Đêm hôm đó, ca trực của tôi vừa bắt đầu thì ba gã thợ hồ to lớn xuất hiện như cơn bão. Tiếng chân “bạch bạch” trên sàn nhà, tiếng quần áo thô ráp cọ xát “sột soạt”, cùng tiếng cười rổn rảng vang khắp hành lang khiến tôi không thể không chú ý. Gã đầu đàn, dáng người vạm vỡ, râu quai nón lởm chởm nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm: “Ê, em trai, tối nay cho bọn anh ‘giải nhiệt’ được không?” Gã bên cạnh vỗ vai hắn, giọng thầm trầm: “Nghe nói tụi nhỏ đây phục vụ cũng không tệ, để anh em mình thử xem sao.” Tôi nín thở, gật đầu nhẹ: “Em… em sẵn sàng phục vụ anh em ạ.”
Họ không mất thời gian mà kéo nhau vào phòng, tiếng cửa đóng “cạch” mạnh. Mùi mồ hôi và hương da thịt nồng nàn tràn ngập khắp không gian nhỏ bé. Ba gã thợ hồ cởi áo nhanh như chớp, để lộ những cơ bắp cuồn cuộn, da rám nắng sạm vàng, thân hình tráng kiện khiến tôi vừa ngượng vừa phấn khích. “Thằng nhỏ này chắc cũng cứng cáp, đêm nay được dịp rồi,” gã đầu đàn thì thầm, mắt sáng lên sắc bén. Tôi cúi đầu, cảm nhận tim đập nhanh, tay chân hơi run khi họ bước đến gần.
Gã râu quai nón nắm lấy tay tôi, kéo tôi sát vào người, giọng khàn khàn: “Anh em mình chơi cho tới bến nhé, đừng giữ gìn quá.” Tôi đáp lại bằng nụ cười gượng, giọng trầm: “Em… sẽ cố hết sức.” Tiếng thở dài của ba gã trộn với tiếng cười đầy hứng khởi vang lên khắp phòng. Tôi biết đêm nay sẽ là một trận chiến thể lực kéo dài, nhưng lòng không khỏi háo hức.
Lúc này, không gian bắt đầu nóng lên theo từng chuyển động. Gã thứ hai tiến lại gần, tay ôm lấy hông tôi, môi anh ta khẽ vuốt ve cổ, tạo nên tiếng “bạch bạch” nhẹ nhàng. “Nè, đừng lo, tụi anh biết cách làm cho em thoải mái mà,” anh ta nói, giọng như rót mật. Tôi thở dài, cảm nhận hơi ấm lan tỏa, rồi một tiếng rên “a…” nhẹ thoát ra từ miệng, khiến ba gã đều cười khẩy.
Gã đầu đàn cúi xuống, hôn nhẹ lên gáy tôi, môi anh ta mơn trớn như nhạc điệu “bạch bạch bạch” vang lên liên tục. “Nằm yên đi, đừng cử động nhiều, để anh lo hết,” anh ta dặn, giọng trầm ấm quyến rũ. Tôi chỉ biết gật đầu, cảm nhận từng ngón tay thô ráp của anh ta chạm lên da thịt nóng rực. Tiếng thở dốc và những tiếng rên “a… ơ… ư…” xen kẽ hòa cùng tiếng quần áo xé rách “sột soạt”.
Chưa kịp định thần, gã thứ ba đã đặt mình sát vào tôi từ phía sau, tay quàng ngang qua ngực tôi, bóp nhẹ bờ vai rắn chắc. “Đêm nay em sẽ không còn đường thoát đâu, đã ở đây thì phải chịu cho tới khi tụi anh thôi,” giọng anh ta pha chút đùa cợt, nhưng cũng không kém phần nghiêm túc. Tôi cảm nhận thân hình to lớn ép sát, tiếng “phập” nhẹ nhàng đầu tiên vang lên. Tim tôi đập thình thịch, mồ hôi trán rịn xuống cổ áo.
