Đêm ấy, khi tôi vừa mở cánh cửa phòng lễ tân để chuẩn bị cho ca làm việc, đã thấy Tuấn – thằng bạn thân từ hồi đại học – đứng đợi ở góc sảnh. Gương mặt cậu ấy vẫn như trước, rắn rỏi và tràn đầy sức sống, nhưng ánh mắt có chút gì đó lấp lánh khó tả. “Nam, tối nay anh trai tao cũng sẽ đến. Hai anh em họ muốn gặp cậu,” Tuấn nói nhỏ bên tai tôi, giọng khẽ vang lên trong không gian yên ắng của ca đêm. Tôi nhìn Tuấn, cười gượng rồi hỏi: “Anh trai mày à? Lâu rồi chưa gặp, thế cậu có bảo tôi chuẩn bị gì đặc biệt không?” Tuấn lắc đầu, mắt tinh quái, “Thôi, cứ để tự nhiên, chuyện sẽ thú vị đấy.”
Chưa kịp nghĩ nhiều, cánh cửa sảnh lại mở nhẹ, một người đàn ông cao to, dáng người vững chãi bước vào. Ánh đèn vàng của khách sạn hắt lên làn da rám nắng và đôi mắt sâu thẳm sắc bén của anh ta khiến tôi lập tức nhận ra – đó chính là anh trai Tuấn, người tôi đã gặp một lần cách đây vài tháng khi anh ấy ghé qua khách sạn. Anh ấy không nói nhiều, chỉ mỉm cười nhẹ, dáng vẻ đầy tự tin, “Lâu rồi không gặp, Nam. Cậu vẫn lịch lãm như ngày nào.” Tôi đáp lại bằng một cái gật đầu, cố giữ bình tĩnh khi cảm giác vừa ngọt ngào vừa hồi hộp lan tỏa trong lòng. “Cảm ơn anh. Rất vui được gặp lại anh và Tuấn,” tôi nói. Anh ấy cười khẽ, “Tối nay, cả hai anh em sẽ ở đây. Mong được phục vụ tận tình từ cậu.”
Khi họ đã ổn định ở phòng VIP, tôi bước vào, mang theo chiếc khay trà nóng. Không khí trong phòng lập tức trở nên ấm áp hơn, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, xen lẫn tiếng ly chạm. Tôi đứng bên cạnh, chờ đợi tín hiệu từ họ. “Nam, tối nay anh muốn có một trải nghiệm khác, hy vọng em sẽ không làm anh thất vọng,” anh trai Tuấn thì thầm, giọng trầm ấm vang nhẹ trong tai tôi. Tôi mỉm cười, lòng bắt đầu đập nhanh hơn. “Anh yên tâm, em sẽ không để anh phải thất vọng đâu.”
Phần dạo đầu đủ làm tôi đủ ấm lên, ánh mắt họ lóe lên những ý nghĩ chưa được nói thành lời. Anh trai Tuấn bước lại gần, tay đặt lên vai tôi, hơi thở ấm áp bám sát da thịt. “Được rồi, Nam, bắt đầu thôi,” anh nói, giọng trầm trầm đầy quyền lực. Tôi đáp lại bằng một nụ cười gợi ý, bước vào thế giới của những bí mật đêm khuya.
Tay anh nhẹ nhàng trượt lên cổ áo tôi, kéo chậm rãi, từ từ thả lỏng dây cà vạt. “Phập,” tiếng khóa cài bị mở vang lên nhỏ trong không gian kín đáo. Anh nâng tay, vuốt ve gáy tôi, tiếng thở dài thoáng qua kèm theo những tiếng “bạch – bạch” nhẹ nhàng khi hai bàn tay bắt đầu lần lượt khám phá cơ thể tôi. Cảm giác dịu dàng mà mãnh liệt tràn đầy cả người. Tôi khẽ thở, “Anh… đừng làm em chờ lâu thế.” Anh cười trầm, “Anh biết em thích điều đó.”
