Khói nước nghi ngút lan tỏa khắp phòng tắm kính rộng, hơi ấm áp tràn ngập không gian. Tôi đứng cởi áo khoác trên người, ánh đèn vàng phản chiếu trên làn da rắn chắc, ướt đẫm. Bỗng tiếng “bạch – bạch” của vòi sen bật lên đều đều, ông Phan đã vào phòng, ánh mắt nghiêm nghị nhưng không giấu nổi vẻ mê hoặc. “Nam, hôm nay anh muốn khám kỹ hơn…” Ông vừa nói vừa bước lại gần, tay đặt lên vai tôi. “Cởi hết, để viện trưởng kiểm tra cẩn thận nhé.” Tôi mỉm cười, không một chút do dự, cởi từng lớp đồng phục, cảm nhận cơ thể nóng lên dưới làn nước phun nhẹ. “Dạ, viện trưởng.”
Tiếng nước chảy róc rách hoà cùng tiếng thở dồn dập của chúng tôi. Ông lấy ra từ túi tắm một món đồ chơi đặc biệt – double toy, hai đầu mềm mại, cong vút, ánh sáng lấp lánh dưới làn nước mờ. “Hôm nay, em sẽ làm bệnh nhân, và đây là dụng cụ viện trưởng dùng khám kỹ.” Ông nhẹ nhàng đặt món đồ lên tay tôi, rồi chỉ vào hậu nguyệt đầy hứng khởi: “Chuẩn bị đi, đây là bước đầu của cuộc kiểm tra.” Tôi hơi rùng mình khi nhận ra sự quyến rũ, ma mị của trò chơi sắp bắt đầu.
Nhẹ nhàng, ông bôi lên món đồ chơi một lớp gel mát lạnh rồi đặt nó vào hậu nguyệt tôi. “Phập…” Tiếng đầu tiên như gõ nhịp, làm tôi bật rên. “Em cảm thấy thế nào?” – ông hỏi nhỏ. “Á… ấm dần, viện trưởng.” Món đồ từ từ được đẩy vào sâu hơn, hai đầu cùng lúc kích thích, khiến tôi không khỏi co thắt. “Bạch… bạch… phập… phập…” tôi cảm nhận từng cú xâm nhập được tăng dần tốc độ, hậu nguyệt căng chặt như bị chiếm lĩnh. “Anh muốn em cảm nhận rõ từng nhịp đập của thân thể mình, để có thể dâng hiến trọn vẹn hơn.”
Tay ông đặt lên hông tôi, nhẹ nhàng đẩy người tôi vào nước, khúc củi nóng cương cứng của ông cũng dần tiến sâu vào phía sau. “Nam, đừng ngại, viện trưởng sẽ chữa lành tất cả những tổn thương…” tiếng ông thở dài pha chút vuốt ve khiến tôi như bùng nổ. “A á… viện trưởng, em… em không giữ được nữa…” Tôi thét lên khi cơ thể co giật, tiếng “phập, phập, bạch bạch” hòa trong hơi thở gấp gáp.
Món đồ chơi double toy vẫn hoạt động liên tục, tạo ra cảm giác như ông Phan đang cùng lúc thăm dò và chiếm lĩnh từng ngóc ngách thân thể tôi. Đôi tay ông kéo tôi về phía ông, miệng thì thì thầm những câu nói trấn an nhưng đầy mê hoặc: “Em là bệnh nhân của anh, và viện trưởng sẽ là bác sĩ tận tâm nhất.” Cảm giác nóng ran lan khắp, tôi như quên hết mọi thứ, chỉ còn lại tiếng tim đập, tiếng nước, và hơi thở rít qua khe miệng.
Ông Phan thay đổi góc độ, khúc củi nóng đẩy vào sâu hơn, đôi môi ông thì thầm lên cổ tôi: “Anh muốn thấy em cởi mở, thả lỏng để em được chữa lành thật sự.” Tôi không thể giữ mình nữa, cơ thể gập cong theo từng đợt đẩy “phập phập” dồn dập, “a á… viện trưởng…” Tôi vỡ òa trong cảm giác ngây ngất, từng âm thanh hòa trộn giữa tiếng nước và tiếng rên rỉ, như một bản hòa ca chỉ có hai người.
Sau khi “xuất” lần đầu, ông vẫn không dừng lại, món đồ chơi tiếp tục chuyển động, khiến tôi run lên từng hồi. “Bạch bạch… phập phập…” Tôi rên rỉ từng tiếng, nước mát lạnh hòa cùng mồ hôi nóng hổi. “Anh Phan, em…” Tôi không thể nói hết, chỉ có thể dùng tiếng rên để diễn đạt cảm xúc hỗn loạn. Ông mỉm cười, vuốt nhẹ tóc tôi, khúc củi nóng của ông vẫn còn đó, không rút ra. “Đây mới là bước đầu thôi, Nam à.”
Tôi như mất hết sức lực, người dính sát vào kính phòng tắm, nhịp thở không đều, từng lần thắt chặt hậu nguyệt khiến tôi muốn phát điên. “A a… viện trưởng, đừng dừng… em muốn nữa…” Tôi van xin trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Ông nhẹ nhàng cởi đôi tay khỏi hông, nâng tôi lên, áp sát vào người, để món đồ chơi hoạt động đều đặn. “Yên tâm, mọi thứ sẽ ổn.” Tiếng ông trầm ấm như thuốc mê khiến tôi xiêu lòng.
Tiếng vòi sen vẫn đều đều, giai điệu “bạch bạch, phập phập” làm nền cho cuộc hành trình thị tẩm đầy mãnh liệt. Làn nước phủ lên làn da đỏ hồng của tôi, cùng với nhịp điệu đẩy thụt, tôi cảm nhận sâu sắc từng cm thân thể được ông xâm chiếm, được chữa lành và chiếm hữu cùng lúc. “Nam, đừng ngại, thả lỏng em, để viện trưởng tiếp tục công việc.” Tiếng nói như nhắc nhở nhưng đầy ấm áp. Tôi đáp lại bằng một tiếng rên nghẹn ngào, cảm giác dâng trào chưa bao giờ mãnh liệt đến vậy.
Khi cảm giác lên đỉnh dần kéo đến, đôi tay ông Phan giữ chặt hông tôi, tăng tốc độ đẩy. “Phập! Phập! Bạch! Bạch!” Tôi không kìm được nữa, cơ thể như nổ tung, tiếng rên của tôi hoà quyện cùng tiếng nước rơi xuống nền nhà. “Xuất đi, Nam, để viện trưởng cảm nhận…” Lời ông thì thầm làm tôi mất kiểm soát hoàn toàn. Từng đợt sóng dữ dội kéo đến, cơ thể tôi rung lên, hậu nguyệt siết chặt theo từng cú “phập”. Đến cuối cùng, tôi được ôm chặt trong vòng tay ông, nước ấm tràn khắp người, một cảm giác vừa mệt mỏi, vừa hạnh phúc lan tỏa.