Tiếng “phập… phập…” đều đặn, xen lẫn những tiếng rên “a… a…” khẽ khe khẽ. Gã đầu đàn thay phiên thúc vào, nhanh và mạnh hơn, tiếng “bạch bạch” quần áo cọ xát vang rền. Tôi thở gấp, cảm giác như cơ thể mình đang bị kéo căng ra từng chút một. “Cứng quá… đừng cứng nữa, em sẽ làm anh mệt đấy,” gã thứ hai cảnh báo, giọng pha chút hứng thú. Tôi chỉ biết rên dài, “Bác… đừng dừng…”
Gã thứ ba thì thầm vào tai tôi, hơi thở nóng bỏng: “Đã thích thì phải chịu, đêm nay tụi anh sẽ làm em quên hết mệt mỏi.” Tiếng “phập… bạch… phập…” liên tục kéo dài, như bản nhạc dồn dập không ngừng nghỉ. Cảm giác cháy bỏng, vừa đau vừa ngọt lan tràn khắp người. Tôi cảm thấy từng lớp cảm xúc như vỡ òa, tiếng rên “a… ư… bác…” vang lên đều đặn hơn.
Bỗng một lúc, họ thay đổi nhịp độ, những cú “phập” chậm rãi, sâu lắng hơn, tiếng “bạch… bạch…” nhẹ nhàng như lời ru. Gã đầu đàn vuốt ve tóc tôi, thì thầm: “Yên tâm đi, anh sẽ không để em bị đau đâu.” Tôi khẽ rên, cảm nhận từng động tác đầy chăm sóc và tận tụy. Mồ hôi hòa cùng nhịp thở dồn dập, tạo thành một bản giao hưởng riêng chỉ có chúng tôi.
Họ lần lượt thay phiên nhau thị tẩm, không ngừng nghỉ, tay chân tôi dần mỏi rũ, nhưng lòng vẫn khao khát từng phút giây ngọt ngào. “Anh em mình cùng nhau đi tới đỉnh đi,” giọng gã thứ hai vang lên như lệnh. Tiếng “phập… phập…” tăng tốc, nhịp thở dồn dập hơn, tiếng rên “a… a… bác…” vang lên không ngớt. Tôi cảm nhận cơn khoái lạc ùa về mạnh mẽ, toàn thân run rẩy.
“Xuất đi… xuất đi, em không chịu nổi nữa,” tôi rên yếu ớt. Ba gã cùng một lúc siết chặt, tiếng “phập bạch phập” vang dội cùng khoảnh khắc thăng hoa, làm tôi gần như mất hết ý thức. Họ ôm tôi chặt, tiếng thở đều dần dịu lại. Tôi tựa đầu vào ngực gã đầu đàn, cảm nhận nhịp tim anh ta còn mạnh mẽ. “Em ngoan quá, đêm nay anh em mình sẽ còn nhiều lần như thế,” giọng anh ta trầm trầm đầy hứa hẹn.
Khi tiếng thở đã bình ổn, họ cười nói rôm rả, còn tôi nằm đó, cảm nhận hơi ấm còn vương vấn, lòng lâng lâng khó tả. Ba gã thợ hồ đô con đã mang đến cho tôi một đêm không thể quên, đầy sức mạnh và ngọt ngào, một trải nghiệm mà tôi sẽ mãi nhớ.
Đêm ấy, khi ba gã thợ hồ dường như vừa thỏa mãn xong đợt đầu, tôi nghĩ rằng đã đến lúc nghỉ ngơi. Nhưng không, họ nhìn tôi với ánh mắt đầy tham vọng, như muốn “tiếp tục chiến đấu”. Gã đầu đàn chậm rãi kéo tôi dậy, tay anh ta vững chắc ôm lấy vai tôi, giọng trầm hổn hển: “Thằng nhỏ, đêm chưa tàn đâu. Anh em mình còn phải chơi tiếp đấy.” Tôi lúng túng nhưng không thể từ chối, gật đầu nhỏ nhẹ: “Dạ, em… em sẽ cố gắng.”
Ba người cùng nhau tiến lại gần, tiếng bước chân “bạch bạch” vang lên như nhịp trống báo hiệu cuộc chơi bắt đầu lại. Gã thứ hai vuốt ve bắp tay tôi, giọng nghiêm túc: “Lần này, tụi anh sẽ không giữ chừng mực nữa. Em chuẩn bị đi nhé.” Tôi cảm nhận tim mình đập mạnh, hơi thở gấp gáp dần hòa cùng tiếng thở của ba gã thợ hồ gần kề.
