Tôi đã gặp đủ kiểu người, đủ kiểu thân thể, đủ kiểu dục vọng. Nhưng có những cuộc gọi vẫn khiến tôi phải dừng lại một chút, hít sâu, soi mình trong gương rồi mới gõ cửa bước vào. Tối nay, tôi nhận khách lạ — tên trong hệ thống chỉ ghi “ông Vũ – 42 tuổi – phòng 1906 – quen biết cá nhân”. Tôi hơi cau mày nhưng không nói gì, thay đồ như mọi khi, xịt thêm một lớp nước hoa mùi gỗ nhẹ, rồi bước vào thang máy. Khi cửa phòng vừa mở, tôi thấy ông ta đứng đó — người đàn ông mà tôi đã quen từ khi mẹ tái hôn, người từng đặt tay lên vai tôi và nói: “Nam, gọi chú là cha dượng đi cho dễ xưng hô.” Tôi đứng yên nửa giây, nhưng vẫn mỉm cười. “Em phục vụ anh tối nay.” Ông ta đóng cửa lại, cười: “Chào cậu bé lớn xác. Lâu không gặp, dạo này body cứng quá ha.” Tôi gật nhẹ: “Phải đủ cứng mới chịu nổi các anh.”
Căn phòng suite yên tĩnh, đèn vàng hắt vào tấm lưng ông ta khi ông ngồi xuống mép giường. Ông ta mặc sơ mi trắng, cài hờ vài nút, mái tóc hoa râm vuốt gọn. Tôi tháo giày, bước chậm về phía ông. “Anh muốn em làm trước, hay để anh khởi động?” Ông ta nhìn tôi một lượt, rồi vẫy tay: “Em lên đây, ngồi lên đùi anh đã.” Tôi làm theo, cảm nhận hai bàn tay ông lần vào eo, kéo sát cơ thể tôi lại. Ông hôn nhẹ lên cổ tôi, tay lướt dọc sống lưng. “Cơ bắp vừa đủ, da thơm như kẹo bơ. Em biết không, anh nhìn em từ lúc em mới 20…” Tôi không đáp, chỉ thở nhẹ, vòng tay ôm cổ ông, để cho ông tiếp tục. “Từ lúc ấy, anh đã nghĩ, thân thể này sinh ra là để ngồi lên anh.”
Tôi mỉm cười, kéo áo mình khỏi quần, cởi chậm, để từng múi cơ lộ ra dưới ánh sáng dịu. Ông ta sờ bụng tôi, rồi vỗ nhẹ một cái “bốp”, gật đầu hài lòng. “Nam của anh trưởng thành thật rồi.” Tôi ngồi dạng chân lên đùi ông, hôn ngược xuống cổ, thì thầm: “Anh muốn được thưởng gì trước?” Ông ta rên khẽ, bàn tay đã luồn xuống, bóp mông tôi. “Làm miệng đi, lâu rồi không ai biết cách như em.” Tôi quỳ xuống sàn trải thảm, mở khóa quần ông, nghe tiếng “rắc… xẹt…”, rồi nhẹ kéo khóa xuống, khúc củi nóng bật ra, nặng và dài. Tôi liếm nhẹ đầu, mùi hăng quen thuộc tràn trong miệng. “Chụt… chụt… chụt…” Lưỡi tôi xoay vòng, đầu lưỡi quét quanh thân, vừa liếm vừa mút, ông ngửa đầu rên: “Ừ, thế, ngoan lắm… sâu thêm nữa…” Tôi nhấn sâu vào họng, nước bọt chảy thành hàng, miệng tôi phát ra tiếng “ọc… ọc… ọc…” đầy kích thích. Ông nắm tóc tôi, ép mạnh từng nhịp.
“Đủ rồi,” ông nói, kéo tôi dậy. “Anh muốn vào.” Tôi đứng dậy, quay người lại, chống tay lên bàn. Ông ta đứng sau, kéo quần tôi xuống, vỗ mạnh vào mông “bốp!” rồi cúi người thè lưỡi liếm từ sống lưng xuống tận hậu nguyệt. Tôi rùng mình, không kìm được tiếng rên: “A… anh…” Ông ta liếm vài cái, rồi cầm khúc củi nóng dí sát vào cửa sau. “Phập!” Một cú đâm thẳng, tôi bật người lên trước, kêu khẽ: “Á… sâu quá…” Ông ta cười: “Chịu đựng đi, anh còn chưa đẩy hết.” Rồi ông thúc mạnh thêm một nhịp nữa, trọn vẹn. Tiếng “bạch… bạch… bạch…” vang lên từng nhịp như trống trận. Ông giữ eo tôi, thúc đều, chậm ban đầu rồi tăng tốc liên tục. Tôi nghiến răng, mồ hôi chảy dọc cằm, miệng không ngừng rên: “Anh… nhanh nữa đi… sâu thêm…” Ông thở hổn hển: “Em chặt quá… Nam ơi… hậu nguyệt của em tuyệt thật…”
Ông kéo tôi lên, để tôi ngồi trên bàn, rồi đẩy ngược tôi xuống. Chân tôi gác lên vai ông, khúc củi nóng lại trượt vào, lần này là tư thế đối mặt. Ông nhấn mạnh, dập thẳng từng cú như muốn nghiền nát tôi. “Phập… phập… bạch… bạch…” Tôi không thở nổi, mắt nhoè nước. “Anh ơi… nữa đi… đừng dừng…” Ông ta gầm nhẹ, mồ hôi nhỏ giọt xuống ngực tôi. “Nam… em là thằng nhóc khiến anh mất kiểm soát nhất.” Tiếng rên rỉ hòa vào nhịp va chạm điên cuồng. Tôi cảm thấy người co giật liên hồi, hậu nguyệt co thắt, kéo dính khúc củi nóng hơn nữa. “Anh ơi… sắp… a á á…” Một cú thúc cuối cùng, ông ta gầm lên, “Nammm…” rồi phun trào dữ dội trong người tôi, từng đợt tinh nóng rực tràn sâu vào, tôi cũng xuất ra cùng lúc, toàn thân run rẩy.
Chúng tôi ngồi thở cạnh nhau, căn phòng như lặng đi sau cơn bão. Ông ta kéo tôi ngồi lên đùi, hôn nhẹ lên trán. “Hôm nay em khiến anh trẻ lại mấy tuổi. Mẹ em mà biết chắc đánh anh chết.” Tôi cười khẽ, mệt nhưng vẫn trả lời: “Đánh không chết nổi đâu, anh biết cách lách luật rồi mà.” Ông vuốt tóc tôi, ánh mắt trầm xuống: “Anh muốn giữ em riêng, mỗi tuần một lần. Giá nào anh cũng trả.” Tôi ngả đầu vào vai ông, đáp nhỏ: “Để em suy nghĩ… nhưng nếu là một thân thể thôi, em đâu phải của riêng ai.” Ông ta siết tôi lại: “Thế thì để anh giữ cái thân thể này chặt nhất có thể…”