bẩy kích thích khứu giác tột độ. Cả ba ngồi quây quần bên bàn ăn, không khí dường như đã bớt đi sự gượng gạo của đêm qua, thay vào đó là một sự ấm áp kỳ lạ. Thế nhưng, sự quan tâm đột ngột của Kiên lại bắt đầu tạo nên một làn sóng mới.
Mỗi khi một miếng thịt vừa chín tới, tỏa khói nghi ngút, Kiên lại nhanh tay gắp ngay miếng ngon nhất, nhiều nạc ít mỡ nhất đặt vào bát của Lâm. Anh làm điều đó một cách tự nhiên, nhưng đôi mắt lại lén lút quan sát biểu cảm của bạn thân như thể đang chờ đợi một sự công nhận.
”Ăn đi mày, nãy giờ rửa rau chắc mệt rồi.” Kiên nói, giọng trầm thấp có chút ngượng nghịu.
Lâm nhìn miếng thịt trong bát mình, rồi nhìn sang Kiên, một nụ cười ẩn ý thoáng qua trên môi. Anh thong thả thưởng thức, mặc kệ cái nhìn nồng cháy của gã trai gym đối diện. Thế nhưng, có một người không hề thấy dễ chịu với cảnh tượng này.
Hoàng nhìn cái bát trống trơn của mình, rồi nhìn sang đống thịt đầy ắp trong bát anh hai. Đôi môi nhỏ nhắn của em bĩu ra, đôi lông mày nhíu lại đầy vẻ bất mãn. Em cầm đôi đũa gõ nhẹ vào mép bát, giọng nói đầy sự ghen tị.
”Ơ… sao anh Kiên gắp cho anh hai em nhiều thịt vậy? Em quạt than mỏi cả tay mà anh chẳng gắp cho em miếng nào hết!”
Kiên giật mình, sự xấu hổ ngay lập tức nhuộm đỏ cả vành tai. Anh nhìn sang Hoàng, thấy cặp mắt tròn xoe đang nhìn mình đầy hằn học và trách cứ vì sự phân biệt đối xử quá rõ ràng này.
Kiên lắp bắp, vội vàng gắp đại một miếng thịt mỡ đặt vào bát Hoàng.
”À… thì… anh quên. Tại anh hai em gầy quá nên cần bồi bổ… Nè, ăn đi nhóc, đừng có nhìn anh kiểu đó.”
Hoàng nhìn miếng thịt mỡ bố thí trong bát, rồi lại nhìn sang miếng thịt nạc thơm ngon của Lâm, cái nhìn càng thêm phần sắc lẹm. Năng lượng tình yêu nồng nhiệt và có phần sến súa tỏa ra từ phía Kiên dành cho Lâm dường như đã tạo nên một áp lực vô hình bao trùm lấy bàn ăn.
Và chính lúc này, một điều kỳ quái bắt đầu xảy ra bên trong Hoàng.
Trong khi đang nhai miếng thịt, đột nhiên bên trong tâm trí Hoàng vang lên những âm thanh lạ lùng. Nó không phải tiếng người, cũng không phải tiếng chim rừng, mà là những âm thanh điện tử khô khốc: Tít… tít… tít… rè… Hoàng khựng lại, đôi đũa dừng giữa chừng. Cỗ máy bí ẩn nào đó nằm sâu trong não bộ của em dường như vừa bị đánh thức bởi chính cái nồng độ tình cảm quá cao xung quanh.
Những luồng thông tin lạ chạy xẹt qua khiến Hoàng cảm thấy choáng váng. Em buông bát xuống, đứng bật dậy trước sự ngơ ngác của hai người anh.
”Em đi rửa chân một tí!” Hoàng nói vội vàng rồi chạy biến ra phía bờ suối.
Lâm và Kiên nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của em, nhìn nhau đầy khó hiểu. “Nó bị sao vậy nhỉ? Chắc là dỗi vì miếng thịt rồi.” Lâm nhún vai, tiếp tục bữa ăn.
Hoàng chạy đến bên dòng suối trong vắt, em quỳ xuống, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình dưới nước. Mặt nước rung động, hiện lên gương mặt bầu bĩnh, ngây thơ của một đứa trẻ. Thế nhưng, tiếng tít tít trong đầu vẫn không ngừng vang lên, đều đặn như một nhịp tim máy móc.
Hoàng hoảng sợ, hai bàn tay nhỏ nhắn đưa lên đầu, sờ soạn khắp nơi. Em luồn tay vào mớ tóc tơ, tìm kiếm từng milimet trên da đầu xem có vết sẹo hay một chiếc ăng-ten nào lòi ra không.
”Ủa… bình thường mà nhỉ?” Hoàng lẩm bẩm, hơi thở dồn dập.
Mọi thứ bên ngoài vẫn rất đỗi bình thường: làn da mịn màng, mái tóc mềm mại, không có bất kỳ dấu hiệu nào của máy móc. Nhưng tiếng động lạ lùng kia vẫn cứ âm vang, như thể có một thực thể khác đang tồn tại bên trong em, chờ đợi một thời điểm để lộ diện. Hoàng nhìn chằm chằm vào đôi mắt mình dưới dòng suối, trong lòng dấy lên một nỗi bất an không lời. Em là ai? Và cái âm thanh máy móc đó thực sự là gì?
Giữa khu rừng hoang sơ, dưới làn nước mát lạnh, bí mật của Hoàng dường như bắt đầu rục rịch chuyển động, ngay giữa lúc mối tình của Kiên và Lâm đang bước vào giai đoạn nồng nhiệt nhất.
Truyện bánh cuốn quá, lót dép hóng admin ra thêm phần mới nha!