Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Next
  1. Home
  2. Cơn Nghiện Tình Dục
  3. Chương 1
Next

​Ở tuổi 25, Nguyễn Minh Hoàng có tất cả những gì một soái ca bất động sản cần, những bộ suit phẳng phiu, nụ cười phong trần làm xiêu lòng khách hàng nữ, và một tương lai rạng rỡ.

Suốt ngần ấy năm, Hoàng sống như
một đường thẳng tắp, chưa từng nghi ngờ về giới tính của mình. Anh vẫn đi nhậu với hội anh em, vẫn bàn về những cô người mẫu nóng bỏng, nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, anh luôn cảm thấy có một khoảng trống vô hình không thể lấp đầy.
​
​Mọi thứ thay đổi chóng mặt chỉ trong một tháng qua. Một lần tình cờ click nhầm vào một đường link lạ, thế giới của Hoàng như bị đảo lộn. Những thước phim về sự nam tính, những cơ bắp cuồn cuộn và sự đụng chạm trần trụi giữa những người đàn ông không khiến anh kinh tởm như anh vẫn tưởng. Ngược lại, chúng đánh thức một con quái vật đã ngủ quên 25 năm trong lồng ngực anh.

​Hoàng nhận ra mình là gay kín. Sự thật này vừa làm anh sợ hãi, vừa khiến anh phấn khích đến run rẩy. Anh bắt đầu lao vào những video phim sex gay trên mạng như một con nghiện thiếu thuốc. Ban ngày là một nhân viên bất động sản chuyên nghiệp, đêm về, Hoàng nhốt mình trong phòng, đắm chìm trong ánh sáng xanh của màn hình điện thoại, quan sát từng chuyển động, từng tiếng thở dốc của những người đàn ông trên màn ảnh.
​
​Sau một tháng tu luyện và đấu tranh tư tưởng, Hoàng cảm thấy mình đã đủ tự tin. Anh muốn biến những ảo ảnh trên màn hình thành cảm giác thật sự trên chính cơ thể mình. Anh muốn chạm vào bản thân, muốn biết thế nào là sự thăng hoa mà anh đã bỏ lỡ suốt hơn hai thập kỷ qua.

​Đêm đó, không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ. Hoàng khóa chặt cửa phòng, tim đập nhanh hơn mức bình thường. Anh chậm rãi nới lỏng cà vạt, trút bỏ lớp vỏ bọc của một quý ông lịch lãm.

Trên màn hình điện thoại là một đoạn phim cao trào nhất mà anh từng xem.
​Hoàng hít một hơi thật sâu, bàn tay run rẩy lần đầu tiên thực hiện một hành động mang tính khai phá nhất cuộc đời. Cảm giác mới mẻ khi lần đầu tiên anh sục cặc, luồng điện chạy dọc sống lưng khiến anh choáng váng. Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng về một sự tự do tuyệt đối.

​Nhưng định mệnh là một kẻ đạo diễn tàn nhẫn.

​Ngay giây phút cảm xúc dâng trào đến đỉnh điểm, ngay lúc anh ngỡ mình sắp chạm tới thiên đường sau 25 năm chờ đợi, một cơn đau nhói như dao đâm xuyên qua lồng ngực trái. Căn bệnh tim bẩm sinh – thứ mà anh tưởng đã ổn định từ lâu – bất ngờ tái phát với sức tàn phá kinh khủng.

​Lồng ngực thắt lại, phổi anh như cạn kiệt oxy, không khí trở nên đặc quánh.
​Tầm nhìn nhòe đi, những hình ảnh trên điện thoại bắt đầu mờ ảo, âm thanh xa dần.

​Hoàng ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo, tay vẫn còn nắm chặt một chút hy vọng cuối cùng.

​Hoàng ra đi ngay khoảnh khắc huy hoàng nhất của sự tự nhận thức. Một chàng trai 25 tuổi, đầy hoài bão, vừa mới tìm thấy chiếc chìa khóa mở cánh cửa bản ngã, nhưng chưa kịp bước vào căn phòng ấy thì cánh cửa đã vĩnh viễn đóng sập lại.

