Tiếng máy lạnh công ty rì rầm hòa cùng tiếng gõ bàn phím lạch cạch. Tuy nhiên, sự tập trung của Bình lại không đặt hoàn toàn vào những con số báo cáo. Ánh mắt cậu thường xuyên liếc sang khu vực làm việc của các chuyên gia IT, nơi Matheusz đang đeo tai nghe làm việc.
Mateusz, với vẻ ngoài trắng trẻo và vóc dáng chuẩn mực của người Ba Lan, luôn toát ra sự lịch thiệp và dễ gần. Sau nhiều lần trò chuyện về công việc và cuộc sống, Bình nhận thấy mình càng ngày càng thân thiết với người đồng nghiệp lớn tuổi này.
Bình quyết định bước đến, gõ nhẹ vào vách ngăn. “Anh Mateusz, em làm phiền một chút được không ạ?”
Mateusz tháo tai nghe, nở một nụ cười thân thiện, ánh mắt màu xanh nhạt nhìn thẳng vào Bình: “Tất nhiên rồi, em cần gì sao?”
Bình cảm thấy có chút rụt rè nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cậu dựa người vào bàn, hạ giọng: “Vụ laptop hôm trước em nhờ anh đó, em đã tìm được mẫu ưng ý rồi. Thứ Bảy này em với anh cùng đi mua nha? Tiện thể… em có một ý này hay lắm.”
“Ồ, được chứ.” Mateusz gật đầu đồng ý.
“Vâng, vậy thì sau khi mua laptop xong… mình ghé siêu thị mua đồ ăn nha anh?” Bình nói, khuôn mặt hiền lành lộ rõ vẻ háo hức, “Em sẽ trổ tài nấu vài món Việt Nam cho anh thưởng thức. Coi như lời cảm ơn vì anh đã nhiệt tình giúp đỡ em.”
Bình cảm thấy mối quan hệ này đang tiến triển theo một cách hoàn toàn tự nhiên và thoải mái. Việc dành thời gian cùng Matheusz ít nhất đã giúp cậu tạm thời quên đi những ám ảnh và cảm xúc cấm kỵ dành cho anh rể Quý ở nhà. Cậu chào tạm biệt Mateusz và trở về chỗ ngồi, trong đầu đã bắt đầu lên danh sách nguyên liệu cần mua cho bữa tối cuối tuần.
Gần mười hai giờ, tiếng chuông báo nghỉ trưa reo vang. Bình cùng Mateusz đi xuống căn tin công ty. Anh Hiếu, với thân hình đô con quen thuộc, đã nhanh chóng tìm được một bàn trống và vẫy tay gọi cả hai.
“Ê, Bình! Mateusz! Ngồi đây nè, bàn còn rộng,” anh Hiếu hồ hởi.
Cả ba nhanh chóng lấy khay cơm, đặt xuống bàn và bắt đầu câu chuyện phiếm. Mắt Bình chợt bắt gặp Trần Trung Quốc. Anh Quốc, đô con, vóc dáng gym to lớn, đang một mình bưng khay cơm tìm chỗ ngồi. Khuôn mặt anh Quốc lúc nào cũng đậm vẻ nam tính nhưng giờ lại lấm lét và hằn học.
Anh Hiếu thấy vậy, liền gọi lớn: “Quốc! Qua đây ngồi chung cho vui mày ơi!”
Nhưng anh Quốc chỉ liếc qua bàn họ, gương mặt vốn nghiêm nghị nay càng thêm khó chịu, anh ta khẽ lắc đầu, xua tay như từ chối rồi lặng lẽ đặt khay cơm xuống một chiếc bàn trống gần góc tường, ngồi ăn một mình.
Anh Hiếu nhíu mày, khó hiểu nhìn theo: “Thằng này sao vậy ta? Mới hôm kia còn rủ tao đi đánh bida mà.” Anh Hiếu chỉ buông một câu thắc mắc rồi lại tiếp tục cắm đầu vào phần ăn.
Chỉ có Bình là hiểu rõ nguyên nhân. Cậu liếc nhìn về phía anh Quốc, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười gần như vô hình. Nụ cười đó có sự thỏa mãn, xen lẫn một chút tinh quái. Tay cậu lướt xuống dưới gầm bàn, nhanh chóng mở khóa điện thoại.
