[1]
Tối đó, tôi vừa rời khỏi một cuộc hẹn chóng vánh ở khách sạn thì nhận được tin nhắn từ một số quen: “Rảnh không, đón anh ở hầm xe tòa X, có chuyện cần nói.” Tôi biết ngay là ai – gã tài xế thường hay đón tôi lúc đêm muộn, cái gã nói giọng khàn, hay nhìn tôi qua gương chiếu hậu bằng ánh mắt nhầy nhụa. Gã hơn tôi cỡ hai giáp, người đầy mùi thuốc lá và dầu nhớt. Tôi bước vào hầm xe, thấy gã đã ngồi chờ sẵn trong chiếc bán tải đen, đèn xe mở hờ, khói thuốc lượn lờ trong cabin. “Mày ngồi yên đó, tao chỉ hỏi chuyện chút thôi,” gã nói mà tay đã khóa cửa, rồi cúi sát tai tôi, giọng rì rầm: “Nghe đồn mày phục vụ giỏi lắm… đêm nay, cho anh thử một vòng đi, tài xế cũng cần xả.” Tôi nhìn ánh mắt đỏ kè của gã, mùi mồ hôi trộn với mùi xăng dầu ngập mũi – rồi tôi gật đầu, chậm rãi leo lên ghế sau, biết chắc đêm nay sẽ không dừng ở một vòng quanh phố.
[2]
Cabin hẹp, đèn trần sáng vàng, ghế da cũ sờn và mùi đàn ông ám chặt. Gã leo lên ghế sau, quăng áo khoác xuống sàn, rồi đẩy tôi tựa vào cánh cửa. “Mày trắng thiệt, trắng như da con gái. Cái lưng mày nhìn muốn liếm.” – vừa nói, gã vừa kéo áo tôi lên, đầu lưỡi thô nhám liếm dọc sống lưng liếm – chụt – chụt, vừa gầm gừ. Tôi rùng mình. Tay gã thọc vào thắt lưng, cào nhẹ sau mông tôi, xoạt – xoạt, rồi bóp mạnh như muốn đo độ nẩy. “Mày thơm lắm, cái thơm của hàng đắt tiền,” – gã thở, kéo tôi ngồi lên đùi gã. Khúc củi nóng của gã dựng cứng, cấn thẳng vào đùi tôi. “Anh chưa đụng mà nó đã nảy rồi… cho anh liếm chút coi.” Gã cúi xuống, bú ti tôi chụt – chụt – mút, còn tay thì luồn xuống giữa hai chân, sờ thử hậu nguyệt. “Hửm… còn khít lắm… nhưng tối nay, anh sẽ nhồi cho rã ra luôn.”
[3]
Gã kéo tôi quỳ gối quay mặt vào cửa kính, tay banh mông tôi ra thô bạo. “Để yên, để anh vào. Ráng mà chịu…” – giọng gã khàn, dính mùi thuốc và thèm khát. Tôi rên nhẹ: “Anh… nhẹ chút…” Nhưng tiếng trả lời là phạch – đầu khúc củi đâm mạnh vào giữa, khô khốc, chỉ có chút nước bọt bôi vội. “A… a…” – tôi gập người lại, tay đập vào cửa kính. “Khít dữ thần… mày bóp nghẹt anh…” – gã rên, rồi đẩy từng nhịp mạnh như dập máy nén. Phập – phập – bạch! Ghế xe kêu cọt kẹt, mông tôi bị thúc đến đỏ bừng. Tôi cắn môi, đầu tựa vào kính, cảm nhận từng đợt căng giãn nơi hậu nguyệt, nóng rực và thốn đến co giật. “Ngon… đúng là đắt xắt ra miếng… mày mà để anh ăn mỗi đêm, anh bỏ luôn vợ ở nhà…” – gã cười khùng khục, rồi phập! – cú đâm thô lỗ khiến tôi kêu lên một tiếng, mồ hôi tứa đầy lưng.