Ngay lập tức, gã thứ ba đặt một nụ hôn dài trên cổ tôi, môi anh ta khẽ chạm da, tạo ra tiếng “bạch bạch” mềm mại. “Thư giãn đi, đừng căng thẳng,” anh ta thở khẽ vào tai tôi, giọng ấm áp. Tôi cảm nhận hơi ấm lan tràn, tiếng rên “a… ư…” thoát ra nhẹ nhàng khiến cả phòng tràn ngập không khí nóng bỏng.
Gã đầu đàn không chờ đợi thêm, tay anh ta lần lượt lướt qua từng thớ thịt trên lưng tôi, tiếng “sột soạt” quần áo xé rách hòa quyện cùng tiếng thở dài phập phồng. “Ôi, con nhỏ này đúng là cứng cáp, phải chơi tới bến mới được,” anh ta thì thầm, giọng pha chút hài hước lẫn hào hứng. Tôi không dám cử động nhiều, chỉ biết thở đều, cố gắng đón nhận.
Ngay sau đó, ba gã lần lượt thay phiên nhau thị tẩm, tiếng “phập… phập…” vang đều trong căn phòng nhỏ, xen lẫn tiếng rên của tôi và họ, tạo thành một bản hòa tấu mãnh liệt. Gã thứ hai thì thầm vào tai tôi: “Lần này sẽ dài hơn, cậu nhớ giữ sức nhé.” Tôi trả lời bằng một tiếng rên “a… bác… em không biết có chịu nổi không.”
Gã thứ ba ôm lấy tôi từ phía sau, siết nhẹ hông, tiếng “phập” nhẹ vang lên cùng tiếng thở gấp. “Không sao đâu, tụi anh sẽ chăm sóc em cẩn thận mà,” anh ta nói, giọng trầm ấm đầy an ủi. Cảm giác ấm áp bao trùm, làm tôi bớt phần nào căng thẳng.
Những cú thúc liên tục dồn dập hơn, tiếng “bạch bạch” quần áo cọ xát vang rền khắp phòng. Ba gã thợ hồ đô con như ba cơn sóng cuộn trào không ngừng, đẩy tôi vào những cung bậc cảm xúc mãnh liệt. “Đứng lên, quỳ xuống, nằm xuống, em làm theo tụi anh nhé,” gã đầu đàn ra lệnh, giọng vừa nghiêm vừa hứng khởi. Tôi nghe theo, cơ thể căng cứng rồi lại mềm ra từng đợt.
Tiếng rên “a… ơ… ư…” dồn dập cùng tiếng thở hổn hển xen lẫn tiếng “phập… phập…” không ngừng nghỉ. Tôi cảm nhận từng đợt khoái cảm lên tới đỉnh điểm, tim như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. “Bác… bác… xuất đi, em không chịu nổi…” Tôi rên rỉ trong đau đớn lẫn khoái cảm.
Gã thứ hai siết chặt hông tôi, tiếng “phập bạch phập” vang dội theo từng nhịp đẩy mạnh, rồi một tiếng “a…” gào thét từ tôi trào ra, khi cơn cực khoái ập đến. Ba gã đồng loạt nhấn mạnh, tiếng “bạch bạch” rền vang như tiếng sấm. Họ ôm tôi chặt, hơi thở đều dần ổn định, không gian tràn ngập mùi mồ hôi và hương da thịt.
“Thằng nhỏ, em khỏe quá, tụi anh thích chơi với em lắm,” gã đầu đàn nói, nụ cười hài lòng hiện rõ trên môi. Tôi chỉ biết thở hổn hển, cảm giác vừa mệt vừa thỏa mãn, toàn thân rũ rượi trong vòng tay họ.
Đêm đó, ba gã thợ hồ không chỉ khiến tôi mệt nhoài về thể xác mà còn đánh thức trong tôi một sự khám phá bản thân chưa từng có. Tiếng “phập bạch phập” không chỉ là nhịp điệu của thể xác mà còn là giai điệu của những khao khát sâu kín nhất. Tôi thầm biết, những đêm như thế sẽ còn kéo dài, kéo dài mãi trong ký ức tôi.