Bình gửi một tin nhắn ngắn gọn qua Zalo cho anh Quốc, người đồng nghiệp mà cậu đang nắm giữ bí mật đen tối:
Bình: Anh Quốc ăn xong xuống phòng sản xuất gặp em một chút.
Bên kia, anh Quốc đang hậm hực gắp miếng thịt, tiếng “Ting” nhỏ vang lên từ túi quần. Anh ta rút điện thoại ra xem, ánh mắt lập tức tối sầm lại. Anh ta liếc xéo về phía bàn của Bình, như muốn ăn tươi nuốt sống cậu, nhưng cuối cùng chỉ hít một hơi thật sâu, rồi lại tiếp tục bữa ăn một cách gượng gạo. Cả căn tin ồn ào nhưng đối với anh Quốc, mỗi hạt cơm dường như đều nghẹn đắng, và lệnh triệu tập của Bình chính là sợi dây vô hình đang siết chặt anh.
Phòng sản xuất lúc này vắng lặng, chỉ còn lại mùi dầu máy và không khí ẩm hơi nóng. Bình đã đứng chờ sẵn, dáng người cao ráo tựa vào một chiếc máy lớn. Cậu không hề vội vàng, ánh mắt có sự kiên nhẫn pha lẫn mong đợi.
Khoảng khắc sau, tiếng chân nặng nề của anh Quốc vang lên. Gương mặt anh Quốc bặm lại, đường nét nam tính, vạm vỡ đang hằn lên vẻ bực dọc.
“Đụ mẹ! Trưa gọi xuống làm gì không cho nghỉ ngơi gì à!” Anh Quốc gằn giọng, tiến đến chỗ Bình. Chất giọng thô ráp đầy sự khó chịu.
Bình không đáp lại bằng lời nói. Cậu tiến lại gần, tay khẽ chạm vào ngực sau lớp áo thun của anh Quốc, nơi lồng ngực săn chắc đang phập phồng vì cơn giận. Ngón tay cậu lướt nhẹ, cố tình mân mê đường cong cơ bắp. “Em nhớ anh mà, anh không nhớ em sao?” Giọng Bình thủ thỉ, mang đầy vẻ khiêu khích.
Anh Quốc lập tức gạt mạnh tay Bình ra. “Nhớ con cặc! Đụ mẹ, muốn gì nói!” Anh ta ngồi phịch xuống chiếc ghế nhựa, dựa lưng vào tường, cố giữ khoảng cách. Mắt anh ta sắt lại nhìn chằm chằm Bình.
Bình không hề nao núng. Cậu bước đến đứng thẳng trước mặt anh Quốc. Tay cậu đưa lên, chạm nhẹ vào má anh, rồi mơn trớn vuốt ve hàm râu lún phún đầy nam tính.
“Không có gì…” Bình thì thầm, nụ cười tinh quái nở rộng. “Em muốn thưởng thức ngực anh thôi. Anh ngồi yên là được.”
Anh Quốc bặm chặt môi. Mắt anh ta thoáng qua tia lửa giận dữ và căm phẫn vì bị nắm thóp, nhưng anh ta biết mình không thể chống cự. Anh ta đành chịu đựng sự sỉ nhục ngọt ngào này.
Bình không để anh ta chờ lâu. Cậu đưa tay luồn vào trong áo thun mỏng của anh Quốc, lòng bàn tay nóng ấm lập tức áp lên ngực trần vạm vỡ. Cảm giác da thịt săn chắc, hơi ẩm và mồ hôi nam tính kích thích mọi giác quan của Bình.
“Ư… ưm…” Bình khẽ rên lên một tiếng nhỏ, không phải vì đau, mà vì sự thỏa mãn khi chạm vào thứ mình khao khát.
Cậu bắt đầu dùng đầu ngón tay vân vê, nhéo nhẹ vào núm vú nhỏ, sẫm màu.
“Đụ mẹ mày, thằng bê đê!” Anh Quốc nghiến răng chửi tục, nhưng âm thanh lại không đủ lớn để thoát ra ngoài. Anh ta cố nén hơi thở gấp gáp.
