Ánh đèn vàng dịu nhẹ phủ đầy căn phòng khách sang trọng, chiếc ghế tình yêu nằm giữa tâm điểm. Tôi thở hổn hển, mắt nhìn ông – Viện trưởng Phan – người đang nằm tựa trên ghế với ánh mắt đầy mong đợi. “Nam, anh đã chờ đợi em làm công cho mình suốt cả tuần rồi đấy,” giọng ông trầm ấm, đầy trìu mến. Tôi mỉm cười, bước đến bên ghế, tay khẽ vuốt ve cổ áo ông, “Anh cứ yên tâm, em sẽ làm tốt.” Tiếng “bzz… bzz…” của chiếc double toy vang lên nhè nhẹ, hòa với nhịp tim rộn ràng trong tôi.
Tôi cẩn thận kéo nhẹ chiếc cà vạt ra khỏi cổ ông, thắt nút làm dây trói chặt đôi tay ông vào hai thanh tay ghế. “Anh không được cử động đâu,” tôi vừa nói, vừa bịt mắt ông bằng khăn đen. Ông cười khẽ, “Nam à, anh thích như vậy lắm.” Tôi ngồi lên ghế, đặt mình phía trên, sờ nhẹ thân hình mảnh mai của ông, cảm nhận da thịt mềm mại dưới tay. “Bzz… bzz…” que rung đã sẵn sàng, tôi nhấn nút, chiếc đồ chơi phát ra rung động đều đều len lỏi khắp nơi. “Anh cảm thấy thế nào?” tôi hỏi, giọng trầm hùng nhưng dịu dàng.
Ông rên khẽ, “Phù… Nam, em làm anh muốn phát điên rồi đấy.” Tôi cười, chậm rãi đẩy mình xuống, “Để công làm công chứ không phải người khác, anh sẽ không thất vọng đâu.” Tiếng “phập… phập…” vang lên khi tôi bắt đầu di chuyển, từng nhịp chậm rãi, uyển chuyển. Que rung bên ngoài len lỏi lên da, chạm vào điểm nhạy cảm của ông, khiến ông rên rỉ khe khẽ. “Anh… Nam, nhanh hơn đi…” Ông không thể giấu nổi sự khao khát.
Tôi tăng tốc dần, tiếng “phập phập phập…” hòa cùng tiếng “bzz bzz bzz…” dồn dập liên tục. Đôi tay tôi nắm chặt hông ông, cảm nhận từng phản ứng run rẩy, từng hơi thở gấp gáp. “Anh… anh muốn em, Nam…” giọng ông nghẹn lại, ánh mắt dù bị bịt nhưng vẫn rực lửa. Tôi mỉm cười, thả hồn vào nhịp đẩy, “Em sẽ làm anh tan chảy.” Cảm giác chiếc que rung bên ngoài và sự chủ động của tôi bên trong làm ông gần như mất kiểm soát.
Những tiếng rên “a… a…” hòa quyện cùng tiếng “phập phập” đập vào da thịt, tim tôi đập rộn ràng theo từng nhịp. Que rung liên tục kích thích ngoài da, khiến ông co giật từng đợt sóng. “Nam, em làm anh không chịu nổi nữa rồi…” Ông thều thào, giọng nghẹn ngào. Tôi đáp lại bằng một cú đẩy sâu và nhanh hơn, “Anh là của em, đừng ngại.” Tiếng “bzz bzz” từ đồ chơi hòa cùng “phập phập” tạo nên khúc nhạc nóng bỏng.
Từng đợt sóng khoái cảm kéo đến dữ dội, tôi cảm nhận ông co thắt chặt, tay chân run rẩy dưới lực trói của cà vạt. “A… anh sắp rồi… Nam…” giọng ông vỡ òa trong niềm đam mê. Tôi giữ nhịp, thả trôi mọi giới hạn, cơ thể tôi nóng bỏng trong từng chuyển động. Tiếng “phập… phập… phập…” dồn dập cùng tiếng “bzz bzz bzz…” không ngừng vang lên. “Em yêu, anh tin tưởng em.” Ông thì thầm nhẹ nhàng, đầy trân trọng.
Khi cơn khoái đạt đến đỉnh điểm, tôi thấy ông rớm lệ, mệt nhoài nhưng hạnh phúc. Tôi nhẹ nhàng rút ra, đặt lên trán ông nụ hôn ấm áp. “Em sẽ mãi là công của anh, viện trưởng.” Tôi thầm nghĩ, lòng tràn đầy tự hào và mãn nguyện.
