Đà Lạt đêm xuống nhanh. Gió lùa qua cửa sổ gỗ kẽo kẹt, thấm vào da thịt đang nóng râm ran sau một ngày dài leo dốc. Homestay chỉ có một giường đôi, chăn dày thơm mùi hoa oải hương. Tôi ngồi co chân trên tấm nệm lò xo, tay vuốt tóc còn ẩm nước, chưa kịp thở thì nghe tiếng dép lẹp xẹp. Duy ló đầu vào, áo thun mỏng dính sát ngực, mặt ửng đỏ vì rượu dâu vừa uống ngoài quảng trường. “Anh… lạnh không? Em… sưởi cho…” – cậu rón rén leo lên giường, vòng tay ôm tôi từ sau lưng. Tôi chưa kịp nói thì Đan bước vào, khóa cửa cái “cạch” rồi cởi áo khoác. “Nếu lạnh… để em làm nóng luôn.” – ánh mắt cậu chạm thẳng vào tôi, như xoáy vào tận bụng dưới. Tôi nuốt khan. Đêm nay… tôi không trốn được đâu.
Duy kéo tôi nằm ngửa, môi cậu sáp vào, hôn xuống cổ. “Chụt… chụt…” – từng nụ hôn nóng rực chạy dọc theo da tôi. “Anh đừng nhịn nữa… anh cũng muốn mà…” – cậu thì thầm, tay đã lần vào thắt lưng quần. Trong lúc đó, Đan quỳ xuống cuối giường, đặt tay lên chân tôi, kéo chúng dang ra, chậm rãi luồn tay vào mé trong đùi. “Rét vậy… mà nóng ở đây…” – cậu nói khẽ, rồi cúi xuống, lưỡi quét nhẹ vào khe hậu nguyệt. “Lép nhép… chụt… a…” – tôi gồng bụng, chân co giật. “Đan… đừng… chưa bao giờ… từ phía đó…” – tôi rên khẽ, mặt đỏ ửng. Nhưng hai đứa nó không chừa đường lui. Duy hôn tới ngực tôi, đầu lưỡi xoay tròn quanh ti. “Anh ơi… em làm nhẹ thôi… thích không?” – “Ưm… khoan… a…” – tôi bật ra tiếng rên khi Đan luồn một ngón tay vào. “Phập…” – cú nhấn đầu tiên khiến tôi giật bắn.
“Chưa hết đâu.” – Đan khẽ cười, rồi đẩy thêm ngón thứ hai, ba… mỗi cú xoáy sâu đều làm bụng tôi co thắt. Duy cúi xuống cắn nhẹ ti ngực, mút “chụt chụt” khiến đầu óc tôi quay cuồng. “Anh ướt rồi nè…” – Đan rút tay ra, khẽ liếm ngón tay dính đầy gel và nhiệt. Tôi gần như quằn quại trên giường, cảm giác hậu nguyệt thốn rát nhưng lại rạo rực. “Đan… em… nhẹ thôi…” – tôi khẩn cầu. Nhưng Đan không đáp, chỉ kéo áo thun khỏi người, lộ thân hình rắn chắc, rồi từ từ đẩy khúc củi nóng dựng đứng vào khe mông tôi. “Phập!” – tôi thét lên, chân quắp lấy ga giường. “A a… đau… nhưng… sâu…” – cảm giác bị lấp đầy làm tôi nín thở. Duy ngồi bên, nắm tay tôi, thì thầm: “Anh ơi… ráng chút… đẹp lắm…”
“Bạch – bạch – bạch…” – Đan thúc từ từ rồi mạnh dần, từng cú dập đầy dứt khoát. “Anh cảm được em chưa… từng nhịp của em… đều vì anh…” – cậu thì thầm vào tai tôi. Tôi chỉ biết cắn môi, thân thể co rút theo từng cú nẩy. Hậu nguyệt tôi lần đầu bị lấp đầy… vậy mà nó cứ ngậm lấy, không muốn nhả ra. “A… a… phập… mạnh nữa… sâu nữa đi…” – tôi rên rỉ trong mê dại. Duy từ bên cạnh đã cởi quần, trèo lên phía đầu tôi, đặt hậu nguyệt sát miệng tôi. “Anh liếm cho em nha… em chịu không nổi nữa…” – cậu rên. Tôi hé môi, đón lấy. “Liếm – chụt – lép nhép…” – tôi dùng lưỡi đẩy sâu vào trong, mùi vị ấm nồng, khiến Duy rên càng lớn.
“Ư a… anh ơi… em tới rồi… sắp…” – Duy bật tiếng, rồi run lên. Tôi thấy dịch trắng phun ra, rơi ướt cả ngực mình. Cùng lúc, Đan phía dưới rít mạnh: “Anh ơi… em cũng… ra…” – “Phạch! Phạch! Phạch!” – ba cú đẩy cuối cùng rồi cậu bật rên, bắn sâu vào bên trong tôi, nóng rực như nước sôi. Tôi gồng người, cảm giác ấm ứ trong bụng khiến đầu óc mờ mịt. “Ư… a… em làm anh… no thật rồi…” – tôi thì thầm. Nhưng chưa nghỉ được lâu, Duy đã trườn xuống, thay thế vị trí của Đan, hậu nguyệt cậu chạm sát vào khúc củi vừa mềm xuống của tôi.
“Giờ tới lượt em… thưởng cho anh…” – Duy cười nghịch, rồi ngồi xuống. “Phập!” – lần nữa, tôi bị siết chặt bởi thân thể mềm mại đó. “Anh bị em nuốt trọn rồi nè…” – Duy xoay vòng nhẹ, hậu nguyệt cậu khít đến mức khúc củi tôi cứng lại tức thì. “Bạch – bạch – bạch…” – nhịp mông cậu va vào đùi tôi nhịp nhàng, không nhanh nhưng sâu, mỗi lần đều làm tôi nghẹn thở. “Anh ơi… lần đầu bị hai người làm… thấy sao?” – “Anh… sắp không chịu nổi nữa…” – tôi rên rỉ, tay ghì eo Duy mà thúc ngược. “Phạch – phạch – phạch!” – tôi chủ động nẩy hông, Duy thét lên, “Em… không ngờ… anh dữ vậy… a a…”
Tôi bật ra đợt thứ hai, mạnh đến mức tràn ngược ra ngoài. Duy đổ vật lên người tôi, mồ hôi tuôn như mưa. “Em yêu anh… đừng để Đan giành hết nha…” – cậu thì thào. Tôi không đáp, chỉ thở dốc, mắt lạc đi trong men tình và dư vị còn đọng lại giữa hậu nguyệt đang co bóp của tôi. Đan quay lại, nằm một bên, vuốt lưng tôi. “Lần đầu… tuyệt không?” – Tôi cười nhẹ. “Hai đứa làm hư anh rồi…”