Bình cười lớn hơn, tay càng mạnh bạo hơn, vừa xoa bóp cơ ngực, vừa tập trung kích thích núm vú của anh ta.
“Anh Quốc, anh vẫn nhạy cảm như vậy…” Bình cúi thấp người, hơi thở nóng hổi phả vào tai anh ta. Anh Quốc rụt người lại, cơ bắp toàn thân căng cứng.
Bình kéo áo thun anh Quốc lên cao, dùng môi và lưỡi liếm nhẹ lên núm vú đã cứng lại vì bị kích thích.
“Nhóp nhép, Nhớp nhép.” Tiếng dịch vị ướt át trên da thịt vang lên khe khẽ.
Anh Quốc nhắm nghiền mắt, hộc hộc thở dốc. Cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng, truyền xuống hạ thân khiến chiếc cặc anh ta căng cứng lên sau lớp quần.
Bình cảm nhận được sự thay đổi đó. Cậu lùi lại một chút, tay đặt lên cạp quần của anh Quốc, kéo khóa kéo xuống. Anh Quốc há miệng định phản đối, nhưng Bình đã dùng ngón tay ấn vào môi dưới anh ta.
“Im lặng. Anh không muốn ai biết chuyện cái video đâu, đúng không?” Bình nói khẽ, nhưng lời nói như một lưỡi dao sắc lạnh.
Bình kéo chiếc cặc trần trụi, vạm vỡ của anh Quốc ra ngoài. Khúc cặc to lớn, nóng rẫy, đầy gân xanh bật ra ngoài một cách đầy hung hãn.
“Đụ má…” Anh Quốc rên rỉ, không phải lời chửi, mà là tiếng rên vì không thể chịu đựng thêm.
Bình không nói gì thêm, cúi đầu xuống. Cậu mở miệng đón nhận chiếc cặc to lớn.
“Ực ực… Chốc chốc… Nhớp nhép…” Tiếng nuốt, tiếng trao đổi nước bọt và sự di chuyển ướt át của đầu lưỡi Bình làm không khí càng thêm nóng bức và căng thẳng. Anh Quốc ngửa cổ ra sau, hít hà từng hơi thở dồn dập. Toàn bộ cơ thể cơ bắp của anh ta run rẩy.
“Ah, Ahh, Aaaah…” Anh Quốc rên lên, âm thanh bị nghẹn lại trong cổ họng vì Bình đang nuốt sâu cặc anh ta.
“Thằng cặc… Bình, dừng lại… Tao không… chịu được…” Lời nói đứt quãng, xen lẫn tiếng thở dốc hộc hộc.
Bình ngẩng đầu lên, nước dãi và dịch vị chảy dọc theo khúc cặc nóng hổi. Cậu liếm sạch, mỉm cười với vẻ mặt khiêu khích tột độ. “Sao lại không chịu được? Anh Quốc, anh sướng mà.”
Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn lên tơ máu của anh Quốc. Sự sỉ nhục đã được biến thành khoái cảm tột độ. Anh Quốc biết anh ta đã hoàn toàn bị khuất phục dưới trò chơi dục vọng của cậu trai trẻ này.
Bình vẫn miệng lưỡi không ngừng bú liếm cặc cứng của anh Quốc. Cậu biết rõ, anh Quốc đã từng đụ đít của cậu, và cảm giác lồn siết chặt lấy thân cặc anh ta còn sướng hơn cả chơi gái trinh. Nhưng anh Quốc, với bản tính cứng rắn và sự kỳ thị ăn sâu, không bao giờ cho phép bản thân rên sướng hay thừa nhận khoái cảm trước mặt Bình.
Trong khi miệng Bình say mê mút mát, tay cậu cũng không ngừng se nhẹ núm vú đã cương cứng của anh Quốc qua lớp áo. Sự kết hợp kích thích hai đầu cơ thể khiến anh Quốc càng thêm điên dại.
“Hít hà… hộc hộc… Đụ mẹ mày, thằng bê đê! Mút vừa thôi… Tao… Ahh…” Anh Quốc cố chửi tục, nhưng mỗi từ thốt ra đều hòa lẫn với hơi thở dồn dập, nặng nề vì dục vọng.
Bình không để ý lời chửi rủa đó, thậm chí còn xem đó là tiếng rên dại dột. Đầu lưỡi cậu lướt nhanh, luồn lách quanh rãnh cặc và liếm sạch dịch vị tiết ra.
