Sau bữa tối nhẹ, Viện trưởng Phan đưa em qua một căn phòng nhỏ cạnh phòng ngủ chính. Cánh cửa mở ra, ánh đèn hắt lên một hình cong cong màu đen nhung – ghế tình yêu. Em chưa từng thấy thứ này ở nơi nào, dù đã từng tiếp bao nhiêu người. Ông ngồi xuống trước, vỗ nhẹ lên đùi. “Lại đây. Đêm đầu tiên sống chung, phải để em quen với mọi tư thế có thể.” Giọng ông trầm đều, ánh mắt không rời em lấy một giây. Em nuốt nước bọt, tim đập nhanh. “Dạ… em tới đây…” – giọng em run khẽ, tay đưa ra chạm vào phần cong của ghế, rồi ngồi vào lòng ông. Tay ông ôm trọn em, rồi lướt từ eo lên ngực, soạt… soạt… cởi áo em một cách bình thản, như đã làm trăm lần. “Em thơm… vẫn còn mùi sữa tắm buổi sáng nay…” – ông hít lấy mùi da em, rồi cắn nhẹ lên cổ, khiến em khẽ thốt lên: “A… anh…”
Ông xoay em nằm ngửa ra trên phần cong của ghế, phần mông tụt thấp xuống khe lõm tự nhiên, hai chân em hơi nâng lên. Vị trí ấy khiến em thấy rõ phần bụng mình phập phồng khi ông trườn người lên, bắt đầu hôn lên ngực. “Mỗi lần anh hôn ở đây, em lại thở gấp.” – ông nói khẽ, rồi ngậm lấy đầu ngực em. Chụt… mút… chụt… Em bấu nhẹ thành ghế, ngón tay run. “Anh… đừng… nơi đó nhạy lắm…” Nhưng ông không dừng, càng liếm sâu, càng mút chặt. Tay ông vừa chơi với đầu ngực, tay còn lại lại trườn xuống dưới, kéo quần em qua một bên, để lộ khúc củi nóng đang dần cứng. Ông đưa lưỡi liếm nhẹ dọc sống bụng, rồi tách hai đùi em ra, đầu gối em chạm mặt ghế, phơi ra hoàn toàn hậu nguyệt đang co nhẹ vì hồi hộp. Ông nói khẽ: “Mỗi lần anh thấy nơi này của em run, anh chỉ muốn nuốt trọn.”
Ông dùng đầu lưỡi liếm quanh hậu nguyệt em, liếm… liếm… xoáy…, rồi đưa một ngón tay đẩy vào, sâu dần, vừa đẩy vừa xoay, khiến em bật tiếng thở: “Ưm… anh… đừng trêu nữa…” – em cong lưng, mông nhịp nhẹ theo. Ông rút ngón ra, thay bằng hai ngón, rồi ba ngón, làm hậu nguyệt em co thắt từng nhịp, âm thanh phát ra chóp – chóp – chóp… “Mở rồi đấy… chịu được không?” – ông hỏi, tay giữ mông em. “Dạ… được… vào đi anh…” – em nói, mắt mờ sương, hai tay bấu chặt mép ghế.
Lúc ông đưa khúc củi nóng áp sát hậu nguyệt, em đã rùng mình. “Thở sâu, để anh vào…” – ông nói khẽ, rồi phập! Em rên lên: “A á…!” Cảm giác đầu khúc củi chọc vào sâu tận trong khiến em căng cứng cả người. Ông giữ yên vài giây, hôn lên trán em. “Ngoan… chặt thế này, anh thích…” Rồi ông bắt đầu nhấp, từ nhẹ tới sâu, phập – phạch – bạch – bạch… Ghế tình yêu cong khiến mỗi cú nhấp của ông đi vào góc sâu lạ thường. “A… anh Phan… sâu quá… a… a…” – em rít qua kẽ răng, ngực đập mạnh, mỗi cú nhấp là một lần người em bị dồn ngược lên phần lưng ghế.
Tay ông giữ chặt eo, rồi nâng một chân em lên cao, dồn toàn lực vào hông. “Ưm… đón đi… chịu nổi không?” – ông hỏi, rồi phập! – phập! – phập! liên tục, làm âm thanh va chạm vang lên không dứt: bạch – bạch – bạch – bạch! Em gào khẽ: “Anh… chậm thôi… đừng mạnh vậy… em sắp ra rồi…” Nhưng ông cười: “Ra đi, anh vẫn chưa xong…” Ông đổi tư thế, kéo em ngồi hẳn lên phần cong, để em nằm ngửa, hai chân gác lên vai ông. “Tư thế này… vào sâu hơn.” – ông khàn giọng, rồi thúc mạnh, phập! Em co rút toàn thân, hét: “A… A Á…!” Cảm giác căng thẳng, giãn ra, rồi lấp đầy sâu đến tận tim.
Em bắt đầu run, khúc củi phía trước cứng và đỏ, từng nhịp đập cùng tim. “Anh… em ra rồi…!” – em rên, rồi phọt! dịch trắng bắn lên ngực, nhỏ xuống bụng. Nhưng ông vẫn không dừng, vẫn nhấp sâu vào hậu nguyệt, vẫn thở gấp, vẫn thì thầm: “Chưa… chưa xong…” – rồi đổi em nằm sấp, mặt ghì vào gối ghế, mông nâng cao. Ông ôm lấy eo em, rồi phập – phập – bạch – bạch! Tiếng da thịt lại vang dội. Em chỉ biết rên từng đợt: “A… a… đừng… sâu quá…!”
Cuối cùng, ông gầm lên: “Anh… tới rồi!” – rồi phập! sâu nhất, ghì người em lại, cơ thể ông siết cứng khi từng đợt nóng phun thẳng vào trong hậu nguyệt em. Em cảm thấy từng nhịp mạch máu của ông, từng dòng chảy rát rẫm lấp đầy em. Cơ thể em mềm ra, ngã xuống ghế như nhũn. Ông ngồi bên, tay xoa lưng em, thì thầm: “Ngoan… tối nay em làm tốt rồi.”