Sáng Đà Lạt mù sương, tôi vừa định bước ra khỏi homestay thì nghe tiếng Đan từ phía sau: “Anh đừng mặc mỗi cái áo đó, lạnh đấy.” – giọng cậu đầy quan tâm, nhưng tay lại vòng ra kéo khóa áo khoác cho tôi, chạm nhẹ vào cổ khiến da tôi rùng mình. Duy từ trong bếp mang ly sữa nóng, tủm tỉm: “Sáng nay mình đi chợ phiên nha, nghe nói mấy anh bản địa cơ bắp lắm.” Tôi cười xòa, nhưng không ngờ một câu nói vu vơ lại mở ra một ngày đầy biến động.
Chợ Cầu Đất mù sương, người đông, mùi rau củ trộn lẫn với cà phê thơm nức. Khi tôi đang lựa vài quả hồng thì có giọng trầm ấm vang sau lưng: “Anh lấy hồng này đi, ngọt lắm, giống như… anh vậy.” Tôi quay lại, đập vào mắt là một chàng trai bản địa cao to, cơ bắp rõ nét dưới áo sơ mi phanh cúc. Mái tóc đen ngắn, nụ cười lơ đãng khiến tim tôi chệch nhịp. “Em là Vỹ, làm farm gần đây, anh ở homestay Cúc Trắng đúng không?” Tôi gật đầu, chưa kịp đáp thì Vỹ đã nháy mắt, dúi vào tay tôi một túi trái cây. Đan và Duy đứng sau tôi, ánh mắt cả hai lập tức thay đổi.
Chiều, tôi bất ngờ thấy Vỹ xuất hiện ở homestay. “Anh để quên điện thoại ở sạp nãy.” – cậu chìa máy ra, rồi nhìn tôi, “Anh có bạn nhưng… cho em ở chơi một chút được không?” Tôi định từ chối, nhưng ánh mắt ấy… ấm mà cứng đầu. Cuối cùng, cả bốn ngồi uống rượu dâu trên sân gỗ, đèn vàng rọi nhẹ. Không khí dần trở nên thân mật. Duy ngồi sát tôi, tay lén đặt lên đùi. Đan không nói gì, chỉ uống liên tục. Vỹ liếc hai cậu em tôi, rồi bất ngờ ghé sát tai tôi: “Tối nay… nếu anh muốn thử cảm giác lạ, em luôn sẵn sàng…”
Tôi không rõ mình đồng ý lúc nào. Nhưng đêm xuống, bốn người chúng tôi đã quấn quýt trên giường gỗ giữa căn phòng có lò sưởi rực hồng. Duy và Đan mỗi bên hôn lên cổ tôi. “Anh… muốn em làm trước không?” – Duy thủ thỉ. “Hay để em mở hàng lại cho anh…” – Đan nói khẽ, rồi cùng lúc cả hai trườn xuống, kéo quần tôi tụt khỏi đùi. Hậu nguyệt tôi vừa mới được dưỡng hôm qua, nay lại run rẩy trước ngón tay trơn mát của Duy. “Chụt… lép nhép…” – cậu liếm quanh khe mông, rồi luồn tay thăm dò. “Phập…” – tôi bật tiếng rên.
Vỹ lúc này vẫn chưa chạm vào tôi, chỉ ngồi ở mép giường nhìn say sưa. “Anh đẹp thật… như món quà người ta dành sẵn cho đêm lạnh.” – cậu nói, giọng khàn nhẹ. Rồi cậu tiến lại, cởi áo, để lộ làn da rám nắng và khúc củi nóng dựng đứng không hề giấu giếm. “Cho em chạm thử nha…” – cậu cúi xuống, hôn nhẹ lên vai tôi. Tôi run lên, không đáp. Nhưng thân thể tôi phản ứng thay lời.
Đan đỡ tôi nằm nghiêng, tay banh rộng hai chân tôi ra. Duy quỳ phía sau, tiếp tục luồn ngón tay, “Ưm… ướt rồi… hậu nguyệt anh mềm ra rồi nè…” – “Em vào được chưa…?” – “Phập!” – khúc củi của Duy không lớn như Đan, nhưng tốc độ lại dồn dập. “Bạch – bạch – bạch…” – mỗi cú thúc đều làm tôi bật rên. “Anh… ngon thật… em không nhịn được…” – Duy rít qua kẽ răng.
Vỹ lúc này đã không chờ nổi. Cậu đặt đầu khúc củi nóng của mình vào miệng tôi. “Anh… liếm cho em nha…” – cậu thì thầm, tay vuốt má tôi dịu dàng. Tôi hé môi, đón lấy. “Chụt – chụt – liếm – mút…” – lưỡi tôi xoay quanh đầu khấc, khiến Vỹ thở dốc. “Anh… giỏi quá… môi anh mềm… em muốn vào…” – tôi không nói, chỉ rên nhẹ trong miệng khi Duy đang đẩy sâu hơn phía sau. “A… a a… phập… sâu nữa…”
Đan, không chịu đứng ngoài, ghì lấy tay tôi, kéo lên liếm đầu ti. “Anh ơi… hôm nay bị vầy chắc ngất luôn hả?” – cậu cười khẽ, rồi mút lấy ti tôi như đứa trẻ đói sữa. Tôi bị ba hướng vây chặt, miệng đầy, hậu nguyệt đầy, lồng ngực tê dại. “Em ra đây… a a…” – Duy rên lên rồi bắn thẳng vào trong. Tôi nghẹn thở. Vỹ lập tức đổi vị trí, ấn tôi nằm ngửa, nâng chân tôi lên vai. “Giờ tới em… lần đầu nhưng em vào sâu lắm đấy…” – “Khoan… đừng mạnh…” – tôi thở gấp. Nhưng đã muộn.
“Phập!” – khúc củi to, dài, nóng như lửa. Tôi hét khẽ. “A a… đau quá… Vỹ…” – nhưng cậu không dừng. “Chịu chút… sẽ thích…” – “Bạch – bạch – phạch – phạch…” – tiếng thân thể va chạm vang giữa gian phòng nhỏ. Vỹ thúc rất sâu, đúng điểm nhạy khiến tôi co rút liên tục. “Anh… chặt quá… ôm em sát lắm…” – cậu rên, rồi gập người xuống hôn lên môi tôi. Tôi chẳng còn sức kháng cự. “A… em tới… nóng quá… phập phập phập…” – Vỹ rít lên rồi bắn đầy trong tôi. Tôi run rẩy, thân thể thấm đẫm dịch nóng, hậu nguyệt giật giật thèm muốn.
Đan nhìn tôi, không nói gì, chỉ cúi xuống liếm những vệt trắng tràn ra từ khe mông tôi. “Anh… thơm quá… để em dọn sạch nha…” – cậu thì thào. Tôi chỉ còn rên rỉ, chẳng còn phân biệt nổi đêm nay là mộng hay thật. Chỉ biết, lửa trong tôi vẫn chưa nguôi…