​Sáng hôm sau, người ta tìm thấy anh. Một cái chết lặng lẽ, để lại nỗi đau cho người thân và một bí mật vĩnh viễn nằm xuống cùng anh. Điều đáng tiếc nhất không phải là anh qua đời, mà là cho đến tận hơi thở cuối cùng, Hoàng vẫn chưa một lần được thực sự sống đúng với những gì anh vừa tìm thấy.

​Hoàng cảm thấy mình như một mảnh gỗ mục bị cuốn vào một cơn xoáy nước khổng lồ giữa hư vô. Xung quanh anh không phải là sự yên bình của cõi vĩnh hằng, mà là một lực hút tàn bạo, co kéo từng sợi dây thần kinh linh hồn.

​”Không! Tôi chưa muốn đi! Tôi còn chưa kịp…”

​Hoàng gào thét, nhưng âm thanh không phát ra khỏi cổ họng. Anh cảm thấy bản thể mình bị nén chặt, đau đớn như thể bị ép qua một kẽ hở hẹp. Ánh sáng trắng chói lòa ập đến, thiêu đốt mọi giác quan. Hoàng nhắm nghiền mắt, phó mặc cho số phận, trong lòng tràn ngập sự hối tiếc về một đời trai trẻ ngắn ngủi và cái lần đầu sục cặc chưa kịp trọn vẹn.
​
​Khi cơn đau dịu đi, Hoàng mở mắt. Thứ đầu tiên đập vào mắt anh không phải là quỷ môn quan, mà là một trần nhà màu trắng toát, loang lổ vài vết ố của thời gian. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi – một mùi vị quá đỗi trần gian.

​Hoàng định thần lại. Anh muốn bật dậy, muốn kiểm tra xem cơn đau tim còn đó không. Nhưng hỡi ôi.

​Cánh tay thì ngắn ngủn, múp míp và hồng hào, cử động một cách vô tri.

​Đôi chân thì yếu ớt, không thể duỗi thẳng theo ý muốn.

​Cổ thì cứng đờ, chỉ có thể nghiêng qua nghiêng lại một cách chậm chạp.

​Anh bàng hoàng. Những ký ức về Nguyễn Minh Hoàng – gã nhân viên bất động sản 25 tuổi, những video phim sex gay đêm muộn, và cả cái chết đột ngột trên sàn nhà – vẫn vẹn nguyên, sắc nét như vừa mới xảy ra vài phút trước. Anh không hề bị xóa trí nhớ.

​Cửa phòng bật mở. Hai bóng người bước vào. Một người đàn ông có đôi mắt hiền từ và một người phụ nữ với khuôn mặt vẫn còn vẻ mệt mỏi nhưng ánh lên niềm hạnh phúc tột cùng.

​”Nhìn kìa anh, con trai chúng ta tỉnh rồi. Thằng bé không khóc, cứ trố mắt nhìn xung quanh thôi,” người phụ nữ thầm thì, giọng run rẩy vì xúc động.

​Người đàn ông nhẹ nhàng bế Hoàng lên. Đôi bàn tay to lớn, thô ráp ôm trọn lấy cơ thể nhỏ bé của anh. Hoàng cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ, một hơi ấm sinh học mà ở kiếp trước, đôi khi anh đã lãng quên trong những bộ suit lạnh lùng.

​”Chào mừng con đến với thế giới này, Minh Hoàng. Bố mẹ sẽ bù đắp tất cả cho con.”

​Hoàng chết lặng. Cái tên vẫn là Minh Hoàng. Một sự trùng hợp đến đáng sợ hay là sự sắp đặt của định mệnh? Anh muốn hét lên: “Tôi là người lớn! Tôi 25 tuổi rồi! Tôi là gay và tôi chưa kịp sục cặc lần nào ở kiếp trước!”