Tay anh rời khỏi cổ áo, trượt xuống vai tôi, miết nhẹ từng thớ cơ săn chắc. “Bạch… bạch…” âm thanh nhẹ nhàng vang lên cùng hơi thở gấp gáp dần theo từng động tác. Tôi nhắm mắt, cảm nhận sự tiếp xúc nóng bỏng, ngón tay anh đi khắp lưng tôi, từng vùng da run lên. “Nam, anh muốn cảm nhận em trọn vẹn,” anh thì thầm, giọng đậm đặc mùi khêu gợi. Tôi đáp lại bằng cách đẩy nhẹ tay anh ra, kéo sát vào người hơn, “Anh cứ thoải mái, em muốn anh ở bên.”
Anh trai Tuấn cười khẩy, chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo đồng phục của tôi. “Phập, phập…” âm thanh vang lên khi lớp áo rơi xuống nền nhà. Anh ta nhìn tôi, đôi mắt ánh lên sắc lửa: “Em đẹp đấy, Nam.” Tôi chỉ biết mỉm cười, cảm nhận hơi thở anh nóng dần trên cổ, và những ngón tay mạnh mẽ bắt đầu lướt qua từng vùng da thịt.
Tiếng thở hổn hển vang lên đều đều khi tôi cảm nhận rõ ràng sức nóng lan tỏa từ anh trai Tuấn. “A… a…,” tiếng rên thỏ thẻ của tôi hòa cùng nhịp thở dồn dập của anh ấy. “Được rồi, Nam, anh sẽ cho em thấy anh mạnh mẽ thế nào.” Tay anh chạm vào thắt lưng, kéo tôi lại gần, rồi từ từ luồn sâu vào bên trong chiếc quần.
Tôi cảm nhận rõ từng nhịp “phập” mạnh mẽ, dồn dập, mỗi lần như một đợt sóng tràn vào tận sâu bên trong tôi. “Bạch… bạch…” âm thanh gối chăn hòa vào tiếng rên của cả hai. “Anh… a… em…” Tôi khẽ rên lên, miệng ngậm cắn môi khi anh tiếp tục tăng dần tốc độ, dồn dập không ngừng. “Em có chịu nổi không?” Anh hỏi, giọng trầm khàn. Tôi không nói được gì ngoài tiếng rên càng ngày càng lớn, cảm giác nóng rực lan tỏa trong từng sợi cơ.
Anh trai Tuấn giữ chặt tôi, từng nhịp “phập” không ngừng nghỉ như muốn cuốn trôi mọi giới hạn của cơ thể. “A á á… anh, anh mạnh quá,” tôi thở hổn hển, tay níu chặt áo anh như cầu cứu sự giúp đỡ. “Đừng bỏ em lại nhé, anh.” Anh chỉ cười khẩy, trả lời bằng những cú đẩy sâu hơn, từng lần như muốn phá vỡ rào cản của tôi.
Phía bên kia phòng, tiếng Tuấn vang lên, “Anh ơi, anh đừng làm anh trai em ‘lạnh’ đấy.” Tôi quay lại nhìn thì thấy thằng bạn cũng đang ở trong tình trạng không kém phần cuồng nhiệt. “Em trai à, tối nay anh sẽ làm cho em nhớ mãi,” Tuấn nói với tôi, ánh mắt đầy khao khát. Chúng tôi bị cuốn vào cơn lốc thị tẩm với hai người đàn ông – anh trai và bạn thân cùng một lúc, cảm giác vừa xa lạ vừa gần gũi, đầy kích thích.
Tôi không thể tin nổi mình lại rơi vào hoàn cảnh này – cùng lúc với hai người thân thiết nhất của thằng bạn, họ dùng sức mạnh, sự dịu dàng và cả những lời thì thầm để khiến tôi như bùng cháy. “Bạch, bạch…” tiếng nhịp “phập” vang lên không ngừng, hòa lẫn tiếng rên của tôi và hai người đàn ông. Anh trai Tuấn thì thầm, “Em, em tuyệt vời lắm.” Tuấn cười khẩy, “Nam, đừng làm anh thất vọng nhé.” Tôi chỉ biết thả mình theo cơn sóng cảm xúc và đam mê cuồng nhiệt đó.
