Sau chuyến “du hí” Đà Lạt, cả ba chúng tôi trở về tiệm sửa xe trong trạng thái nửa mỏi mệt, nửa luyến tiếc. Duy vẫn tay không rời eo tôi, Đan thì ít nói hơn bình thường, ánh mắt sắc như dao quét về phía cậu em bên kia mỗi khi tôi cười hơi quá. Tôi thầm nghĩ có lẽ mình đã quá nuông chiều cả hai. Nhưng rồi vừa bước vào tiệm, tôi đã phát hiện một thứ gì đó khác lạ.
Chiếc mô-tô phân khối lớn đậu ngay trước cửa. Bóng người đứng bên cạnh quay lưng lại, vai rộng, áo đen ôm sát. Khi tôi cất tiếng hỏi: “Cần sửa gì à anh?” thì người đó quay lại. Mắt tôi hơi sững. Là một gã trai lạ, tầm 27 – 28 tuổi, nước da nâu khỏe, tóc đen, sống mũi cao, ánh mắt hờ hững đầy mị lực. “Tôi nghe nói tiệm này giỏi. Xe tôi không đề được. Cậu giúp được chứ?” – giọng anh ta trầm và rõ, không nhanh, không chậm, khiến tôi khẽ rùng mình.
Tôi cúi xuống xem xe, nhưng trong lúc đó, ánh mắt người kia dán chặt vào tôi. Duy lẫn Đan bước ra từ trong, lập tức đứng kè sát hai bên tôi. Người lạ khẽ nhếch môi, cười nhẹ: “Cậu chủ có vẻ được bảo vệ kỹ lưỡng nhỉ.” Tôi ngẩng lên, cười xã giao: “Chỉ là mấy em tôi thôi. Xe của anh để tôi kiểm tra.” Nhưng trong lòng, tôi cảm giác rõ: có gì đó rất không bình thường ở người đàn ông này.
Sau hơn 30 phút, tôi sửa xong, mồ hôi rịn nhẹ sau gáy. Gã kia nhìn tôi đầy ẩn ý. “Cậu làm tốt đấy. Tối nay… có muốn uống một ly không?” Tôi cười, từ chối khéo: “Tôi còn nhiều việc…” – nhưng chưa kịp dứt, Đan đã chen lời: “Anh ấy bận. Anh đi đi.” Duy cũng gằn giọng: “Chúng tôi không thích người lạ tiếp cận.” – Gã kia nhướng mày, chẳng đáp, chỉ cười nhạt rồi lên xe rồ ga, nhưng ánh mắt ấy… vẫn còn in lại trong tâm trí tôi, sâu như dao khứa.
Tối hôm đó, khi tôi đang lau dụng cụ trong xưởng thì bóng Đan xuất hiện sau lưng. Cậu khoác áo sơ mi rộng, không cài nút, để lộ cả thân trên rắn rỏi. “Anh… còn nhớ ánh mắt tên ban nãy không?” – tôi gật. “Anh không thấy nguy hiểm à?” – tôi cười mệt: “Cậu ấy chỉ là khách.” – “Em không thích ai khác nhìn anh như thế.” – Đan bước sát lại, kéo tôi vào lòng. “Anh là của em… và Duy… nhưng tối nay, em muốn anh… là của riêng em.”
Tôi không kịp phản ứng, môi Đan đã chụp lấy môi tôi, hôn sâu. “Ưm… từ từ…” – tôi lùi lại nhưng lưng đã đụng vào bàn dụng cụ. Đan nhấc bổng tôi lên, đặt tôi ngồi lên mặt bàn lạnh. Tay cậu luồn vào trong áo tôi, sờ lấy hai đầu ti tôi, miết nhẹ. “Chụt – mút – lép nhép…” – tôi ngửa đầu, thở gấp. “Anh còn chưa khô mồ hôi…” – “Thì để em liếm cho khô…”
Tay cậu đã trườn xuống, kéo tuột quần tôi. Hậu nguyệt vẫn còn hơi đau nhẹ sau hôm trước, nhưng cảm giác khao khát lại cuộn lên. “Anh còn nhớ hôm trên xe không?” – cậu vừa nói vừa quỳ xuống, lè lưỡi liếm nhẹ lên chỗ ấy. “Liếm – chụt – a a…” – tôi rên khẽ, chân run nhẹ. “Chỗ này… của em… chỉ mình em liếm được…” – tôi không thể trả lời, tay bấu chặt thành bàn.
Đan đứng dậy, kéo quần xuống, khúc củi nóng dựng đứng, đầu ươn ướt. Cậu nhấc hai chân tôi lên, giữ chặt hông rồi đâm thẳng vào. “Phập!” – tôi giật nảy, rên lớn: “A a a… từ từ… sâu quá…” – “Anh quen rồi mà…” – Đan gằn giọng, bắt đầu thúc mạnh. “Bạch – bạch – bạch – bạch…” – bàn dụng cụ lắc nhẹ theo từng cú nhấp. Tôi cảm nhận phần sâu nhất bị cậu chiếm trọn, gốc rễ ấm rực. “Anh ngon quá… hậu nguyệt bóp em điên luôn…” – tôi úp mặt vào vai cậu, thở hổn hển.
Từng nhịp thúc khiến bàn dụng cụ kêu cọt kẹt, như muốn gãy. Tôi không biết mình rên bao lâu, chỉ cảm thấy chỗ đó nóng bừng, dịch nóng của Đan tràn ra không ngớt. “Ư… anh… anh sắp…” – “Cùng lúc nhé…” – “Phập – phập – a a a!” – cả hai cùng rùng mình, bắn mạnh. Tôi co giật từng hồi, cơ thể mềm rũ. Đan vẫn giữ tôi trên tay, khúc củi vẫn cắm sâu chưa rút ra. “Anh… là của em…”
Vừa lúc đó, tiếng gõ cửa sắt vang lên. Tôi giật mình, Đan cũng khựng lại. Tôi kéo vội áo, run run bước ra ngoài. Cánh cửa mở hé… và tôi sững người. Là người đàn ông ban sáng.
“Xin lỗi… tôi bị thủng bánh xe lần nữa. Phiền quá…” – anh ta nhìn tôi, ánh mắt có gì đó khác lạ. Rất khác lạ.