​Nhưng tất cả những gì phát ra từ miệng anh chỉ là một tiếng “Oa… oa…” vô nghĩa và tiếng nấc cụt của một đứa trẻ sơ sinh.
​
​Nằm trong vòng tay người mẹ mới, Hoàng bắt đầu suy nghĩ với bộ não của một người trưởng thành trong thân xác một đứa trẻ.
​
Anh vẫn còn nhớ như in cảm giác dang dở của đêm định mệnh đó. Đó là một nỗi ám ảnh kinh khủng.
​
Anh nhận ra mình vẫn là anh, vẫn mang bản năng đồng tính từ kiếp trước. Liệu kiếp này, anh có phải chờ đến năm 25 tuổi mới dám thừa nhận bản thân một lần nữa?
​
Làm sao để sống tiếp những năm tháng bỉm sữa, học nói, học đi khi trong đầu là tư duy của một gã đàn ông sành sỏi về thị trường bất động sản?

​Hoàng tự nhủ, nếu ông trời đã cho anh sống lại với nguyên vẹn ký ức, anh nhất định sẽ không để mình phải chết vì một cơn đau tim lãng xẹt ngay lúc cao trào một lần nữa. Anh sẽ bảo vệ trái tim này, và quan trọng hơn, anh sẽ sống thật với bản thân ngay từ khi còn nhỏ.

Căn nhà mới của Hoàng không xa hoa như những căn hộ cao cấp anh từng môi giới ở kiếp trước, nhưng nó ấm áp và nồng mùi gỗ cũ. Sau khi làm thủ tục xuất viện, Hoàng được mẹ bế trên tay, bọc trong lớp chăn bông mềm mại.

​Đối với một gã đàn ông 25 tuổi đang bị giam lỏng trong thân xác trẻ sơ sinh, mọi thứ xung quanh đều trở nên khổng lồ và đáng sợ. Nhưng sự tò mò của một nhân viên bất động sản sành sỏi vẫn thôi thúc Hoàng quan sát tỉ mỉ từng ngóc ngách để đánh giá gia cảnh mới của mình.
​
​Vừa bước qua cửa chính, một bóng người cao lớn lao ra từ phòng khách. Đó là một thiếu niên với mái tóc hơi rối, gương mặt góc cạnh đang ở độ tuổi trổ mã, toát lên vẻ năng động nhưng cũng đầy bướng bỉnh.

​”Mẹ về rồi! Cho con xem em trai với!”

​Hoàng nheo đôi mắt kèm nhèm của mình lại, cố gắng định vị mục tiêu. Qua tầm mắt già đời của một kẻ đã lăn lộn ngoài xã hội, Hoàng bắt đầu phân tích.

​Chắc chắn là tầm 16, 17 tuổi. Cái vẻ lóng ngóng của tuổi dậy thì không lẫn đi đâu được.
​
Thằng nhóc này cao ráo, mặc chiếc áo phông thể thao đẫm mồ hôi, có vẻ vừa đi đá bóng về.
​
Ánh mắt nó nhìn Hoàng không phải là sự ghét bỏ vì phải chia sẻ tình thương, mà là một sự phấn khích tột độ, như thể vừa nhận được một món đồ chơi mới lạ nhất thế gian.

​Mẹ cười hiền hậu, hạ thấp tay xuống để thằng bé có thể nhìn rõ mặt Hoàng.
“Đây là em Minh Hoàng của con. Từ nay con là anh cả rồi đấy, Lâm ạ.”
​
​Lâm – tên của ông anh trai – đưa ngón tay trỏ ra, rụt rè chạm nhẹ vào cái má phúng phính của Hoàng. Đối với Lâm, đây là một sinh linh bé bỏng cần bảo vệ. Nhưng đối với linh hồn bên trong đứa trẻ kia, đó là một sự đụng chạm cực kỳ… kỳ quặc.
​
“Này nhóc, đừng có chọc vào mặt anh! Ở kiếp trước, anh mày còn lớn tuổi hơn chú mày bây giờ đấy!” – Hoàng gào thét trong đầu, nhưng miệng lại chỉ phát ra tiếng “ư… ư…” yếu ớt và một cái nhăn mặt đầy khó chịu.

