- Home
- Chuyện Nghề Lễ Tân
- CHƯƠNG 9.5 - ANH TRAI CỦA THẰNG BẠN – KHÚC CỦI DƯỚI NGỌN ĐÈN HÀNH LANG
[1]
Hôm đó tôi nhận được tin nhắn của bạn thân: “Anh hai tớ sắp ghé Sài Gòn, mày rảnh không?” Tôi đoán ngay đây không chỉ là cuộc gặp xã giao. 22h30, hắn xuất hiện trước cửa phòng trọ tôi, vóc dáng cao ráo, vest sơ mi thẳng nếp, ánh đèn hành lang làm nổi bật đường nét gương mặt. Anh ta giơ tay nắm lấy vai tôi, giọng trầm: “Nam, lâu rồi không gặp, nghe nói em làm lễ tân và kiêm thêm dịch vụ phụ, anh muốn… học hỏi chút.” Tôi thở hắt, cố bình tĩnh: “Dạ, anh có nhu cầu gì thì bảo em.” Anh cười khẩy, đặt cặp da xuống sàn, vỗ vào túi quần: bịch, rồi cúi sát môi tôi: “Anh muốn em phục vụ riêng, coi như… phần thưởng cho mày.” Tim tôi đập thình thịch, tay run nhẹ. Hành lang im lặng, chỉ còn tiếng ổ khóa cạch khép cửa sau lưng, và tôi biết đêm nay sẽ là một cuộc chiến sung mãn.
[2]
Phòng được thắp đèn vàng ấm, rèm kéo kín, sàn gỗ mát lạnh. Anh hai của thằng bạn nghiêng người, kéo tôi về phía ghế sofa, nụ cười thoáng quỷ quái. “Cởi áo ra đi, cho anh coi cơ bản đã.” Tôi không dám từ chối, hít sâu rồi kéo áo sơ mi trượt qua đầu, lộ bờ vai săn chắc. Anh nhấc cổ tay tôi lên, đặt môi vào hõm cổ, lưỡi thô ráp liếm dọc: liếm – chụt – chụt, hơi ấm lan tỏa. Tôi khẽ rên: “A… anh hai…” Anh thở nặng: “Ngoan, để anh khám phá tiếp.” Tay trái anh vuốt ngang ngực tôi, gân guốc, tay phải đã lần xuống eo, móc khóa quần của tôi: rột – rột. Tôi hít khan, cảm giác hưng phấn vụt bùng.
[3]
Anh đẩy tôi ngồi xuống mép sofa, quỳ trước mặt, kéo nhẹ quần tôi xuống ngang gối. Rột, quần và quần lót trượt tuột. Khúc củi của anh hai to khỏe, sẫm màu, gân guốc nổi rõ. Anh đặt hai tay sau gáy tôi, ép môi xuống ngực tôi, rồi chụt – chụt – mút đầu ti. Tôi rên nhẹ: “Ôi… anh hai…” Anh rên theo: “Đẹp thế này, anh mê quá…” Tiếng quần jeans vo kêu khẽ khi anh kéo nó khỏi người tôi, để lộ khúc củi nóng hừng hực. Anh ngẩng mặt, nhìn tôi từ mắt đến môi, giọng trầm: “Chuẩn bị đi, em sẽ được cắm sâu.” Tôi gật gù, tim đập loạn nhịp, chuẩn bị cho cơn lốc sắp tới.
[4]
Phập! Anh hai ấn mạnh khúc củi vào phía sau, hậu nguyệt tôi giãn ra dữ dội, kẹp chặt lấy thân củi. Tiếng da thịt va nhau chát chúa: bạch – bạch – phập. Tôi ôm chặt vai anh, rên rỉ: “A… sâu quá… chặt quá…” Anh không trả lời, chỉ nhắm mắt, tập trung cảm giác, tay bóp mông tôi mạnh: bẹp. Mỗi cú thúc là một cơn sóng đẩy thẳng lên tận tim, xương cụt tôi va nhẹ vào sofa, phát ra tiếng bịch giòn. Anh gằn gọng: “Em nín, để anh đẩy đã…” Tôi chỉ biết gật, mắt nhắm nghiền. Tiếng thở của anh hòa với tiếng rên của tôi vang khắp căn phòng.
[5]
Anh hai đổi thế, kéo tôi nằm ngửa trên sofa, hai chân tôi vắt lên vai anh, mông nhô cao. Khúc củi nóng ấm xuyên sâu: phập – phập – bạch – bạch! Âm thanh dồn dập như khúc trống trận. Tôi rên liên tục: “Ôi… anh hai… mạnh quá… sướng chết em…” Anh rên khẽ, tay bóp ngực tôi, vuốt sống lưng: “Em ngoan, tiếp tục liếm tí, cho anh thêm cảm hứng.” Tôi mở miệng, đầu ngẩng lên, đón lấy khúc củi anh trong một tiếng chụt thật to. Đồng thời, hậu nguyệt tôi co bóp, bó chặt khúc củi, kéo theo giọng rên nghẹn ngào của anh: “Ừ… em… em…”
[6]
Anh tiếp tục đẩy thẳng trước thẳng sau, không thương tiếc: phạch – phạch – phạch! Mỗi cú là một đợt khoái cảm điên cuồng bắn thẳm vào thân xác tôi, khiến tôi run bần bật. “Anh hai… em sắp…” – tôi nói lắp bắp. Anh cười khẩy, tăng tốc: “Xuất cho anh xem nào!” Phập – bạch – phập! Tôi gồng mình rồi bật tách một tiếng rút trước khi phụt – phụt! – chất nóng trào vào tôi. Tôi kêu lên: “A a a…” rồi ôm ghế, mồ hôi chảy ròng ròng. Anh thở dốc, vẫn đẩy thêm mấy nhịp để tận hưởng dư vị.
[7]
Anh hai ngã người ra sau, kéo tôi vào lòng, đặt khúc củi ấm áp còn lại giữa mông tôi. “Nam, đêm nay anh mới biết em đã lớn,” – anh cười khẽ, vuốt tóc tôi. Tôi đưa tay lau mồ hôi, giọng nhỏ: “Em… em cảm ơn anh.” Anh hôn lên khóe môi tôi một cái: chụt, rồi cúi xuống hôn lên ngực tôi: chụt – chụt. Căn phòng lại lặng yên chỉ còn tiếng thở gấp của hai người và mùi xác thịt quyện vào nhau.
[8]
Tôi ngồi dậy, chỉnh lại quần áo, ánh mắt quay về chiếc gương nhỏ treo tường. Anh hai đứng dậy, kéo khóa quần rồi nhún vai: “Mai gặp lại, tiếp tục phần học vị.” Tôi cười mỉm, hít một hơi thật sâu, ghi nhớ cảm giác bị anh hai bạn cắm khúc củi nóng rát dưới ngọn đèn hành lang trọ. Trong lòng tôi dâng lên một vị ngọt lạ kỳ – ngọt của sự phục vụ, của bí mật đêm khuya, và của kỷ niệm không thể quên.