CHƯƠNG 1: CỦI NON CHÍN MỀM
Tôi tên Hưng, ba mươi hai tuổi, sống một mình trên mảnh đất nhỏ ven quốc lộ, mở tiệm sửa xe từ hồi còn trai trẻ. Tôi không vợ, không con, chỉ có đống sắt vụn và cơ bắp đủ để chịu nắng gió quanh năm. Nhưng cái duyên lạ đời lại đến vào một chiều mùa hè năm ngoái, khi tôi đang lật gầm một chiếc xe tải cũ thì có tiếng chân chạy trên nền đá. Tôi bật dậy, chưa kịp lau tay thì thấy hai thằng con trai lấm lem đang thở dốc trước cửa tiệm. Một đứa tóc rối, ánh mắt bướng, da trắng kiểu con nhà học hành. Đứa còn lại tròn mắt, gầy hơn, tay siết chặt quai balo. “Bọn em… bị lạc đường…”, đứa nhút nhát lí nhí. Tôi chau mày. “Bao nhiêu tuổi?” – “Hai mươi.” – cả hai đồng thanh.
Chúng nó bảo lên thành phố học, rồi gặp chuyện nên bỏ trốn. Không giấy tờ, không nhà, không người thân. Tôi nhìn hai thân thể trẻ trung, mùi mồ hôi non thoảng qua trong gió. Lòng mềm ra, tôi lặng lẽ mở cửa phòng trọ phía sau tiệm, để tụi nó ở nhờ. Đứa tên Duy, gầy yếu, hay lí nhí xin lỗi. Đứa tên Đan, vai rộng, mắt sắc, gần như không nói lời nào. Từ ngày về đây, chúng nó siêng lắm, phụ tôi nhấc đồ, lau dụng cụ, rửa xe. Có hôm tôi thức dậy lúc nửa đêm, thấy Đan đứng nhìn tôi ngủ, ánh mắt u ám nhưng khao khát. Duy thì hay lén ôm tôi từ sau lưng lúc tôi gập bụng buổi sáng, mặt đỏ bừng. Tôi biết… hai đứa đang lớn trong thứ cảm giác không còn đơn thuần.
Tôi không phải người thánh thiện. Là đàn ông sửa xe, tôi quen với nóng nực, quen với sự thiếu thốn thể xác. Càng sống gần chúng nó, tôi càng thấy cơ thể căng ra vì ham muốn bị đè nén. Một tối nọ, mất điện. Cả tiệm tối om. Tôi ngồi giữa giường, trần trụi, chỉ quấn khăn ngang hông vì nóng. Cửa phòng bật mở. “Anh Hưng…” – Duy gọi nhẹ, tay ôm gối, thân thể mảnh khảnh chỉ mặc độc quần ngủ mỏng. Đan đứng sau, trầm lặng, ánh mắt gắt gao khóa chặt thân thể tôi. “Tụi em… ngủ cùng được không?” – Duy thì thầm. Tôi gật. Trái tim bắt đầu gõ mạnh từng nhịp.
“Chụt…” – một nụ hôn bất ngờ chạm lên vai tôi. Là Đan. “Em nhìn anh lâu rồi…” – giọng cậu trầm nhưng khẽ run. Tay cậu chạm nhẹ vào ngực tôi, rồi miết xuống cơ bụng đầy mồ hôi. Duy bẽn lẽn, ngồi cạnh tôi, run nhẹ. Tôi nghiêng mặt, nhìn hai đứa… rồi mở rộng hai tay. “Lại đây.” Như hai chú chó con, cả hai nhào vào lòng tôi. “Anh thơm quá… mồ hôi của anh làm em không chịu được…” – Duy lí nhí, môi lướt qua ngực tôi. Đan cúi xuống, môi nóng hổi bám lấy núm vú tôi. “Chụt – liếm – chụt…” – tiếng mút vang lên khẽ khàng mà như thiêu đốt da thịt.
Tôi ngửa đầu, tay siết lấy vai hai cậu em. “Hai đứa… đang làm gì anh vậy…?” – tôi thở gấp, đầu ngón tay chạm vào da lưng mướt mồ hôi của Duy. “Cho tụi em hầu anh… lần đầu…” – Đan nói rồi cởi áo, lộ ra thân hình 6 múi trẻ trung, cứng cáp. Tôi định cản thì cậu đã cúi xuống, kéo khăn tôi ra. “Soạt…” – khúc củi nóng bật lên, dính một lớp mồ hôi dày. “To thật…” – Duy thốt lên, mặt đỏ rực. “Em muốn nếm thử…” – rồi cậu cúi xuống, miệng mềm mại bao lấy toàn bộ đầu khúc củi. “Ư… nhẹ thôi… Duy…” – tôi rên khẽ, toàn thân run lên.
Đan không chịu thua, ngồi lên người tôi, tay nắm lấy củi nóng, trượt lên trượt xuống đều đặn. “Anh nóng quá… em muốn vào…” – rồi không đợi thêm giây nào, cậu ngồi xuống mạnh. “Phập!” – âm thanh đầy trọng lượng vang lên, khúc củi của tôi xuyên vào tận hậu nguyệt săn chắc. “Ư a… nóng… quá sâu…” – Đan cắn môi, mắt nhắm tịt. Tôi rít lên: “Chặt quá… em ơi…” – tay bấu chặt eo cậu. “Bạch – bạch – bạch…” – từng cú nẩy của Đan như đập thẳng vào bản ngã đàn ông trong tôi.
Duy nhìn cảnh đó mà nước dãi chảy, tay cậu vẫn mút, vẫn bú nhẹ phần gốc củi còn trồi ra. “Em cũng muốn… anh ơi…” – giọng cậu nức nở. Tôi cố chống tay, ngồi dậy, kéo Duy lên ngồi trên ngực. “Lại đây… em ngồi miệng anh…” – tôi nói như ra lệnh. Duy ngồi lên, môi tôi chạm vào hậu nguyệt mềm ấm. “Liếm… a… liếm sâu vô… anh…” – Duy run rẩy, tay ghì tóc tôi. Tôi vừa liếm vừa rên, bên dưới Đan vẫn thúc tới tấp: “Anh… sướng không? Em muốn… ra trong anh…” – “Ra đi… Đan… cho anh đầy bụng…”
“Phạch – phạch – a a…!” – Đan cắm mạnh cú cuối, rồi bắn từng đợt nóng bỏng vào bên trong. Tôi bật rên. Ngay lập tức, Duy thay vị trí. Cậu nhóc ngoan từ nãy giờ rụt rè giờ vội ngồi lên, hậu nguyệt trơn vì nước miếng dễ dàng nuốt củi vào. “Phập!” – lần nữa, thân thể tôi run lên vì quá nhạy. “Anh… khít quá… không ngờ… sướng vậy…” – Duy rên nức nở. “Bạch – bạch – bạch…” – những cú nẩy tuy không mạnh như Đan nhưng lại đều và sâu, khiến tôi rên không ngừng. “Em… sắp ra… cùng em đi anh…” – “Anh cũng… sắp…!”
“Ực – a a…!” – Duy bật khóc nhỏ khi xuất ra bên trong tôi. Tôi cũng không kiềm được, khúc củi nóng bắn tung lên bụng mình, dính đầy hai đứa. Cả ba người đổ vật, mồ hôi, tinh dịch và hơi thở quấn lấy nhau.
Giữa đêm, khi tôi vừa ngủ chập chờn, Đan lại trườn lên, hôn khẽ cổ tôi. “Anh đừng yêu ai khác… tụi em sẽ ở lại mãi…” Tôi không nói gì, chỉ kéo cả hai vào lòng. Tim tôi đập thình thịch, nhưng môi thì nở nụ cười.