​Lâm cười khoái chí: “Mẹ nhìn kìa, em nó biết ghét con rồi này! Nhìn cái mặt nhăn nhó kìa, y hệt ông cụ non.”

​Hoàng đứng hình. Đúng là ông cụ non thật, nhưng Lâm làm sao biết được bên trong đứa trẻ này là một gã trai 25 tuổi với tâm hồn đầy tội lỗi và những ký ức về phim ảnh người lớn vẫn còn lởn vởn.
​
​Nằm trong nôi, nhìn Lâm tíu tít chạy đi lấy bình nước, Hoàng bắt đầu rơi vào một nỗi lo sợ mới.

Mười sáu năm. Khi Hoàng biết đi, biết nói, thì Lâm đã là một thanh niên trưởng thành. Liệu anh có thể giấu được sự già đời của mình trước một ông anh đang ở độ tuổi nhạy cảm này không?
​
Kiếp trước, Hoàng chết vì khám phá bản thân trong bóng tối. Kiếp này, với một ông anh trai luôn kè kè bên cạnh, việc che giấu bản ngã gay kín của anh chắc chắn sẽ khó khăn gấp bội.
​
Nhìn cái cách Lâm vụng về đắp chăn cho mình, Hoàng cảm thấy một luồng điện ấm áp len lỏi. Ở kiếp trước, anh vốn cô đơn, chỉ biết có công việc và những bí mật thầm kín. Giờ đây, anh lại có một người anh trai – một người đồng giới để học hỏi, để quan sát… và có lẽ là để chia sẻ (theo một cách nào đó mà anh chưa dám nghĩ tới).

​Hoàng nhắm mắt lại, mệt mỏi vì cơ thể sơ sinh không chịu nổi cường độ suy nghĩ quá cao. Anh tự nhủ: “Thôi được rồi, Lâm. Kiếp này làm anh em, mong chú mày đừng làm anh khó xử khi anh bắt đầu dậy thì lần thứ hai…”

_

Ánh sáng ban mai xuyên qua khe cửa sổ, rọi thẳng vào chiếc nôi gỗ. Hoàng tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài, cảm giác cơ thể nhẹ bẫng, hoàn toàn khác hẳn với sự nặng nề của căn bệnh tim bẩm sinh ở kiếp trước.

​Lâm, cậu anh trai đang ngồi bên cạnh, gương mặt đầy vẻ tập trung cao độ. Cậu ta khéo léo cầm bình sữa, nhẹ nhàng đưa đầu vú cao su vào miệng Hoàng. Cảm giác dòng sữa ấm nóng chảy vào cổ họng khiến Hoàng thấy thật kỳ lạ – một cảm giác vừa bản năng, vừa buồn cười đối với một gã đàn ông trưởng thành.

​Hoàng không nhìn đi đâu khác, anh cứ nhìn chằm chằm vào Lâm. Dưới góc độ của một người đã từng trải qua đời làm thuê, môi giới bất động sản đầy áp lực, Hoàng nhìn Lâm bằng ánh mắt đánh giá một cách vô thức, những đường nét nam tính trên gương mặt cậu nhóc, đôi tay hơi gân guốc vì chơi thể thao, và cái cách cậu ta ân cần chăm sóc em trai.

​Lâm bất giác ngước lên, bắt gặp ánh mắt tròn xoe, đen láy của đứa em út. Cậu ta bật cười, nụ cười rạng rỡ làm cả gương mặt như sáng bừng lên.

“Cái gì thế nhóc? Sao nhìn anh đắm đuối thế? Đừng nói là mê anh mày ngay từ lúc mới lọt lòng nhé!”

