Nội dung truyện
Tôi không kịp phản ứng, môi Đan đã chụp lấy môi tôi, hôn sâu. “Ưm… từ từ…” – tôi lùi lại nhưng lưng đã đụng vào bàn dụng cụ. Đan nhấc bổng tôi lên, đặt tôi ngồi lên mặt bàn lạnh. Tay cậu luồn vào trong áo tôi, sờ lấy hai đầu ti tôi, miết nhẹ. “Chụt – mút – lép nhép…” – tôi ngửa đầu, thở gấp. “Anh còn chưa khô mồ hôi…” – “Thì để em liếm cho khô…”
Tay cậu đã trườn xuống, kéo tuột quần tôi. Hậu nguyệt vẫn còn hơi đau nhẹ sau hôm trước, nhưng cảm giác khao khát lại cuộn lên. “Anh còn nhớ hôm trên xe không?” – cậu vừa nói vừa quỳ xuống, lè lưỡi liếm nhẹ lên chỗ ấy. “Liếm – chụt – a a…” – tôi rên khẽ, chân run nhẹ. “Chỗ này… của em… chỉ mình em liếm được…” – tôi không thể trả lời, tay bấu chặt thành bàn.
Đan đứng dậy, kéo quần xuống, khúc củi nóng dựng đứng, đầu ươn ướt. Cậu nhấc hai chân tôi lên, giữ chặt hông rồi đâm thẳng vào. “Phập!” – tôi giật nảy, rên lớn: “A a a… từ từ… sâu quá…” – “Anh quen rồi mà…” – Đan gằn giọng, bắt đầu thúc mạnh. “Bạch – bạch – bạch – bạch…” – bàn dụng cụ lắc nhẹ theo từng cú nhấp. Tôi cảm nhận phần sâu nhất bị cậu chiếm trọn, gốc rễ ấm rực. “Anh ngon quá… hậu nguyệt bóp em điên luôn…” – tôi úp mặt vào vai cậu, thở hổn hển.
Từng nhịp thúc khiến bàn dụng cụ kêu cọt kẹt, như muốn gãy. Tôi không biết mình rên bao lâu, chỉ cảm thấy chỗ đó nóng bừng, dịch nóng của Đan tràn ra không ngớt. “Ư… anh… anh sắp…” – “Cùng lúc nhé…” – “Phập – phập – a a a!” – cả hai cùng rùng mình, bắn mạnh. Tôi co giật từng hồi, cơ thể mềm rũ. Đan vẫn giữ tôi trên tay, khúc củi vẫn cắm sâu chưa rút ra. “Anh… là của em…”