Tôi chưa từng thấy ai sửa xe hai lần trong một ngày. Nhưng gã đàn ông ấy đã quay lại – đứng trước cửa tiệm vào đúng lúc tôi còn chưa mặc quần đàng hoàng. Gió đêm thổi nhẹ qua gáy, khiến sống lưng tôi rờn lạnh. Gã chống một chân lên bậc cửa, nghiêng đầu, hỏi khẽ: “Cậu ổn chứ?”
Tôi lắp bắp: “Xe… lại hư nữa à?”
“Không. Tôi chỉ muốn… nhìn cậu thêm lần nữa.”
Tôi siết tay lên mép cửa sắt. “Cậu… là ai?”
Gã im một giây, rồi nhếch môi. “Từng là người được cậu sửa xe. Năm cậu 19 tuổi, tiệm còn nằm ở khu chợ cũ. Tôi đi xe máy cũ, cậu lau trán bằng khăn lông, hỏi tên tôi. Cậu quên rồi.”
Tôi khựng người. Bức ảnh mờ trong ký ức bỗng rõ ràng trở lại – một thanh niên cao lớn, đen nhẻm, râu chưa kịp mọc, cười rất nhẹ. Hôm đó… trời đổ mưa, tôi cho anh ta trú tạm trong xưởng. Nhưng sau đó, anh ta biến mất.
“Là… anh thật sao?”
“Tôi tên Phong. Giờ tôi không nghèo như xưa nữa. Nhưng… tôi vẫn nhớ cậu. Mỗi lần đụng vào vô-lăng, tôi lại nghĩ đến cái khăn lông đầy mùi dầu nhớt hôm đó…”
Giọng anh trầm và dịu. Tôi chưa kịp nói gì thì sau lưng, Duy và Đan cùng bước ra. Duy cộc lốc: “Sao anh còn ở đây?”
Phong không lùi bước. “Tôi đến tìm lại người tôi từng thương.”
Đan sầm mặt: “Cậu ấy không rảnh.”
Phong bước vào hẳn trong xưởng, chạm tay nhẹ vào vai tôi. “Cậu ấy có rảnh… nếu cậu ấy muốn.”
Tôi quay qua nhìn Duy – Đan. Tim tôi đập mạnh. Tôi không hiểu vì sao nhưng… có lẽ tôi muốn biết rõ cảm giác năm xưa chưa từng kịp chạm đến. “Ở lại đi…” – tôi khẽ nói.
Tối đó, không ai nói gì nhiều. Cả ba ngồi cùng tôi trong căn gác gỗ phía sau tiệm. Đèn vàng nhạt. Không khí đặc quánh. Tôi nằm giữa, Phong một bên, Duy – Đan ngồi đối diện. Phong lên tiếng trước: “Cho tôi hôn cậu được không?”
Tôi gật, rất chậm. Phong cúi xuống, hôn nhẹ lên môi tôi – dịu dàng, mùi thuốc lá phảng phất. “Mmm…” – tôi khẽ hé miệng, đón lấy môi anh. Tay anh luồn vào áo tôi, vuốt nhẹ lưng, rồi lướt qua hai đầu ti ngực. “Anh… chạm chỗ đó đi…” – tôi thở gấp. Đan lẫn Duy đều bắt đầu siết tay lại, ánh mắt đầy lửa.
Phong cúi xuống ngực tôi, “chụt – mút – lép nhép”, đầu lưỡi xoay nhẹ. Tôi rên khẽ: “A… nhạy quá…” – Duy không chịu nổi nữa, leo lên giường, kéo tuột quần tôi xuống. “Em không nhìn nổi nữa…” – cậu cúi xuống, tách hai chân tôi ra, liếm vào hậu nguyệt. “Chụt… slurp… a… a…” – tôi cong người, giật nhẹ. “Duy… đừng…” – “Em liếm đã lắm… cho em nếm…” – Phong vẫn mút ti ngực tôi, còn Đan thì đè vai tôi xuống. “Hôm nay… chúng ta chia nhau…”
Tôi bị ép nằm ngửa, ba người quây lấy. Duy đẩy ngón tay vào, bắt đầu nới lỏng hậu nguyệt. “Chóc – chóc…” – tôi thở dồn dập, hai tay ôm đầu. “Căng… a… nhiều quá…” – Phong đã cởi hết đồ, khúc củi nóng dựng đứng, đỏ rực. “Tôi vào trước nhé…” – anh nhìn hai người kia, rồi chậm rãi đặt đầu khúc củi vào chỗ ấy. “Phập!” – tôi giật nảy, rên to: “A a a… sâu quá…!”
Phong vừa vào đến gốc, Đan liền ngồi bên trên, đưa củi đến môi tôi. “Ngoan… liếm cho anh…” – tôi mở miệng, ngậm lấy. “Mmm… chụt – chụt – a a…” – vừa nuốt vừa thở, cơ thể bị chiếm trọn cả hai đầu. Duy thì không để yên, cậu nhấc một chân tôi lên, đưa củi chạm vào đùi tôi, xoa nhẹ. “Lát em vào sau, anh chuẩn bị sẵn đi…”
Phong bắt đầu nhấp, đều đặn và sâu. “Bạch – bạch – bạch…” – giường lắc nhẹ, tôi rên trong họng. Đan giữ đầu tôi, thúc nhẹ củi vào miệng. “Ưm… a a a…” – tôi không thở nổi, cổ họng bị lấp đầy. “Anh… ngoan… cổ anh co lại… ngon…” – Đan rên khẽ.
Duy lách vào từ phía sau, cùng lúc rút ra rồi nhấn mạnh. “Phập!” – tôi giật toàn thân, kêu lớn: “A A A A!! Không… không nổi…” – “Anh chịu được mà… hậu nguyệt anh nuốt cả hai luôn rồi…” – cả hai nhấp thay phiên, thân dưới tôi căng cứng, nóng rực. “Bạch – bạch – bạch – phập – phập!” – mồ hôi tôi tuôn như tắm, nước bọt chảy bên mép, tay run lẩy bẩy.
Phong thì thầm: “Tôi vẫn nhớ… mùi mồ hôi năm đó…” – “Chỗ này… là của ba chúng ta…” – Duy cắn nhẹ vai tôi. “Anh là của tụi em…”
Một lần nữa, tôi xuất ra, run bắn người. Duy, Phong cũng rên lớn rồi bắn tràn vào hậu nguyệt tôi. “A a a…” – tôi rên rỉ, người mềm rũ, chất trắng chảy ra theo từng cử động. Đan cũng nhấn sâu một lần cuối vào miệng tôi rồi rên lớn. “Ư – anh nuốt ngon quá…”
Tôi nằm giữa, ba người vây quanh. Một tay Phong nắm lấy tay tôi, thì thầm: “Đừng quên tôi nữa.”
Tôi mỉm cười, đôi mắt nhòe nước.