​Lâm đưa ngón tay trỏ quẹt nhẹ lên má Hoàng. Cái chạm nhẹ khiến Hoàng hơi giật mình, nhưng rồi anh cũng dần thả lỏng. Trong giây phút ấy, mọi ám ảnh về việc mình là gay kín hay những thước phim sex đầy tội lỗi ở kiếp trước bỗng dưng lùi xa. Hoàng nhận ra, ở kiếp này, mọi khái niệm về bản ngã dường như chẳng còn quan trọng như cách anh từng nghĩ. Anh không cần phải gồng mình, không cần phải giấu giếm hay sợ hãi điều gì.

​”Thôi xong, kiếp này coi như làm lại từ đầu,” Hoàng thầm nghĩ trong đầu, dù miệng vẫn chỉ phát ra những tiếng “ư… ử…” ngây thơ.

​Anh bắt đầu thấy mình thật buồn cười. Thay vì lo lắng về xu hướng tính dục, anh nhận ra điều mình khao khát nhất lúc này chính là thời gian. Anh phải lớn nhanh.

​Cái cảm giác bất lực của kiếp trước, khi cái chết ập đến đúng lúc anh vừa chạm tay vào sự tự do, sự tò mò về cơ thể mình, sự thèm khát được khám phá bản thân – đã để lại một lỗ hổng lớn trong tâm hồn Hoàng. Anh không muốn chết một lần nữa mà chưa kịp hiểu trọn vẹn cảm giác thăng hoa đó là gì.

​Mục tiêu trước mắt là phải ăn thật nhiều, ngủ thật khỏe để cơ thể này phát triển.
​
Khi bộ cơ thể này đủ trưởng thành, anh sẽ bù đắp lại lần đầu tiên sục cặc dang dở kia. Anh sẽ trải nghiệm nó một cách trọn vẹn nhất, tự do nhất, không bệnh tật, không lo âu, không có những thước phim giả tạo trên mạng, chỉ có anh và cơ thể của chính mình.
​
​Nhìn Lâm đang âu yếm xoa bụng cho mình sau khi uống sữa xong, Hoàng tự nhủ: “Kiếp trước mình đã sống quá vội vã trong sự sợ hãi. Kiếp này, mình sẽ là một người đàn ông biết tận hưởng cuộc sống, biết lắng nghe cơ thể và sẽ không bao giờ để bất cứ thứ gì ngăn cản mình đạt đến đỉnh cao của chính mình nữa.”

​Dòng suy nghĩ của Hoàng bị cắt ngang bởi tiếng trêu chọc của Lâm: “Ngủ tiếp đi nhé nhóc, em lớn nhanh nhanh rồi sau này anh đưa đi đá bóng, rồi đi tán gái!”

​Hoàng nhắm mắt lại, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý mà Lâm không thể nào hiểu được. Anh không có ý định đi tán gái, nhưng anh rất mong chờ cái ngày mình có thể tự mình điều khiển cơ thể, tự mình trải nghiệm mọi thứ mà kiếp trước anh đã đánh mất.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, đối với người bình thường, một năm đầu đời chỉ là chuỗi ngày ăn, ngủ và khóc.

Nhưng với Hoàng, đó là một cuộc hành trình đầy kiên nhẫn. Anh buộc phải học cách kiềm chế cái tôi của một gã đàn ông, tập thích nghi với chiếc tã lót vướng víu và những món đồ chơi nhựa sặc sỡ mà anh từng coi là trò trẻ con.
​
​Giờ đây, Hoàng đã gần 18 tháng tuổi. Cơ thể anh đã cứng cáp hơn, không còn là khối thịt mềm nhũn nằm chờ người khác bế ẵm nữa.

​Trong phòng khách, Hoàng đứng tựa vào chiếc ghế sofa bọc da. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng cách giữa ghế và chiếc kệ tivi – khoảng chừng ba mét. Với tư duy của một nhân viên bất động sản từng đi khảo sát hàng trăm căn hộ, Hoàng đánh giá quỹ đạo di chuyển của mình: “Khoảng cách an toàn, trọng tâm tốt, sàn nhà gỗ có độ bám cao.”

