Tôi ngồi trên ghế sofa rộng, ánh đèn vàng vương vấn khắp phòng khách. Viện trưởng Phan nhẹ nhàng đến bên, tay cầm chiếc cà vạt bóng loáng, ánh mắt ông đầy ẩn ý. “Nam, tối nay em sẽ hoàn toàn buông bỏ, để viện trưởng chăm sóc.” Giọng ông trầm thấp như lời mật ngọt. “Dạ, viện trưởng, em nghe theo anh.” Tôi gật đầu, tim đập dồn dập. Ông cầm cà vạt trói nhẹ nhàng nhưng chắc chắn hai tay tôi, tiếng “siết… siết” khe khẽ của vải quấn quanh cổ tay khiến tôi vừa lo vừa thích. “Đừng cử động nhiều nhé, viện trưởng sẽ giữ em an toàn.”
Ngay sau đó, ông lấy một chiếc khăn mềm bịt mắt tôi, tiếng “xoẹt” nhẹ của vải phủ lên mắt làm tôi mờ mịt. Cảm giác mất kiểm soát khiến tim tôi đập mạnh hơn, “Viện trưởng, em… không nhìn thấy gì.” “Yên tâm, anh sẽ dẫn em vào thế giới riêng của mình.” Ông nói, giọng ấm áp, nhẹ nhàng vuốt ve mặt tôi. Tôi thở dài, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa. Từ đây, tôi chỉ biết nghe, cảm nhận, và tin tưởng.
Tiếng “bzz… bzz” quen thuộc vang lên khi ông bật chiếc que rung nhỏ. Tôi thấy nó lướt nhẹ trên cổ, xuống vai, rồi đến ngực rắn chắc của mình, khiến da tôi nổi da gà. “Nhẹ nhàng thôi, Nam à.” Ông nói, vừa vuốt ve, vừa di chuyển que rung theo từng đợt sóng “bzz… bzz… bzz.” Tôi rên nhẹ, cảm giác dần dần lan ra khắp cơ thể. “A… viện trưởng, anh làm em phát điên rồi.” Giọng tôi nghẹn ngào, rạo rực. Được bịt mắt, mọi cảm giác như được khuếch đại gấp bội.
Que rung di chuyển chậm rãi xuống bụng, vòng quanh eo, làm tôi không thể rời tai khỏi tiếng “bzz… phập… bzz…” vang vọng. Tiếng thở gấp dần lên, từng hơi ấm từ viện trưởng phả vào da tôi. Tay ông nhẹ nhàng xoa bóp đùi, rồi vuốt ve hậu nguyệt qua lớp vải mỏng. “Chuẩn bị chưa, Nam?” Ông hỏi, giọng trầm khàn. “Dạ… em sẵn sàng.” Tôi đáp, lòng háo hức và e lệ. Que rung được ông đưa từ từ vào hậu nguyệt, tiếng “phập… bzz… phập… bzz” đều đều làm tôi rên rỉ không ngừng.
Ông đẩy que rung sâu dần, từng nhịp “phập… phập…” phối hợp với tiếng rung “bzz… bzz” tạo nên cảm giác rạo rực lan tỏa. Tôi rên lên, từng cơ hậu nguyệt siết chặt khúc que rung, cảm giác vừa đau vừa thích. “Viện trưởng… đừng dừng…” Tôi nghẹn ngào, miệng thều thào. Ông chỉ mỉm cười, đẩy que rung mạnh hơn, “Em ngoan lắm, Nam à, tiếp tục cảm nhận đi.” Tay ông giữ chắc hông tôi, như muốn giữ tôi không trượt ra khỏi vòng tay.
Nhịp que rung và các cú đẩy “phập… phập…” dồn dập, tiếng rên tôi ngày càng lớn hơn, “A… a… viện trưởng…” Lời cầu xin, tiếng rên hòa trong tiếng đêm yên tĩnh. Ông dùng cà vạt trói tay tôi chặt hơn, tiếng vải siết “siết…” làm tôi thêm phần nghẹn ngào vì không thể chống cự. “Anh muốn em hoàn toàn buông bỏ, Nam à.” Giọng ông như dồn nén, đầy mê hoặc. Tôi cảm nhận khúc củi nóng cương cứng của viện trưởng ép sát hông, chuẩn bị xâm nhập.
Khoảnh khắc khúc củi nóng “phập…” nhẹ nhàng len lỏi vào hậu nguyệt, hòa cùng tiếng que rung “bzz… bzz” làm tôi rên rỉ không ngớt. “A á… viện trưởng, anh làm em muốn phát điên…” Tiếng rên nghẹn ngào, từng nhịp “phập… phập…” dồn dập, que rung liên tục “bzz… bzz… bzz” như gọi mời. Đôi tay viện trưởng vừa giữ chắc hông tôi, vừa vuốt ve thân mình tôi đầy mê hoặc. Tôi như chìm đắm trong cơn lốc cảm giác dâng trào, không thể chống cự.
Tiếng thở hổn hển, tiếng que rung “bzz… phập…” hòa trong tiếng rên rỉ “a… a…” vang lên rộn ràng cả căn phòng. Mỗi nhịp “phập… phập…” lại đưa tôi gần hơn đến điểm cực đỉnh, cơ thể siết chặt, hậu nguyệt siết khúc que rung mãnh liệt hơn. “Viện trưởng… em không chịu nổi…” Tôi nức nở cầu xin, “Anh… cho em nhiều hơn đi.” Ông chỉ cười, tăng nhịp đẩy mạnh mẽ hơn, “Được thôi, Nam, để anh cho em cảm nhận cực khoái thật sâu.”
Cuộc chơi dồn dập tiếp tục, tiếng “phập… bzz… phập… bzz…” không ngừng, tiếng rên tôi cứ vang vọng, từng đợt sóng khoái cảm dâng lên không ngừng. Ông vừa đẩy khúc củi nóng, vừa giữ que rung bên trong, phối hợp nhịp nhàng khiến tôi như vỡ òa. “A á… viện trưởng… em… em…” Tiếng rên nghẹn ngào, từng đợt co giật mạnh mẽ làm tôi gần như mất kiểm soát. Ông nhẹ nhàng vuốt ve mặt tôi, “Nam, anh sẽ luôn bên em, không bỏ rơi đâu.”
Tôi cảm nhận sự an toàn trong vòng tay ông, dù bịt mắt, trói tay, tôi hoàn toàn buông bỏ. Tiếng “bzz… phập… bzz… phập…” dần dịu lại, hơi thở tôi đều đặn hơn. Ông tháo cà vạt khỏi tay tôi, gỡ khăn bịt mắt, nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng đầy trìu mến. “Anh rất tự hào về em, Nam à.” Giọng ông trầm ấm như ru tôi vào giấc ngủ yên bình. Tôi mỉm cười, biết rằng đêm nay, tôi và viện trưởng lại tạo nên một câu chuyện đẹp đẽ, đầy mê hoặc giữa cuộc đời.