———–
Sau khi chúng tôi vừa hạ nhiệt, tôi đặt viện trưởng nằm lại trên ghế, mắt ông vẫn bịt kín, tay còn trói bằng cà vạt. Không khí vẫn còn nóng bỏng, tim tôi vẫn đập rộn ràng vì những nhịp “phập phập” vừa qua. Tôi đứng lên, nhìn ông với ánh mắt đầy ý vị, “Anh nghĩ sao nếu lần này em làm cho anh mạnh mẽ hơn nữa?” Viện trưởng khẽ cựa mình, giọng nghẹn ngào, “Nam… em cứ làm gì anh cũng được, anh tin em.” Tôi mỉm cười, không nói gì thêm mà quay về phía chiếc hộp đựng đồ chơi trên bàn nhỏ cạnh ghế. Lần này tôi chọn một chiếc double toy khác, với kích thước và chế độ rung mạnh hơn.
Tiếng “bzzzz bzzzz” vang lên liên tục ngay khi tôi bật thiết bị. Viện trưởng rên khẽ, “Nam ơi… đừng để em chịu thua…” Tôi nhẹ nhàng sờ lên người ông, tay di chuyển khắp bờ vai, xuống ngực và vòng eo mảnh mai của ông, cảm nhận từng thớ thịt căng cứng. “Anh không có cửa đâu,” tôi nói nhỏ, hơi thở nóng rực thổi lên da ông. Chiếc double toy lập tức được đưa vào vị trí, tôi bắt đầu di chuyển nhịp nhàng, nhịp độ được tôi đẩy cao hơn hẳn so với lần trước. “Phập… phập… phập…” âm thanh sắc nét vang lên trong căn phòng nhỏ.
Ông rên lên to hơn, “Nam… em làm anh… em làm anh chết mất.” Tôi mỉm cười, áp sát người, đẩy chiếc que rung nhấp nhô bên ngoài khéo léo kích thích điểm ngọt ngào nhất. “Anh nghe rõ không? Em muốn anh cởi bỏ hết mọi rào cản.” Tiếng “bzz bzz” hòa với “phập phập” liên tục làm tôi lạc bước trong cảm giác thăng hoa. Đôi tay tôi nắm chặt hông ông, dồn hết sức lực vào những cú đẩy, cảm nhận sự co giật và hơi thở gấp gáp ngày càng dồn dập. “Anh không thể giữ được nữa rồi… Nam…” ông hét lên, giọng nghẹn ngào như muốn vỡ òa.
Tôi không dừng lại mà tăng tốc, tiếng “phập phập phập” dội mạnh vào da thịt, tiếng “bzzzz bzzzz” dồn dập bên ngoài càng lúc càng mạnh mẽ. Viện trưởng quằn quại trên ghế, đôi tay trói không thể làm gì ngoài việc ôm ghế thật chặt. “A… a… em là công tốt nhất của anh… Nam… đừng dừng lại…” ông rên rỉ, người run rẩy theo từng nhịp rung. Tôi cũng cảm nhận được chính mình gần đến giới hạn, nhịp đẩy dồn dập nhưng vẫn giữ từng chi tiết đầy kiểm soát.
Một lần nữa, cơn khoái cảm cuồng nhiệt cuốn lấy cả hai chúng tôi. Tôi cảm nhận ông rút dần hơi thở, tiếng rên “a… a…” vang lên dày đặc cùng với “phập phập” không ngừng. Tôi đẩy mạnh hơn, “Xuất đi anh, để công được hạnh phúc!” Ông vỡ òa, đỉnh điểm cuộn trào như sóng biển dữ dội, cơ thể co thắt liên hồi, giọng thều thào như sắp quỵ xuống: “Nam… anh tin em… em là tất cả…”
Sau phút cao trào, tôi nhẹ nhàng rút ra, lau nhẹ mồ hôi trên trán viện trưởng. Ông mở mắt, ánh nhìn đắm đuối nhưng hài lòng: “Em làm anh… em làm anh sống lại rồi.” Tôi mỉm cười, “Anh có biết em cũng vậy không? Làm công là để anh thỏa mãn mà.” Ông khẽ cười, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, “Chúng ta sẽ cùng nhau trải qua nhiều hơn nữa…”