Chương 1 – Khách Phòng 1709
Mười một giờ rưỡi khuya. Quầy lễ tân chỉ còn lại mình tôi. Đèn hành lang tầng trệt chuyển sang chế độ dịu. Thang máy đứng im lìm. Trên bàn, điện thoại riêng rung ba cái rồi im. Tin nhắn đến từ số không tên, chỉ một dòng: “1709. Phòng cũ. Vẫn muốn em nằm dưới.”
Tôi nhìn đồng hồ. 23:32. Sớm hơn nửa tiếng so với lịch hẹn. Cũng tốt. Ít khách, càng kín. Tôi đứng dậy, chỉnh áo vest, cởi bỏ bảng tên, cất vào ngăn kéo. Đèn đỏ trên camera hành lang bị tôi tắt đi từ đầu ca. Ca đêm không ai kiểm tra. Trừ tôi, không ai biết có một thân xác được lên tầng mỗi đêm để làm việc kiểu này.
Hắn là khách quen. Tên Khánh – giám đốc tài chính, 38 tuổi, có vợ đẹp và hai con. Nhưng tối nào vợ hắn ngủ sớm, hắn sẽ lái xe đến đây. Tôi không hỏi lý do. Tôi chỉ nằm ra giường, dang chân, và rên theo đúng nhịp hắn thích.
Tôi gõ cửa ba cái. Mở. Hắn mặc sơ mi trắng, cúc trên cùng bung ra, tay cầm ly whisky.
– “Anh chờ lâu chưa?”
– “Không lâu bằng nỗi thèm muốn suốt cả tuần nay.”
Tôi bước vào, đóng cửa. Đèn vàng nhạt phủ lên da hắn một lớp bóng nhờn gợi cảm. Hắn nhích lại, ngón tay luồn qua thắt lưng tôi, kéo mạnh. Tôi đổ vào người hắn. “Chụt…” – môi hắn hôn lên cổ tôi, ướt, dính, mùi rượu lẫn mùi đàn ông.
– “Cởi áo ra.” – Hắn khẽ nói, giọng trầm và khô.
Tôi làm theo. Áo sơ mi bay xuống ghế. Cơ bụng tôi hiện rõ dưới ánh đèn. Hắn cắn nhẹ lên ngực trái tôi. “Chụt… chụt…”
– “Ngực em dạo này rắn hơn.” – Hắn nói trong lúc liếm quanh đầu ti.
Tôi thở gấp.
– “Mỗi ngày em đều tập. Để phục vụ mấy anh tốt hơn.”
“Tách” – quần tôi bị mở khóa. Bàn tay hắn trượt xuống, vuốt ve đầy quen thuộc. Tôi nhắm mắt, đầu hơi ngửa ra sau. Mỗi lần hắn chạm vào tôi, tôi lại thấy bản thân không còn là lễ tân nữa. Chỉ là một cơ thể bị chiếm hữu.
Tôi bị hắn đẩy lên giường. Ga giường lạnh, lưng tôi áp vào. Hắn hôn dọc từ cổ xuống ngực, rồi bụng. Mỗi nơi đi qua đều để lại dấu nước. Tôi nhướn mông khi hắn kéo quần tôi xuống. Cả cơ thể giờ trần trụi.
– “Nằm yên. Hôm nay anh muốn đâm sâu. Nhớ cách em đã khóc lần trước không?”
Tôi cắn môi, gật nhẹ. Bắp đùi hắn tách hai chân tôi ra. Hắn cúi xuống, liếm nhẹ một vòng quanh hậu nguyệt, rồi lùa một ngón tay vào. “Lép nhép… chụt…” Cảm giác lạnh ẩm và ướt át khiến tôi rùng mình.
– “Ưm… Anh… chậm chút…”
– “Không. Hôm nay em chịu đòn.”
Ngón tay thứ hai chen vào. Tôi cong lưng. “Lép nhép… mút… chụt…” Hắn đang dọn đường bằng miệng và tay, nhưng động tác nhanh và mạnh. Tôi nắm chặt ga giường, cảm giác bên dưới nóng bừng lên từng phút.