​Anh hít một hơi sâu, lấy hết can đảm của một lão làng trong thân xác trẻ thơ, nhấc chân bước tới.

​Một bước, vững chãi.

​Hai bước, trọng tâm hơi lệch.

​Ba bước, anh mất thăng bằng, đổ ập vào chiếc thảm lông.

​”A… a… đau!” Hoàng thốt lên, giọng nói còn non nớt, đứt quãng. Anh bập bẹ gọi tên mình, nhưng kết quả chỉ là những âm tiết méo mó: “Hoàng… Hoàng… Hò… hò…”
​
​Lâm, lúc này đang làm bài tập về nhà gần đó, nghe tiếng em gọi liền vứt bút, lao đến đỡ Hoàng dậy. Cậu nhóc mười tám tuổi bế xốc anh lên, gương mặt đầy vẻ tự hào.

“Giỏi lắm! Em trai anh giỏi quá! Gọi anh hai đi nào, anh… hai…”

​Hoàng nhìn Lâm, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tinh quái. Anh muốn nói: “Này nhóc, anh mày đã từng ký hợp đồng triệu đô, gọi chú là anh hai cũng hơi khiên cưỡng đấy nhé.” Nhưng từ cổ họng anh chỉ phát ra những âm thanh líu lo: “Anh… anh… h… hai…”

​Lâm cười phá lên, thơm vào má Hoàng một cái “chụt” rõ kêu. Hoàng hơi đơ người, cảm giác ngượng nghịu khiến tai anh đỏ ửng. Anh thầm nghĩ.

“Thôi xong, kiếp này lại bị ông anh này cưng như trứng rồi. Kiểu này đến lúc mình lớn thật, chắc chắn sẽ khó mà hành động tự do được.”
​
​Hoàng nhận ra, dù cơ thể đang phát triển tốt, nhưng sự giao tiếp chính là rào cản lớn nhất. Anh muốn bày tỏ quan điểm, muốn yêu cầu những thứ người lớn hơn, nhưng tất cả đều bị gạt đi bởi những cái xoa đầu hoặc những bình sữa ấm.

​Anh bắt đầu tập phát âm. Mỗi tối, khi cả nhà đã ngủ, Hoàng nằm trong cũi, lặng lẽ tập nói thầm những từ mới.

​ Mỗi lần nhìn thấy cơ thể mình lớn lên một chút qua tấm gương, Hoàng lại cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Anh không còn cảm giác tội lỗi về bản ngã của mình nữa. Với Hoàng, kiếp này là một tờ giấy trắng, và anh muốn viết lên đó những trải nghiệm mà kiếp trước anh đã đánh mất vì cái chết bất ngờ.

​Anh nhìn bàn tay nhỏ bé của mình, rồi nhìn sang Lâm đang ngủ gục trên bàn học. Hoàng thầm nhủ: “Cứ chờ đấy, anh hai.”

_

Tiếng chuông trường tiểu học vang lên, giòn giã và đầy háo hức. Hoàng, giờ đây là một cậu nhóc lớp 1 với đôi má phúng phính và cặp mắt sáng ngời, ngồi nép mình vào cuối bàn.

​Ở kiếp trước, Hoàng là con nhà người ta chính hiệu – thông minh, sắc sảo, luôn là nhân viên bất động xuất sắc nhất với những hợp đồng triệu đô.

Nhưng ở kiếp này, sau khi đã nếm trải sự nghiệt ngã của cái chết khi vừa mới tìm thấy bản ngã, Hoàng nhận ra một chân lý. Sự hoàn hảo là một chiếc lồng sắt.
​
​Hoàng nhìn quanh lớp học. Những đứa trẻ xung quanh đang ê a đánh vần từng chữ cái. Với trí tuệ của một người đàn ông trưởng thành, Hoàng có thể đọc vanh vách cuốn sách giáo khoa chỉ trong vài giây. Nhưng anh không làm thế.

