Em xách túi lên căn penthouse tầng 21 của ông ấy lúc gần 9 giờ sáng. Phòng 2301. Căn hộ không ồn ào sang chảnh kiểu khoe khoang mà trầm ấm, yên tĩnh như chính người đàn ông sống trong đó. Viện trưởng Phan ra mở cửa, mặc áo sơ mi xắn tay, mắt nhìn em hơi cong lên. “Đến rồi à? Cởi giày đi em.” Giọng ông ấy khàn nhẹ, mà mỗi lần cất lên là như vuốt qua cổ em. Em lí nhí gật đầu, cởi giày, chạm chân trần lên thảm trải sàn lạnh và êm, rồi bước vào cái thế giới mà từ giờ em phải quen gọi là nhà. Em vừa ngồi xuống ghế đã nghe ông nói thẳng: “Từ nay em không cần làm ở khách sạn nữa. Cứ ở đây, mọi thứ anh lo. Chỉ cần mỗi tối, ngoan ngoãn về phòng ngủ đúng giờ.” Em cười nhẹ. Em biết “phòng ngủ” ở đây nghĩa là phòng của ông.
Em tắm rửa xong thì được ông dắt qua gian phòng rộng phía sau. Mùi nước hoa đàn ông trộn với mùi sách cũ. Căn phòng có giường king size, ghế bọc da, một chiếc tủ đựng đồ kín đáo mà sau này em mới biết bên trong có nhiều món không giống đồ dùng thông thường. Đèn vàng bật sáng. Em vừa định hỏi thì ông đã vòng tay ôm ngang hông em từ phía sau, tay ấm, cằm đặt lên vai em. “Hôm nay, mình làm lại từ đầu – không còn là khách và lễ tân nữa.” Em thấy hơi lạnh sống lưng, không phải sợ, mà là cái rùng mình… háo hức. Ông đưa tay kéo áo em khỏi vai, từng nút bung ra, lạch cạch…, rồi trượt xuống nền sàn. Ngực em khẽ thở dồn. Ông thì thầm bên tai: “Cho anh xem thứ mà nhiều kẻ đã trả tiền nhưng không được chạm vào sâu như anh.”
Ông ngồi xuống ghế, kéo em ngồi lên đùi mình. Tay ông đưa lên vuốt ve ngực em, đầu ngón tay miết nhẹ rồi xoay tròn, chụt… chụt…, khiến đầu ngực em co lại. “Anh… em nóng rồi…” – em thở khẽ, người cong nhẹ theo từng cú vân vê của ông. “Ừm, anh biết. Mà em không được vội.” Ông nói rồi cúi xuống ngậm lấy một bên ngực em, môi ấm nóng, lưỡi quét qua rồi hút sâu, mút… chụt…, khiến em bật khẽ tiếng rên: “A… đừng… mạnh quá…” Nhưng ông càng nghe lại càng mạnh tay, vùi đầu vào, đổi bên, tay còn lại thì trườn xuống bụng dưới em, tìm lấy khúc củi đang cứng căng bên dưới lớp vải.
Ông kéo quần em xuống, một tay giữ lấy gốc khúc củi, một tay đẩy em nằm ngửa trên ghế, chân tách ra. Em đỏ mặt, lưng hơi cong, ngực phập phồng theo từng lần ông hôn lên đầu khúc củi, liếm… liếm…, rồi nuốt sâu vào trong. “A… anh Phan… đừng… em chịu không nổi…” – em lắc đầu, tay bám mép ghế, mông co lại. Nhưng ông giữ chặt, bú chặt lấy, từng nhịp chụp – chụp – chụt… khiến khúc củi run rẩy, co giật trong miệng ông. “Cho ra cũng được. Hôm nay là của anh mà.” – ông nói khi rút miệng ra, lau môi rồi đẩy em đứng dậy, ép người em dựa vào tường.
Cao trào bắt đầu khi ông xoay em lại, để em chống hai tay lên mặt kính cửa sổ, mặt hướng ra thành phố nắng sớm. Hậu nguyệt em bị banh ra bởi hai ngón tay ông, rồi một món đồ trơn lạnh được nhét vào. “Ưm… lạnh… anh…” – em rùng mình, hai chân run nhẹ. Ông cười khẽ, đẩy sâu vào, rồi xoay nhẹ, cạch – cạch – rút – đẩy… Em cong lưng, rít lên khe khẽ. “Anh… vào đi… em chịu được rồi…” – em ngoái đầu, mắt hơi long lanh.
Không nói thêm, ông rút món đồ ra rồi đưa khúc củi nóng hổi của ông áp sát vào sau. “Thở đều… để anh vào…” – ông nói khẽ, rồi phập! – em bật tiếng “Á!” ngắn mà nghẹn lại. Hậu nguyệt em bị đâm sâu, nóng rực. Ông không vội rút ra mà giữ yên, thở phì lên gáy em. “Chặt… đúng là… của anh rồi.” – ông rên trầm, rồi bắt đầu nhấp. Phập – phập – bạch – bạch… tiếng chạm da vang dội giữa căn phòng yên lặng.
“A… a… sâu quá… anh Phan… chậm chút…” – em đập tay lên kính, trán tì vào, mắt nhắm nghiền. Nhưng ông cứ tiếp tục nhấp, nhịp càng lúc càng mạnh, bạch – bạch – phạch! Mỗi cú thúc như đánh thẳng vào trung tâm cơ thể em. Tay ông trườn lên ngực, bóp mạnh, rồi kéo em sát lưng ông, khiến em đứng không vững, người bị xô dập theo từng cú nhấn của ông. “Ưm… em… không giữ được…” – em rên, khúc củi phía trước cũng bắt đầu co rút.
“Ra đi, cho anh xem em đẹp cỡ nào khi bị anh lấy từ phía sau.” – ông gằn, rồi thúc mạnh hơn, phập – phập – bạch! Em bật lên một tiếng dài, “A Á Á… anh… em ra rồi…!” – dịch trắng bắn lên mặt kính, rơi xuống thảm. Nhưng ông vẫn chưa dừng. Ông siết eo em, tiếp tục nhấp như chưa đủ. “Anh… vẫn chưa… tha cho em đâu…” – ông rít lên bên tai, rồi vài nhịp sau đó, ông gầm lên: “Anh… ra đây!” – phập! sâu nhất có thể, ông ghì em sát, khúc củi nóng xối xả phun vào trong hậu nguyệt em, khiến em thở dồn dập như muốn ngất.
Em gục xuống ghế sau đó, chân run rẩy không đứng vững. Ông ngồi xuống cạnh, kéo em vào lòng, lau mồ hôi trên trán. “Lần đầu sống chung, anh phải dạy em nhớ thân phận mới.” – ông thì thầm, rồi hôn nhẹ lên môi em. Em gật đầu, môi run khẽ: “Dạ… em nhớ rồi…”