“Phập, phập…” Tiếng va chạm ngày càng nhanh, càng mạnh, không gian như ngừng lại chỉ còn lại chúng tôi trong màn đêm đầy dục vọng. Tôi cảm nhận từng hơi thở, từng giọt mồ hôi hòa quyện, từng cái chạm và những tiếng rên dồn dập vang lên, thấm đẫm cả tâm hồn và thể xác.
Cuối cùng, khi mọi giới hạn đều bị xóa nhòa, cảm giác vỡ òa ùa đến. Tôi cảm nhận rõ từng đợt “phập” cuối cùng tràn ngập, cả người bùng nổ trong sự thăng hoa không thể nào quên. Anh trai Tuấn và Tuấn cùng rên lên, tiếng gọi tên tôi vang vọng khắp phòng. “Nam! Em là tất cả của anh!” “Em… em cũng thế!” Tôi thở dốc, ngã vào vòng tay họ, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa khắp người.
Đêm ấy, không chỉ là thị tẩm, mà còn là sự kết nối lạ kỳ giữa ba con người – bạn, anh trai và tôi – trong một cuộc gặp định mệnh. Khi bình minh hé rạng, tôi biết mình sẽ nhớ mãi đêm này, đêm mà mọi cảm xúc được bung nở trọn vẹn.
—–
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đêm nay lại biến thành cuộc tranh đấu ngấm ngầm giữa anh trai Tuấn và chính thằng bạn thân của mình. Không gian phòng VIP nhỏ bé bỗng chốc trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết. Tuấn và anh trai cậu ấy đứng đối diện, mắt nhìn tôi đầy tham vọng và khao khát, như thể tôi chính là “vật báu” duy nhất mà cả hai đều muốn chiếm lấy.
Anh trai Tuấn bước tới, giọng trầm ấm: “Nam, đêm nay, anh muốn em chỉ thuộc về anh thôi.” Tôi cảm nhận rõ từng lời nói như một lời thách thức mềm mại, lấn át nhưng đầy cám dỗ. Ngay lúc đó, Tuấn nheo mắt, nắm lấy tay tôi, giọng khẽ nói: “Anh trai à, em của tôi đâu thể nào để anh nuốt trọn như vậy được.” Cảm giác lạ kỳ lan tỏa trong tôi, khi hai người đàn ông quan trọng cùng lúc đánh dấu tôi bằng sự đam mê cháy bỏng.
Tôi đứng giữa, tim đập thình thịch, tiếng thở dồn dập hòa vào âm thanh “bạch – bạch” khi hai bàn tay họ lần lượt chạm lên da thịt tôi, vẽ lên một bức tranh nóng bỏng không thể rời mắt. “Phập… phập…” tiếng nhịp “phập” vang lên nhịp nhàng, xen lẫn những tiếng rên thỏ thẻ của tôi và họ.
Tuấn không ngần ngại, cười khẩy rồi kéo tôi vào vòng tay, môi áp sát vào cổ tôi, thở hổn hển: “Nam, em là của anh, đừng cố chống lại.” Tôi cảm nhận rõ hơi ấm từ cái mũi anh chạm lên da, lòng như bị thiêu đốt bởi sự quyến rũ ấy. Anh trai Tuấn liền xen vào, đặt một nụ hôn sâu, giọng trầm trầm: “Đừng để thằng em ấy bắt nạt em, Nam. Anh sẽ cho em thấy cảm giác được chiều chuộng thế nào.”
Tôi bỗng thấy mình bị kẹp giữa hai con rồng nóng bỏng, mỗi người một cách dồn dập, đắm say. Tuấn dùng tay nắm lấy hông tôi, kéo sát người, trong khi anh trai thì thầm vào tai tôi những câu từ ngọt ngào mà đanh thép: “Em phải nghe lời anh.” Tôi chỉ biết rên lên, hòa mình vào cảm giác hỗn loạn của sự “song long tranh nguyệt” đầy kích thích.