​Cô giáo chủ nhiệm – một người phụ nữ trẻ đầy nhiệt huyết – bước đến bàn của Hoàng, chỉ vào dòng chữ trên bảng: “Con đọc giúp cô câu này nào.”

​Hoàng nheo mắt, diễn xuất một cách chuyên nghiệp. Anh giả vờ như đang gồng mình, đôi lông mày nhíu lại đầy khó khăn. Anh lén liếc nhìn cô bạn nhỏ ngồi bàn trên vừa đọc xong: “Bà… đi… chợ… mua… cá…”

​Hoàng hắng giọng, cố tình làm cho giọng mình trở nên khàn và ngập ngừng hơn mức cần thiết.

“Bà… à… đi… ch… chợ… mua… ơ… cá…”

​Cô giáo mỉm cười, xoa đầu anh đầy khuyến khích: “Giỏi lắm Hoàng, cố gắng thêm chút nữa là trôi chảy ngay thôi.”

​Hoàng cúi đầu, che đi nụ cười đắc thắng trong lòng. “Hoàn hảo”, anh nghĩ. Một sự bình dị đến mức tẻ nhạt, một vỏ bọc an toàn để anh có thể thoải mái quan sát thế giới mà không bị ai soi mói hay kỳ vọng. Anh không muốn trở thành tâm điểm của sự ngưỡng mộ, anh chỉ muốn tận hưởng sự vô tư mà kiếp trước anh đã đánh mất.

​Giờ ra chơi, trong khi lũ trẻ chạy nhảy như những con thoi, Hoàng ngồi trên băng ghế đá, chống cằm nhìn bầu trời. Lâm – ông anh trai giờ đã là sinh viên năm nhất – thỉnh thoảng vẫn ghé trường đón anh. Hoàng nhìn những đứa trẻ khác, đôi khi cảm thấy một sự ghen tị kỳ lạ. Chúng nó thật tự do, không có quá khứ, không có những bí mật bị đè nén, không có nỗi ám ảnh về giới tính hay những cơn đau tim chực chờ.

​”Anh hai sắp đón rồi,” Hoàng lầm bầm, tự cười mình một cái.

​Có đôi lúc, sự nhạy bén của kiếp trước trỗi dậy khiến anh muốn sửa sai cho bạn bè khi chúng giải toán sai, hay muốn góp ý cho cô giáo về phương pháp giảng dạy. Nhưng rồi, Hoàng lại tự kìm lại. Anh cắn môi, nhét tay vào túi quần, tập trung vào việc… chơi viên bi trên tay.

​”Đừng nổi bật. Đừng thông minh. Chỉ cần sống. Chỉ cần chờ đợi cơ thể này lớn lên thêm chút nữa.”
​
​Trong tâm trí Hoàng, mục tiêu tối thượng vẫn còn đó. Anh vẫn là Hoàng của kiếp trước, vẫn mang theo bản ngã gay kín và khao khát được một lần sục cặc trọn vẹn. Nhưng giờ đây, anh có sự kiên nhẫn của một người từng trải.

​Mỗi buổi tối, khi nằm trong căn phòng nhỏ, anh nhìn lên trần nhà, cảm nhận nhịp tim mình – thứ nhịp tim khỏe mạnh, không còn mang hơi thở của tử thần. Anh biết mình đang ở trong một vùng an toàn mới. Sự bình dị ở trường học chỉ là màn kịch để anh bảo vệ sự tự do cá nhân mà anh đang âm thầm xây dựng.

​Hoàng khẽ thở dài, nhắm mắt lại. Ngày mai lại là một ngày nữa giả vờ đọc ấp úng, một ngày nữa bình lặng trôi qua. Và với Hoàng, đó chính là sự chuẩn bị hoàn hảo nhất cho ngày anh thật sự trở thành một người đàn ông mà anh hằng mong ước.

Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 1"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz