Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Chuyện Nghề Lễ Tân
  3. Chương 14 - Đêm Thị Tẩm Của Viện Trưởng
Prev
Next

Đêm nay ca đêm của tôi kết thúc muộn hơn thường lệ vì một yêu cầu đặc biệt: Viện trưởng Nam Khoa – bác sĩ Phan – đặt trước phòng VIP. Tiếng khóa cửa “cạch” vang khẽ khi anh bước vào sảnh lễ tân, ánh mắt sắc lạnh khiến tôi không dám chớp lâu. Sau câu chào kiểu cách, anh trầm thấp: “Em Nam, tối nay viện trưởng cần chút… thư giãn.” Tôi đáp gượng: “Dạ, anh cứ tin em.” Trên hành lang chỉ còn lại tiếng bước chân “bạch bạch” của thang máy và mùi thuốc sát trùng thoang thoảng. Khi vào phòng, anh ngồi xuống ghế sofa, thở ra nhẹ, giọng trầm ấm: “Em biết phải làm gì rồi chứ?” Tôi gật đầu, tim đập thùm thùm, giọng nho nhỏ: “Dạ, em sẽ phục vụ anh tận tình.” Căn phòng đèn vàng dịu, không khí vừa trang nghiêm vừa… đầy cám dỗ.

Phần “dạo đầu” bắt đầu với những cú chạm nhẹ. Tôi tiến lại gần, môi chạm vai anh, tạo tiếng “bạch bạch” mượt mà. Anh khẽ rên “a…” khi tay tôi vuốt ve bờ vai rắn chắc, sau đó di chuyển xuống ngực áo. “Khẽ thôi, em,” anh dặn, giọng khàn khàn. Tôi cười nhỏ, mở cúc sơ mi từ từ, nghe tiếng “xột xạt” của vải lụa. Mỗi cử động đều được anh quan sát tỉ mỉ, tay vẫn ôm chặt lưng tôi. Hai ba tiếng “hức… hức…” từ miệng anh vang lên khi áo lụa buông xuống, lộ làn da trắng nhợt pha chút hồng hồng dưới đèn. Tôi thở gấp, miệng ngập ngừng: “Anh… muốn em làm gì tiếp?” Anh đáp, ánh mắt như lửa: “Em chỉ cần để anh làm em say mê.”

Không để tôi đợi lâu, viện trưởng từ từ kéo tôi ngồi lên lòng mình, áp sát. Tay anh luồn dưới áo, ve vuốt da lưng tôi, tiếng “bạch bạch” xen lẫn tiếng thở nặng. Tôi nhắm mắt, cảm nhận bờ vai rắn chắc ấm dần qua lớp vải. Anh thì thầm bên tai: “Em tin anh chứ?” Tôi run rẩy gật đầu: “Dạ… em tin anh.” Một giây im lặng, rồi tiếng thở “hừm” ấm áp và âm thanh quần tụt “xột… xạt” báo hiệu bác sĩ đang tháo khóa quần tôi. Lưng tôi khẽ cong lên, lưng áo rơi xuống hông, tôi nghe rõ tiếng tim mình đập “thình thịch”.

Phút chờ đợi ngắn ngủi kết thúc khi khúc củi nóng của anh chạm vào hậu nguyệt tôi. Tiếng “phập…” đầu tiên vang lên không lớn nhưng đủ để tôi giật mình, rồi nhanh chóng tiếp nối bằng tiếng “phập… phập… bạch… bạch…” dồn dập. Anh thì thầm: “Nằm yên, em nhé.” Tôi cố gắng thả lỏng, hơi thở dồn, miệng bật tiếng rên “a… a…” xen giữa mỗi nhịp phập. Cảm giác đầu tiên là hơi đau xé nhẹ, rồi nhanh chóng chuyển thành ngọt ngào lan tỏa. Anh đẩy chậm, rồi mạnh hơn, tay giữ hông tôi, “phập phập” mỗi lần như muốn đưa tôi lên tận đỉnh.

Anh tăng tốc, tiếng “bạch bạch” của quần áo rách vụn vương quanh giường, hòa với tiếng rên rỉ của tôi. “Em khỏe không?” Anh hỏi, giọng trầm khàn pha loãng gió thở. Tôi đáp khe khẽ: “Dạ…khỏe… nhưng… mạnh quá…” Anh cười khẽ, tay bóp chặt mông tôi, “Chỉ của anh thôi, em à.” Những tiếng “phập… phập…” trở nên dồn dập gấp gáp hơn, cơ thể tôi rung lên theo từng cú đẩy. Mồ hôi đẫm lưng, tôi cảm nhận từng giọt lăn xuống, hòa cùng nhịp tim đang đập loạn.

Bác sĩ Phan thay đổi góc độ, kéo chân tôi lên cao, “bạch bạch” âm thanh xương khớp lạo xạo, rồi “phập phập” vang đều. Tôi rên dài, “A… á… bác…” Tiếng thở của anh gấp gáp, “Mạnh lên, em ơi.” Từng đợt sóng khoái cảm ập tới, tôi bám vào vai anh, cố giữ bình tĩnh. Anh thì thầm: “Sẽ còn lần hai, lần ba… Em phải chịu được đấy.” Tôi đáp rên rỉ: “Dạ… em… chờ… bác…”

Cuộc chơi chưa dừng, anh rút ra, tôi tưởng đã xong thì thấy khúc củi nóng lại chực chờ. “Lần hai,” anh nói, giọng điềm tĩnh. Tiếng “phập…” thứ hai vang lên, nhanh hơn, mạnh hơn lần trước, “bạch bạch… phập phập” dồn dập không ngừng. Cảm giác vòng hai căng tức, đau nhói xen lẫn khoái lạc lan tràn. Tôi rên rỉ: “Á… bác… đau… nhưng vui…” Anh thở dồn, “Chỉ cần em thích.”

Những cú phập lần hai đạt đến đỉnh điểm khi tôi cảm nhận cơn co giật của hậu nguyệt, tiếng “bạch… phập…” rền vang trong phòng. Mắt nhắm nghiền, tôi thả hồn vào từng đợt kích thích, miệng bật tiếng la nhỏ: “A… a… bác… em… xuất…” Bác sĩ Phan đẩy mạnh lần cuối, rồi vỡ òa trong nhau, tiếng thở khàn pha lẫn tiếng “phập phập” dần dịu hẳn. Anh ôm tôi chặt, thì thầm: “Em đã làm anh hạnh phúc.”

Khi mọi thứ lắng xuống, tôi nằm ngửa, cảm nhận hơi ấm còn vương, tim đập dồn dập. Anh vuốt tóc tôi, giọng ấm áp: “Nghỉ đi, em đã làm tốt.” Tôi mỉm cười, tựa đầu lên vai anh, ghi lại trong nhật ký: “Đêm nay, viện trưởng Phan – người mà tôi kính trọng – đã hé lộ khía cạnh khác hoàn toàn. Cảm giác vừa uy nghiêm vừa dịu dàng, đầy quyền lực nhưng cũng thật dịu êm…” Tôi khép lại trang nhật ký với nhịp tim còn đang dội từng hồi phấn khích.

—–
Khi cảm giác thăng hoa lần đầu vừa lắng xuống, viện trưởng Phan không hề buông tôi ra mà kéo tôi dậy, ánh mắt anh sóng nước: “Lần này em chủ động nhé.” Tim tôi như muốn văng khỏi lồng ngực, hơi thở gấp gáp: “Dạ… em sẵn sàng.” Anh khẽ nắm tay tôi, kéo lên bàn trang điểm, đặt tôi ngồi lên mép bàn, rồi từ từ nằm xuống phía trước, chỉ để lại tôi đứng ngay trên khung cửa sổ, ánh đèn phố lấp lánh phía sau. “Em làm công cho bác,” anh nói trầm ấm, rồi đặt một nụ hôn dài trên gáy tôi, tiếng “bạch bạch” da thịt ma sát vang khẽ. Tôi khẽ rên “hứ… hứ…” khi hai tay đặt lên mông anh, chuẩn bị cho vai trò dẫn dắt. Không gian chật hẹp, hơi ấm anh phả ra nồng nàn, báo hiệu khúc dạo đầu mới sắp bắt đầu.

Tôi cúi xuống, môi chạm hông anh, khẽ liếm nhẹ, nghe rõ tiếng “bạch bạch” khi da thịt khô ráp gặp da thịt mềm mại. Anh rên khẽ: “Á… em…” Tôi ngẩng lên, đôi mắt bắt gặp ánh mắt anh khát khao, rồi đặt đầu khúc củi nóng của anh lên hậu nguyệt mình, tiếng “phập…” đầu tiên vang lên nhẹ nhàng. Tôi hít vào, rồi đẩy nhẹ: “Phập… phập…” Tôi chủ động nhịp nhàng, chậm rãi tăng dần tốc độ, tiếng “phập phập” trở nên dồn dập, sâu hun hút. Bác thở hổn hển, giọng khàn đặc: “Em mạnh quá… giỏi lắm.” Tôi mỉm cười, siết chặt hông anh, tay trái vẫn vuốt ve bắp đùi anh, tiếng “bạch bạch” của quần vẫn vang dưới ánh đèn vàng ấm.

Anh chống hai tay lên bàn trang điểm, lưng cong nhẹ, tiếng gỗ cọ vào da: “bịch… bạch…” càng tăng thêm vững dội. Tôi đưa hông sâu hơn, “phập… phập… phập…” dồn dập liên tục, mỗi cú đều tìm đến tận cùng hậu nguyệt. Tiếng rên “a… a…” và thở “hức… hức…” của anh hòa quyện cùng tiếng quần áo xô vào nhau “xột xạt”. Tôi siết chặt bắp đùi, cố giữ thăng bằng, mắt vẫn dán vào mắt anh, truyền tải quyết tâm dẫn dắt: “Em sẽ làm bác lên đỉnh thêm lần nữa.” Anh gật đầu, giọng run run: “Em… em…” Rồi anh khẽ thở dài, chuyển hẳn sang thứ ngôn ngữ duy nhất của đam mê – những tiếng rên không thành lời.

Đột nhiên tôi đổi nhịp, “phập… phập” chậm lại, sâu hơn, để anh kịp thích nghi, rồi lại nhanh lên dồn dập: “phập phập phập…” tiếng da thịt va nhau “bạch bạch” vang dội, tạo thành giai điệu khơi gợi. Anh rên dài, nghiến răng, “Á… bác… đau…” Tôi ôm chặt vai anh, luồn tay qua ngực, xoa vuốt bờ vai rắn chắc, thì thầm: “Đau mới biết sống, bác nhé.” Anh đáp lại bằng một cú đẩy mạnh, “phập!” rồi hạ giọng: “Em…” Không gian như ngưng đọng, chỉ còn tiếng tim đập loạn nhịp và tiếng thị tẩm dồn dập trong đêm.

Tôi tăng tốc hơn, “phập… phập phập phập…” nhịp điệu liên hồi như trống trận. Bác sĩ Phan nín thở, mắt nhắm nghiền, mồ hôi lấm tấm trên trán, tóc anh ướt đẫm. Tôi gọi to: “Bác… bác…” rồi tiếp tục nhấn mạnh từng cú thúc, tay trái siết chặt hông anh, tay phải vuốt tóc anh, khiến anh ngửa đầu ra sau, phát ra tiếng rên nghẹn: “A á… a á…” Cảm giác sung sướng và đau rát hòa vào nhau, khúc củi nóng dường như không còn giới hạn, đưa cả hai chúng tôi vào cơn lốc khoái cảm không lối thoát.

Chưa dừng lại, tôi đổi tư thế, quỳ xuống kiễng gót, ngực ưỡn về phía trước, mông đẩy ra sau, tiếng “phập…” mỗi cú găm sâu hun hút vào hậu nguyệt, vang dội rền rĩ: “phập phập… bạch bạch…” Anh quỳ đối diện, đặt bàn tay lên mông tôi, ấn nhẹ: “Cứ thế… tiếp đi em.” Tôi không ngần ngại, cố gắng hết sức duy trì tốc độ và sâu độ, cảm giác như phá vỡ mọi giới hạn của thể xác. Tiếng rên của cả hai vang lên không ngừng, xen lẫn tiếng thở gấp “hức… hức…” và âm thanh đồ đạc xê dịch khẽ: “cạch… cạch…”

Khi tôi nhận thấy cơn cực khoái của anh sắp vỡ tung lần hai, tôi làm chậm lại, từng cú “phập…” chậm dần, để anh kịp giữ sức. Anh đặt tay lên đầu tôi, thì thầm: “Em… em…” rồi hít một hơi sâu, cố gắn giữ cơn xuất. Tôi mỉm cười, đặt một nụ hôn lên môi anh, rồi tăng lực, “phập phập phập” nhanh gấp ba lần trước, tiếng “bạch bạch” vải áo lụa tiếp xúc với da đã rách tả tơi. Đột ngột, anh gồng người lên, tiếng “Á… a…” vang khắp đầu óc tôi khi anh cùng đạt đỉnh, luồng tinh hoa nóng bỏng bắn tràn vào tôi.

Anh không buông, vẫn đặt tôi quỳ trước mặt, khúc củi nóng còn trong tôi rung rinh. Anh đặt một tay lên trán tôi, kéo tôi vào lòng để chờ hết rung động. Tôi ngồi lên lòng anh, ôm chặt vai, ghi lại giây phút này trong tâm trí: ánh đèn vàng, mồ hôi, tiếng rên, tiếng thở dồn dập và vị mặn của khoái lạc. Anh thì thầm giữa hai hơi thở: “Em… em… làm bác hạnh phúc quá.” Tôi chỉ còn biết thở gấp, mắt nhắm nghiền, cảm nhận thân xác khẽ run rẩy vì hai đợt cao trào liên tiếp.

Khi mọi thứ dần lắng xuống, tôi nhẹ nhàng rút khúc củi nóng ra khỏi mình, nghe tiếng “phập…” cuối cùng rồi cảm nhận khoảng trống đóng lại. Anh đặt tôi nằm xuống giường, ôm chặt lấy tôi, thở đều dần. Tôi tựa đầu lên vai anh, tim vẫn chuyển nhịp, môi còn vương hương vị đêm. Anh vuốt ve lưng tôi, nói khẽ: “Em thật tuyệt vời.” Tôi khẽ đáp, giọng run run: “Dạ, em… em…” rồi ghi vào nhật ký: “Đêm nay, từ thụ hóa công, tôi – Nam – đã đưa bác Phan qua hai đợt cao trào dữ dội nhất, trải nghiệm quyền năng tối thượng của sự chủ động. Cảm giác trọn vẹn khiến tôi nhận ra vai trò mới: không chỉ là người phục vụ, mà còn là người dẫn lối khoái cảm.”
Nhìn ánh mắt anh, tôi cảm thấy tự hào và ấm áp. Anh khẽ nhấc tôi dậy, dìu tôi về phía ghế sofa, đặt lên đó, rồi nhẹ nhàng cúi xuống hôn trán tôi. Tiếng “bạch bạch” khi môi anh chạm da khiến tôi rùng mình. Anh cười hiền hòa: “Mai tiếp thôi nhé, em xứng đáng được thưởng thức thêm.” Tôi mỉm cười đáp: “Vâng, bác chỉ cần gọi, em luôn sẵn sàng.” Trong đêm yên tĩnh, sổ nhật ký khép lại, nhưng trái tim tôi thì còn vang vọng mãi giai điệu “phập bạch” của đêm thị tẩm đêm ấy.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025
Chủ Tiệm Sửa Xe Đẹp Trai
Chương 11 2 Tháng 1, 2026
Chương 10 2 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 14"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz