Chiều hôm đó, Anh Quý ngồi trên ghế đá đặt ngoài sân, tay cầm tờ báo nhưng ánh mắt lại dán vào cổng. Dáng vẻ cao to, cơ bắp rắn chắc của anh toát ra sự nghiêm nghị thường thấy.
Một chiếc xe tay ga dừng lại trước cổng. Bình, với khuôn mặt hiền lành, xuống xe, quay lại nói cười vui vẻ với Matheusz – người đồng nghiệp trắng trẻo, vóc dáng chuẩn. Sự thân thiết và nụ cười rạng rỡ của Bình khi tạm biệt người đàn ông ngoại quốc khiến anh Quý nhíu mày. Một cảm giác khó chịu vô cớ trào lên trong lòng người đàn ông ghét gay này.
Bình bước vào nhà, thấy anh rể liền mỉm cười chào: “Em chào anh Quý, em mới về.”
Anh Quý chỉ gật đầu lạnh lùng, không đáp lời. Bình không để tâm, nhanh chóng đi vào tắm rửa rồi xuống bếp dọn hai phần cơm lên bàn. Chị Hương vắng nhà, nên hai người đàn ông lại ăn cơm cùng nhau.
Trong bữa ăn, Bình tập trung vào phần cơm của mình, thái độ thoải mái, tự nhiên. Anh Quý lại không giữ được sự bình thản. Sau vài miếng cơm gượng gạo, anh ta đột ngột lên tiếng:
“Mày quen thằng Tây đó rồi à?” Giọng anh Quý trầm và có chút gắt.
Bình ngưng đũa, ngước nhìn anh Quý với vẻ ngạc nhiên. “Dạ, chỉ là đồng nghiệp thôi, sao anh Quý hỏi vậy ạ?”
Anh Quý khựng lại. Anh ta tự nhận thấy bản thân vừa hỏi một câu quá mức tò mò, gần như là kỳ lạ đối với một người không hề quan tâm đến đời sống của người khác như mình, đặc biệt là với một “thằng bê đê” như Bình.
“Không gì,” anh Quý lúng túng nói, rồi cúi xuống ăn tiếp. Sự điềm đạm thường ngày của anh Quý bị phá vỡ bởi một cảm xúc vô định, pha trộn giữa bực bội và một chút ghen tị không rõ ràng.
Bình chỉ mỉm cười, tiếp tục ăn. Sau đó, cậu nhanh nhẹn dọn dẹp, rửa bát. Anh Quý thấy nhà đã yên tĩnh, liền vào phòng riêng, nằm trên giường, lấy điện thoại ra. Ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt ngăm đen, nam tính của anh, chờ đợi một tin nhắn nào đó.
Bình rửa chén xong xuôi, chậm rãi lên phòng mình ở tầng một. Cậu khóa trái cửa, bật đèn ngủ. Ánh sáng vàng dịu hắt lên khuôn mặt hiền lành nhưng ẩn chứa sự tính toán của cậu. Khi Bình vừa chuẩn bị đi ngủ, điện thoại Zalo rung lên một cái.
Đó là tin nhắn từ Hoàng Quý. Anh ta đang nhắn cho “My” – cô sinh viên 21 tuổi giả mạo.
Hoàng Quý: Em yêu, anh nhớ em quá.
Bình nằm xuống giường, khẽ cười đầy đắc thắng.
Bình bắt đầu nhập vai My, nhắn lại những câu đầy dâm đãng, khơi dậy sâu hơn sự dục vọng đang âm ỉ trong người đàn ông điềm đạm đó.
My (Bình): Nhớ em làm gì? Anh Quý có nhớ cặc anh cứng vì em không? Em chỉ thích nhìn anh tự xử thôi, nhớ cặc anh lắm rồi…
Không lâu sau, điện thoại rung lên. Đó là một video clip ngắn gửi qua tin nhắn. Bình bấm vào xem.
Trong màn hình tối, ánh đèn flash điện thoại hắt lên thân hình cao to, cơ bắp rắn chắc của anh Quý. Anh ta cởi trần, gương mặt nam tính đầy căng thẳng và khao khát, nhưng vẫn cố giữ vẻ nghiêm nghị.
Anh ta bắt đầu se mạnh vào núm vú của mình.
“Ư… ưm…” Anh Quý khẽ rên lên một tiếng, âm thanh bị nén lại trong cổ họng.
Bàn tay to lớn và thô ráp của anh Quốc vun vén mạnh bạo vào núm vú đã cương cứng. Vẻ mặt anh ta nhăn lại vì khoái cảm.
Tiếp theo, anh Quý đưa điện thoại xuống phía dưới. Chiếc cặc vạm vỡ, nổi gân xanh, đang dựng thẳng và rỉ ra dịch nhờn.
Anh ta nắm chặt lấy cặc mình, bắt đầu sục lên xuống.
“Hộc hộc… hà… hà…” Tiếng hơi thở dồn dập của anh ta xuyên qua micro, kích thích mạnh mẽ tai Bình.
Màn hình rung lắc nhẹ theo nhịp tay anh ta. Anh Quý nhìn thẳng vào camera, như thể đang nhìn thẳng vào đôi mắt Bình.
“Ahh… Aaaah…” Anh Quý rên rỉ nặng nề, giọng nói trầm ấm đầy sự tuyệt vọng và khao khát không thể kiểm soát.
Bình chăm chú nhìn, hơi thở cậu cũng trở nên gấp gáp. Cậu yêu thích cảnh tượng này. Cậu thích cái cách dục vọng làm tan chảy sự nghiêm nghị và điềm đạm của anh Quý. Cậu thích việc anh ta phải làm những hành động dơ bẩn này chỉ vì lời khiêu khích của cô gái ảo.
Cậu nhanh chóng nhắn lại:
My (Bình): Ôi cặc anh Quý đẹp quá. Sục mạnh nữa đi, sục cho em bắn theo anh nhé…
Cảm giác anh Quốc đang sục cặc trong căn phòng bên dưới, chỉ cách cậu một tầng nhà, khiến lồn Bình bỗng ẩm ướt và ngứa ngáy dữ dội. Trò chơi này, vừa nguy hiểm, vừa thỏa mãn đến điên người.
Sau khi nhận được tin nhắn dâm đãng của “My”, anh Quý sục cặc đến khi bắn xong. Anh ta thở hắt một hơi đầy thỏa mãn, cơ bắp toàn thân thả lỏng sau cơn co giật cực khoái. Anh ta nhanh chóng nhắn lại lời chúc ngủ ngon cho “My” (tức Bình), khép lại buổi tối đầy tội lỗi.
Màn hình điện thoại vừa tắt, một tin nhắn Zalo khác lại hiện lên. Là của Lâm, đồng nghiệp cùng cơ quan.
Tin nhắn là một video clip ngắn, chỉ chừng một phút.
Anh Quý tò mò mở xem. Video được quay trong ánh sáng mờ ảo, không rõ mặt người, nhưng vóc dáng cao, săn chắc và tóc húi cua đó không lẫn vào đâu được – chính là Lâm. Lâm đang thúc cặc mạnh mẽ vào lồn của một thân hình mảnh khảnh, chắc chắn là chàng sinh viên trẻ mà Lâm đã kể chuyện quan hệ để bỏ qua lỗi tạm trú lần trước.
Trong video, cặc của Lâm ra vào lồn cậu trai trẻ với tiếng Pụt…pụt ướt át. Cậu trai trẻ rên rỉ liên tục, tiếng Ohh, Ahh vang lên lanh lảnh, đầy sự sung sướng và đau đớn.
Anh Quý tắt video, cảm giác cặc vừa mềm lại sau khi xuất tinh giờ lại bắt đầu cứng lên một cách bực bội. Anh ta nhíu mày, bấm gọi video call cho Lâm ngay lập tức.
Chỉ vài giây, Lâm bắt máy. Gương mặt Lâm qua màn hình ửng đỏ, nhễ nhại mồ hôi nơi thái dương, hàm râu nam tính rủ xuống. Lâm cười tươi chào Quý, nhưng qua điện thoại, anh Quý vẫn nghe rõ tiếng rên rỉ và tiếng Bạch bạch của da thịt va chạm từ bên kia.
“Quý, mày gọi gì vậy? Tao đang bận mà…” Lâm nói, giọng khàn đặc.
“Đụ mẹ! Mày gửi bậy bạ gì vậy?” Anh Quý gằn giọng, cố giữ vẻ nghiêm nghị, “Mày chơi lỗ đít nữa à? Thằng này mày bệnh lắm rồi đó! Mày không sợ bị bắt quả tang hả?”
“Bắt gì mà bắt! Mày thấy rồi đó, đít nó chặt lắm, sướng muốn điên luôn!” Lâm cười ha hả, nhưng trong tiếng cười có lẫn tiếng hộc hộc thở dốc vì vừa thúc hông mạnh. “Mày không thử sao biết? Mày vừa sục cặc xong, đúng không? Tao nghe giọng mày là biết ngay. Mày giả vờ làm người đứng đắn hoài làm gì?”
“Câm mồm! Đụ mẹ!” Anh Quý chửi tục, nhưng ánh mắt anh ta không rời khỏi màn hình. Anh ta nhớ lại cảm giác lồn Bình siết chặt lấy cặc mình.
Lâm lại bắt đầu thúc cặc vào lồn cậu trai trẻ. “Mày xem này Quý! Cặc tao đâm sâu vào, lồn nó co bóp Pụt…pụt đã chưa? Mày thử nghĩ xem… nếu mày đụ thằng em bê đê Bình đó mà nó rên như thế này thì sao? Mày có chịu được không?”
“Đụ má, tắt máy đi! Tao không rảnh coi mày chơi lỗ đít!” Anh Quý quát lên.
Anh Quý cúp máy, hơi thở trở nên nặng nề. Anh ta ngồi thẫn thờ trên giường, cố gắng xua đi hình ảnh cặc Lâm và tiếng rên rỉ dâm đãng kia.
Anh Quý nằm vật ra giường, cơ bắp rắn chắc co thắt vì sự bực bội tột cùng. Lời trêu chọc của Lâm, cùng với hình ảnh cặc Lâm thúc vào lồn thằng trai trẻ, khiến anh rùng mình.
“Đụ mẹ thằng Lâm! Mày thật sự bệnh rồi!” Anh Quý gằn giọng, cố gắng chửi rủa để xua đi những hình ảnh dơ bẩn đó.
Nhưng rồi, anh ta khựng lại. Anh Quý cúi đầu nhìn xuống thân dưới. Mới chỉ vài phút sau khi xuất tinh và hơi thở nặng nề vẫn chưa hoàn toàn bình ổn, chiếc cặc anh ta đã lại cứng lên một cách đáng sợ.
Nó cứng lên không phải vì My (ảo), mà vì những hình ảnh vừa rồi anh ta vừa chê là dơ bẩn. Nó cứng lên vì lời thách thức của Lâm, vì sự thật về lồn Bình co bóp mà anh ta vừa đụ lúc trưa.
Anh Quý nắm chặt tay, gân xanh nổi rõ trên cánh tay cơ bắp. Cảm giác bị thứ dục vọng này thao túng khiến anh ta cảm thấy nhục nhã, bẩn thỉu.
“Đụ mẹ mày… thằng bê đê dơ bẩn…” Anh Quý chửi rủa trong hơi thở, nhưng lời chửi đó không thể làm cặc anh ta mềm đi.
Anh ta nhắm chặt mắt, cố gắng nghĩ đến những điều bình thường, nghiêm nghị, cố gắng quay lại vai trò một người đàn ông điềm đạm, menly chuẩn Quân nhân. Nhưng vô ích. Sự nhạy cảm mãnh liệt của lồn Bình đã in sâu vào thân cặc và trí nhớ anh ta.
Anh Quý đưa tay xuống, nắm lấy cặc nóng hổi, bắt đầu sục mạnh bạo. Lần này, không còn là sự hưng phấn của việc chơi đùa với cô gái ảo nữa, mà là cơn giận dữ, sự bực bội và tuyệt vọng khi phải đầu hàng trước khoái cảm dơ bẩn.
“Hộc hộc… Hì hục…” Tiếng hơi thở của anh Quý trở nên nặng nề, dồn dập trong căn phòng kín.
Anh ta sục cặc mạnh đến mức đầu cặc sưng đỏ. Anh ta tưởng tượng mình đang thúc cặc vào lồn Bình, cảm nhận được lỗ lồn siết chặt, lỗ lồn bên trong lồn đang bóp nghẹt cặc mình.
“Ahh… Aaaah… Đụ mẹ! Thằng bê đê dơ bẩn…”
Anh Quý tự rên rỉ và chửi rủa chính mình, chửi rủa cái lồn dơ bẩn kia đã mang lại cho anh ta khoái cảm không thể chối từ. Cơn cực khoái đến một cách nhanh chóng và hung hãn hơn lần trước.
“Ohh! Ohh!” Anh Quý hét lên, nhưng âm thanh bị nghẹn lại trong gối.
Cơ bắp toàn thân anh ta co giật.
“Phụt! Phụt phụt!” Tiếng dịch được đẩy ra nhanh và có lực vang lên, ướt đẫm lòng bàn tay anh ta.
Anh Quý thở hắt ra. Anh ta nằm vật xuống, toàn thân rã rời. Ánh mắt điềm đạm thường ngày giờ đây đầy sự mệt mỏi và kinh tởm chính bản thân.
Anh Quý nhặt chiếc khăn giấy, lau sạch cặc, rồi nằm xuống, cố gắng ép bản thân chìm vào giấc ngủ.
…….
Sáng thứ Bảy, không khí trong nhà yên tĩnh hơn ngày thường. Anh Quý, với vóc dáng cao to, cơ bắp rắn chắc, ngồi nghiêm nghị ở bàn ăn, thưởng thức bữa sáng đạm bạc. Bình cũng ngồi đối diện, khuôn mặt hiền lành và tươi tắn.
Bình thấy anh Quý có vẻ không thoải mái, mặt nhăn nhó hơn thường lệ. Có lẽ là di chứng của đêm qua. Cậu lên tiếng hỏi: “Anh Quý, anh sao vậy? Có chuyện gì khó chịu ạ?”
Anh Quý ngước lên nhìn Bình, đôi mắt nghiêm nghị thoáng qua chút bực bội và mệt mỏi. “Không gì. Lo ăn đi.” Anh ta đáp cộc lốc rồi cúi xuống, cố gắng nuốt miếng cơm. Anh Quý không muốn thừa nhận sự khó chịu trong người mình là do nỗi ám ảnh về lồn Bình và sự sỉ nhục từ chính dục vọng của mình.
Đến gần trưa, Bình đã thay một chiếc áo thun đơn giản, quần short thoải mái. Dáng người cao ráo của cậu trở nên năng động hơn. Bình bước xuống nhà, chuẩn bị đi.
“Em đi công việc tí nha anh Quý,” Bình nói, giọng có chút phấn khởi.
Anh Quý đang uống trà, thấy Bình chuẩn bị ra ngoài thì câu nói bật ra khỏi miệng một cách thiếu kiểm soát:
“Đi với thằng Tây à?”
Vừa thốt ra, anh Quý chợt nhớ ra rằng mình không có quyền và không nên quan tâm đến chuyện của Bình. Anh ta liền im bặt, ngậm chặt miệng, khuôn mặt nam tính cứng lại vì sự lỡ lời của chính mình.
Bình quay lại nhìn anh Quý, nụ cười tinh quái ẩn hiện. “Anh Quý nhớ dai quá ta. Anh đừng lo, em đi mua laptop thôi.”
Cùng lúc đó, tiếng xe máy quen thuộc của Matheusz vang lên ngoài cổng. Matheusz, với vẻ ngoài lịch thiệp, nở nụ cười nhẹ.
Bình khoác vội chiếc túi, chào anh Quý: “Em đi nha anh.”
Anh Quý chỉ gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị nhìn Bình bước ra cổng. Bình leo lên sau yên xe Matheusz một cách tự nhiên. Vòng tay của Bình khẽ chạm vào lưng Matheusz khi chiếc xe rồ ga lăn bánh.
Anh Quý đứng đó, cảm giác khó chịu và bực dọc lại trào lên, lớn hơn cả sự ghét gay đơn thuần. Anh ta phải cố gắng nén cơn giận, tự nhủ: “Đụ mẹ! Chuyện của nó liên quan gì đến mình!”
Bình và Mateusz nhanh chóng đến cửa hàng điện máy. Với kiến thức chuyên về IT, việc lựa chọn một chiếc laptop ưng ý và phù hợp với nhu cầu của Bình đối với Mateusz là quá dễ dàng. Anh ta giải thích chi tiết, ngắn gọn và giúp Bình đưa ra quyết định nhanh chóng.
“Anh Mateusz thật sự là chuyên gia IT mà,” Bình cười, cảm kích nhìn người đồng nghiệp trắng trẻo, vóc dáng chuẩn. “Em mà tự đi chắc phải mất cả buổi sáng.”
“Không có gì đâu Bình, anh thích giúp đỡ người khác mà,” Mateusz cười đáp lại, giọng trầm ấm.
Sau khi mua sắm thành công, cả hai ghé vào siêu thị. Họ cùng nhau đi dạo qua các quầy hàng. Bình chọn mua một số loại hải sản tươi ngon, cùng rau củ cho bữa trưa. Không khí giữa hai người rất thoải mái, những câu chuyện vui vẻ, tự nhiên liên tục được trao đổi.
Mateusz chở Bình về căn nhà của mình. Đó là một căn nhà khá khang trang, sạch sẽ với kiến trúc một trệt một gác đơn giản nhưng hiện đại. Bình nhìn quanh: “Nhà anh gọn gàng ghê, không ngờ chuyên gia IT lại còn khéo léo như vậy.”
“Anh sống một mình quen rồi,” Mateusz vừa mở cửa vừa nói, “Mời em vào.”
Bình nhanh chóng vào bếp, bắt tay vào sơ chế hải sản. Cậu trổ tài nấu vài món Việt Nam đơn giản nhưng thơm ngon. Bình cẩn thận chừa lại một ít hải sản tươi để tối sẽ nấu tiếp cho Mateusz.
Bữa trưa diễn ra trong không khí ấm cúng và vui vẻ. Bình nâng ly nước lên: “Em cảm ơn anh Mateusz rất nhiều vì đã giúp em chọn được chiếc laptop ưng ý nhất. Món ăn hôm nay coi như là lời cảm ơn của em.”
Mateusz mỉm cười, ánh mắt xanh nhạt ánh lên vẻ hài lòng. “Thật sự là một bữa ăn tuyệt vời, Bình. Món cá em làm ngon hơn cả ngoài hàng. Cảm ơn em nhiều. Hôm nay anh rất vui.”
Mặc dù Bình bị cuốn hút bởi vẻ nam tính của anh Quý, nhưng sự lịch thiệp và chân thành của Mateusz mang lại cho cậu cảm giác nhẹ nhàng, yên bình hiếm có.
Sau bữa trưa, Bình ngỏ ý muốn tắm rửa để chuẩn bị cho bữa tối, Matheusz liền đưa cho cậu mượn quần áo. Bình bước ra từ phòng tắm, mặc chiếc áo thun và quần short đơn giản của Matheusz. Trang phục vừa vặn làm nổi bật dáng vẻ cao ráo, ưa nhìn của cậu.
Bình đi vào bếp chuẩn bị sơ chế hải sản còn lại, trong khi Matheusz ngồi ở phòng khách, chuyên tâm cài đặt các phần mềm cần thiết và kiểm tra máy móc cho chiếc laptop mới của Bình.
Một lúc sau, Bình mang hai lon bia ra đặt lên bàn. Cậu tươi cười nói: “Anh Matheusz, hôm nay vui quá, mình làm vài lon nhậu lai rai nha anh. Coi như mừng laptop mới.”
Mateusz ngẩng đầu lên, gương mặt trắng trẻo, sáng sủa lộ vẻ ngại ngùng. Anh ta đưa tay gãi đầu: “Anh… anh uống tệ lắm, Bình. Anh sợ say không biết gì luôn.”
Bình cười trấn an: “Không sao đâu anh, mình uống ít thôi, uống cho vui. Anh cứ từ từ thưởng thức món ăn Việt Nam em nấu là được.”
Mateusz thấy Bình nhiệt tình nên cũng không từ chối nữa. Anh ta chấp nhận uống, và bữa ăn tối diễn ra trong không khí thoải mái, tiếng cười giòn tan.
Nhưng đúng như Matheusz nói, tửu lượng của anh ta rất kém. Chỉ sau hai lon bia, đến gần chín giờ tối, Matheusz đã người ửng đỏ, giọng nói lè nhè. Anh ta gần như không còn tỉnh táo, phải tựa người vào ghế sofa bên cạnh. Mắt anh ta như muốn ngủ, nhưng vẫn cố gắng mở to, nhìn Bình và nói chuyện lảm nhảm.
“Bình… cậu… cậu nói chuyện hay quá… anh rất vui…” Matheusz nói không rõ chữ.
Bình phì cười, thu dọn chén bát và giúp Mateusz vào phòng nghỉ.
Cùng lúc đó, tại nhà, anh Quý đang nằm trong phòng. Anh ta đã gửi vài tin nhắn qua Zalo cho “My” – cô gái ảo. Nhưng lần này, Bình không trả lời ngay vì đang bận. Anh Quý cảm thấy bực bội vì sự vắng mặt của My.
Chợt, anh Quý nhớ ra Bình chưa về nhà. Anh ta nhìn đồng hồ, đã quá chín giờ tối. Dù Bình là người ngoài, nhưng việc Bình ngủ qua đêm ở ngoài mà không báo lại khiến anh ta cảm thấy khó chịu một cách vô lý.
Anh Quý gửi tin nhắn cho Bình, giọng điệu mang vẻ nghiêm nghị và kiểm soát:
Hoàng Quý: Mày đâu rồi? Sao tới giờ chưa về?
Bình thấy tin nhắn của anh Quý, nhanh chóng trả lời:
Bình: Dạ, em ngủ lại nhà đồng nghiệp, anh ngủ sớm đi. Mai em về.
Anh Quý đọc tin nhắn, cơ bắp anh ta tự nhiên căng cứng. Bình là con trai, việc ngủ bên ngoài là hoàn toàn bình thường, nhưng chẳng hiểu vì sao, anh Quý lại chợt thấy khó chịu vì sự vắng mặt của Bình, người mà anh ta luôn chê bai và ghét vì là bê đê.
“Đụ mẹ! Rõ ràng mình ghét nó mà!” Anh Quý tự chửi thầm. Anh ta không muốn thừa nhận sự thật rằng, sự vắng mặt của cái lồn dơ bẩn đó lại tạo ra một khoảng trống bực bội và khao khát khó hiểu trong người anh ta.
…
Matheusz nằm vật trên giường, mắt mở không lên, giọng lè nhè vì bia rượu. Bình bước ra khỏi phòng, trên tay là ly nước lọc. Cậu đã lén lấy viên thuốc được Hùng đưa trước đó, nhẹ nhàng bỏ vào ly nước cho tan hết.
Bình đi vào phòng, đỡ Matheusz ngồi dậy. “Anh Mateusz, uống tí nước cho mát người nha anh.”
Matheusz trong cơn say, không hề nghi ngờ, ngoan ngoãn uống hết ly nước. Bình đặt anh ta nằm xuống, rồi ngồi ở mép giường. Cậu bật máy lạnh, điều chỉnh nhiệt độ.
Sau đó, Bình chậm rãi cởi bỏ lớp áo thun đang mặc. Cơ thể trắng nõn, hơi mủm mỉm và mềm mại của cậu phô bày dưới ánh đèn ngủ.
Khoảng vài phút sau, Matheusz bắt đầu thấy người nóng bừng một cách bất thường. Cảm giác bức rức lan tỏa khắp cơ bắp của anh ta. Mắt anh ta lờ đờ, cố gắng hé mắt nhìn đến hình ảnh mờ ảo trước mắt. Thuốc kích dục của Bình đã bắt đầu ngấm.
Trong cơn mơ hồ của men say và thuốc, Matheusz chỉ thấy một khối da thịt trắng nõn, mềm mại đang mời gọi. Dục vọng nguyên thủy trỗi dậy, xóa bỏ mọi lý trí.
Matheusz bật người dậy một cách mạnh mẽ, tay cơ bắp ấn mạnh vào vai Bình, khiến cậu ngả ra giường. Anh ta cúi xuống, tìm kiếm môi Bình, hôn ngấu nghiến như một con thú đói.
…