Hắn bật dậy. Khúc củi nóng của hắn dựng thẳng. Hắn thoa trơn, áp sát. Tôi mở chân, thở gấp, nhìn hắn từ dưới lên. Bụng hắn gồng lại, tay giữ hông tôi.
– “Chuẩn bị này…”
“Phập!”
– “A… a… a…!”
Tôi bật tiếng, cả người giật lên khi hắn đâm vào hết cỡ. Không chút chần chừ, không dừng lại giữa đường. Hắn giữ nguyên, rít qua kẽ răng:
– “Chặt quá… vẫn ngon như lần đầu…”
– “Anh… đừng… mạnh…”
– “Im. Nằm yên cho anh.”
“Bạch – bạch – bạch…” Âm thanh da thịt va chạm vang lên đều đặn. Hắn bắt đầu nhấp. Mỗi cú thúc như giật tung tôi lên khỏi nệm. Tôi bám vào cánh tay hắn, miệng rên rỉ liên tục.
– “Ư… Ưm… anh ơi… sâu quá…”
– “Em thích mà. Cái hậu nguyệt này nuốt lấy anh từng khúc…”
“Phạch! Phạch! Phạch!” Hắn tăng tốc. Mỗi cú thúc như sấm đánh. Tôi thở hổn hển, nước mắt trào khoé. Nhưng tôi không xin dừng. Đây là công việc của tôi. Là thân thể tôi đã chọn bán.
Hắn đè sát người xuống, môi cắn lên vai tôi, khúc củi nóng vẫn cắm sâu bên trong, giật nhịp từng đợt. Tôi rên dài:
– “Anh… ra… trong đi…”
– “Muốn nuốt hết à?”
– “Dạ… cho em đi… em chịu nổi…”
“Phập! Phập! Phập! Bạch! Phạch!” Cả giường rung lên. Ga giường nhàu nát. Tôi cong chân lên quấn lấy hông hắn, để hắn đâm vào sâu hơn nữa. Hai tay hắn bóp lấy ngực tôi, day mạnh.
– “Ư… A… a… a… anh ơi… sướng quá…”
– “Gọi tên anh…”
– “Khánh ơi… anh ơi…”
“Phạch – phạch – phạch – Ực!”
Hắn gầm lên, rướn người, bắn sâu. Tôi cảm nhận được từng đợt nóng phun ra, tràn ngập bên trong. Cơ thể tôi co giật. Tôi cũng xuất ra, không cần chạm tay.
Cả căn phòng im bật trong một phút. Hắn đổ người nằm đè lên tôi. Nhịp thở dồn dập, mồ hôi dính giữa hai thân thể.
– “Vẫn là em giỏi nhất.”
Tôi chỉ thở, không đáp. Một lát sau, hắn rút ra. Khúc củi nóng dính chất trắng, trượt khỏi hậu nguyệt tôi ướt đẫm. Ga giường ướt một vùng.
Hắn vào phòng tắm. Tôi nằm im, tay vuốt ngực, tim vẫn đập mạnh. Lúc này tôi không nghĩ gì cả. Tôi chỉ lắng nghe nhịp thở của mình, và âm thanh nước chảy từ vòi sen. Tôi đã quen với việc này. Với cảm giác được chiếm lấy. Với sự cô đơn sau khoái cảm.
Mười lăm phút sau, hắn ra khỏi phòng, mặc lại áo. Tôi cũng mặc xong, ngồi ở mép giường. Hắn móc ví, đưa tôi một phong bao.
– “Có thưởng thêm. Lần sau, anh muốn thử em ở trên.”
– “Em sẽ chuẩn bị.”
Hắn đi. Tôi đứng dậy, dọn lại giường, dùng khăn lau vết ướt còn đọng trên nệm. Sau đó, tôi mở cửa, lặng lẽ rời khỏi tầng 17.
Một giờ mười hai phút. Quầy lễ tân vẫn yên tĩnh. Tôi ngồi xuống, chỉnh lại bảng tên, mở máy tính như thể chưa từng rời đi.
Điện thoại riêng rung lên. Tin nhắn mới: “Thứ ba, 23:00. Anh giáo viên. Muốn em khống chế.”
Tôi mỉm cười, xóa tin nhắn, và tiếp tục làm việc.