[4]
“Ngửa ra, để anh nhìn mặt mày khi anh nhét vô tới gốc,” – gã xoay tôi nằm ngửa trên ghế, hai chân tôi vắt lên cổ gã, mông trượt lên mép ghế. Khúc củi nóng của gã lại nhấn sâu, lần này đến tận cùng. “Phập!” – tôi há miệng, cổ nghẹn ứ. “Anh… sắp chịu không nổi…” – tôi rên rỉ, nhưng gã càng điên cuồng. “Im. Để anh giã.” Bạch – bạch – phạch! Cơn xâm nhập dồn dập, khúc củi dài và thô cứ trượt ra rồi đâm vào lại, như máy ép nhấn xuống không thương tiếc. Tôi bấu ghế, mắt mờ đi, miệng hé liên tục rên a… a… a. Gã cúi xuống liếm ti tôi, vừa mút vừa giã nhịp, mỗi cú thúc đều kéo theo tiếng bạch – phập, tiếng rên hòa cùng nhịp thở. “Cái lỗ mày ăn quá đã… anh ghiền rồi… anh ghiền rồi Nam ơi…” – gã thở dồn, mồ hôi chảy từ ngực xuống bụng, nhỏ từng giọt lên da tôi.
[5]
Gã đổi thế liên tục, lần này tôi nằm úp mặt lên kính xe, hai tay chống lên bảng táp-lô, mông vểnh cao. Gã đứng sau, đỡ hông tôi, rồi phập! – đâm mạnh vào một lần, khiến tôi kêu thảng: “A… anh ơi…” “Yên. Cho anh nhồi như vợ anh,” – giọng gã run vì khoái. Từng cú đâm khiến ghế rung rục – rục, da thịt va vào nhau bạch – bạch – bạch! Hậu nguyệt tôi râm ran, như bị nung sôi từ trong ra. Gã giật liên tục, khúc củi đâm sâu, rút cạn, lại đẩy vào không ngừng. “Cho anh, ráng nín đi… sắp ra… sắp nổ…” – gã rít lên, rồi đè cả thân hình to lớn lên lưng tôi, ép chặt, gồng người. “A… anh… trong sâu quá…” – tôi nói trong cơn lạc lối, nước dãi chảy ra khóe miệng. Gã cắn vai tôi, như thú động dục, mắt đỏ ngầu. “Mày là cái ổ thịt ngon nhất anh từng chịch.”
[6]
Chuyến cuối, gã ngồi, kéo tôi ngồi lên lòng, quay lưng lại, khúc củi vẫn ghim trong tôi. Tôi tự động nhấp, thân thể run nhưng vẫn chuyển động. “Ừ… đúng rồi, để anh nằm nhìn cái dáng ngon của mày,” – gã cười, tay bóp ngực tôi, vặn núm ti véo – xoay – búng! Tôi rên từng tiếng nhỏ, môi hé, mắt lờ đờ. Phạch – phạch – phạch! Âm thanh dâm loạn vang vọng giữa cabin đóng kín. Tôi tăng nhịp, mông dập mạnh, hậu nguyệt co thắt liên hồi, bao lấy khúc củi như hút chặt. “Anh… sắp…” – tôi nói chưa dứt thì gã rên rỉ: “Cho anh… a… tao ra!” – phụt – phụt! Cơn nóng tràn ngập bên trong. Tôi thở dốc, ôm lấy cổ gã, người mềm rũ. “Đừng rút ra vội… anh còn muốn nằm trong chút nữa…” – gã nói, khúc củi vẫn còn nảy giật nhẹ trong tôi. Cabin đầy mùi thị tẩm, hơi người quện chặt như lớp mồ hôi chưa kịp khô.
[7]
Tôi thay đồ, lau sơ ghế bằng khăn giấy, trong khi gã nằm ngửa ra ghế sau, thở như bò. “Mày đúng là chuyên nghiệp… mà vẫn giữ được cái gì đó… thơm và thật…” – gã cười nham nhở, kéo tay tôi đặt lên ngực. Tôi chỉ cười nhẹ, rồi mở cửa bước xuống, không quên chỉnh lại tóc trong gương chiếu hậu. Đêm Sài Gòn vẫn nhấp nháy đèn xe, vẫn ướt át như chính cái cabin vừa nồng nhiệt kia. Tôi rảo bước ra ngoài, biết rằng tài xế quen mặt kia rồi sẽ lại tìm tôi, khi cơn đói bên vô lăng trỗi dậy. Tôi không yêu gã, chẳng nhớ gã. Nhưng tôi nhớ cái cảm giác bị nhét chặt giữa ghế xe, nhớ tiếng phập – bạch ấy, nhớ thứ ánh nhìn no nê của một người đàn ông vừa ăn xong. Và có lẽ… chính những cảm giác đó… đang dần khiến tôi gây nghiện cho những kẻ lẽ ra đã phải ngủ yên bên vợ mình.