“Phập, phập…” tiếng nhịp đập mạnh mẽ liên tục, như thể không gian chỉ còn tiếng thị tẩm của ba người. Tôi cảm nhận rõ từng cú đẩy mạnh mẽ của anh trai xen lẫn những pha vuốt ve tinh tế từ Tuấn. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên da, hòa quyện với những tiếng rên khẽ xen lẫn tiếng thở gấp.
Anh trai Tuấn kéo tôi ngả ra giường, tay vẫn giữ chặt hông tôi, tiếp tục cuộc chơi dồn dập, mỗi cú “phập” như muốn xuyên thủng rào cản của tôi. Tuấn thì không để cho tôi yên, bàn tay còn lại vuốt ve ngực tôi, những cú “bạch, bạch” vang lên cùng tiếng thở hổn hển. Tôi nghiêng đầu, cắn nhẹ môi dưới, cố nín tiếng rên khi cảm giác chạm tới đỉnh cao dâng trào.
“Anh ơi, em không chịu nổi nữa rồi,” tôi thở hổn hển, mắt nhắm nghiền khi cảm nhận rõ từng đợt sóng dữ dội. Tuấn thì thầm vào tai tôi: “Đừng ngại, Nam, anh sẽ làm em tan chảy.” Anh trai đáp lại bằng một nụ cười đầy quyền lực: “Em sẽ là của anh, chỉ của anh thôi.”
Tôi như bị cuốn vào một cơn lốc hỗn độn giữa hai người đàn ông. Mỗi cú “phập” là một đợt sóng cảm xúc tràn ngập khắp người, từng nhịp đẩy sâu vào tôi như xé nát mọi khoảng cách. “Phập… phập… bạch, bạch…” tiếng rên của tôi hòa cùng họ vang lên trong phòng, như một bản hợp ca của dục vọng và sự thỏa mãn sắp tới.
Tuấn bất ngờ đẩy mạnh hơn, “phập” liên hồi, còn anh trai thì không ngừng dùng tay vuốt ve ngực, gáy và vai tôi. Cảm giác vừa đau vừa ngọt len lỏi trong từng thớ thịt. Tôi không thể kìm chế được, rên rỉ theo từng nhịp điệu nóng bỏng ấy: “Anh… a… đừng dừng lại… em cần anh…”
Anh trai Tuấn thì thầm, “Nam, em đã là của anh rồi, đừng nghĩ tới việc chạy thoát.” Tuấn xen vào, “Em không thể bỏ anh đâu, em là của tôi.” Tôi chỉ biết ôm chặt cả hai, miệng cắn môi, cố giữ lấy từng cảm giác, từng hơi thở dồn dập mà họ trao cho tôi.
Phòng tràn ngập âm thanh “phập, phập, bạch, bạch” hòa quyện với tiếng rên khẽ “a á á…” của tôi và hai người đàn ông, kéo dài cho đến khi từng tế bào trong người như bùng nổ, thăng hoa đến tột cùng.
Cảm giác cuối cùng trào dâng, tôi như tan chảy trong vòng tay hai người, từng cơn co thắt làm tôi rên rỉ không ngớt. “Nam… em là tất cả của chúng anh,” anh trai thều thào. Tuấn thì thầm, “Anh không thể sống thiếu em.” Tôi thở gấp, đầu óc quay cuồng, cảm nhận từng nhịp “phập” cuối cùng như đánh dấu sự chiếm hữu trọn vẹn của họ.
Sau cùng, tôi gục vào lòng họ, tim đập rộn ràng, từng giọt mồ hôi lạnh hòa quyện trong hơi thở đều đều của ba người. Đêm đó, tôi không chỉ là người được phục vụ, mà còn là điểm giao thoa giữa hai con rồng, cùng nhau tranh đoạt một cách mãnh liệt và ngọt ngào.