“Nhớp nhép, Nhóp nhép…” Tiếng động ướt át từ miệng Bình vang lên, như một lời chế giễu ngọt ngào.
Bình cảm nhận rõ ràng khúc cặc nóng hổi trong miệng mình bắt đầu giật giật dữ dội – dấu hiệu sắp bắn. Ngay lập tức, Bình buông tha, rời môi, đứng thẳng dậy.
Cậu dùng mu bàn tay lau nhẹ mép miệng còn vương chút dịch, đôi mắt ngây thơ giả tạo nhìn thẳng vào sự hung hãn đang trào dâng trong mắt anh Quốc.
“Em thưởng thức đủ rồi.” Bình nói tỉnh bơ, rồi giả vờ quay người bước đi.
Anh Quốc như bị dội một gáo nước lạnh, đôi mắt vốn đã đỏ ngầu vì khoái cảm giờ mở to vì sự ngơ ngác và cảm giác bị ngắt quãng đột ngột. Cơ thể anh ta run rẩy, chiếc cặc vĩ đại vẫn còn căng cứng, giật bắn vì bị bỏ rơi.
“Đụ má! Mày làm vậy rồi bỏ đi à!” Anh Quốc gầm lên, giọng nói khản đặc, vừa giận dữ vừa van xin. “Tao sắp bắn rồi! Quay lại bú cho xong đi!”
Bình dừng lại, quay nửa thân người về phía anh Quốc. Nụ cười trên môi cậu giờ đây mang đầy sự tàn nhẫn và nắm quyền lực.
“Anh tự sục đi.” Bình thách thức. “Còn nếu anh muốn ra… thì đến đây đụ em đi. Đụ cái lỗ đít anh chê bẩn đi.”
Cậu đưa tay xuống quần tây, chậm rãi kéo khóa kéo xuống, để lộ ra mông săn chắc, căng đầy trong lớp quần lót.
Lời khiêu khích trần trụi và thẳng thắn này đánh mạnh vào lòng tự tôn của anh Quốc. Anh ta bật dậy khỏi ghế, thân hình cao to, cơ bắp rắn chắc như muốn nuốt chửng cả không gian. Sự điềm đạm, phong thái nghiêm nghị thường thấy đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là con thú dục vọng đang điên cuồng gầm gừ.
“Hà… hà… Mày được lắm! Thằng ranh con!” Anh Quốc nghiến răng, tiến thẳng đến chỗ Bình, tay anh ta nắm chặt lấy cằm Bình, siết mạnh.
“Đụ mẹ, mày muốn lồn mày bị đụ nát ra, đúng không? Để tao dạy cho mày biết, cái lồn dơ bẩn của mày thì chỉ đáng bị đụ như thế nào!”
Anh Quốc thô bạo đẩy Bình áp vào tường. Bàn tay nam tính, to lớn của anh ta lập tức xé toạc quần lót của Bình, để lộ ra lồn căng tròn, mềm mại.
Bình rên lên sung sướng: “Ah, Ahh, Aaaah…”
Không cần dạo đầu. Sự nóng giận và dục vọng dồn nén đã biến thành bạo lực. Anh Quốc nhổ một bãi nước bọt dính ướt lên lỗ lồn của Bình, rồi nắm lấy chiếc cặc to lớn, nhắm thẳng mục tiêu.
“Phập!”
Một tiếng đâm dứt khoát và sâu hun hút. Lồn bị cưỡng chế mở rộng, thân cặc nóng rực và to lớn của anh Quốc không chút thương xót xé toạc mọi giới hạn.
“Ahh..Ashhhh! Đau quá!!!” Bình rên lên một tiếng đau đớn xen lẫn khoái cảm tột độ.
“Đụ mẹ, đau không? Câm miệng lại cho tao!” Anh Quốc vừa chửi, vừa bắt đầu thúc hông mạnh mẽ.
“Bạch bạch… Bạch bạch…” Tiếng va chạm da thịt giữa mông và hông anh Quốc vang vọng trong không gian vắng vẻ.
“Pụt…pụt… Pụt…pụt…” Tiếng ra vào ướt át của cặc và lồn vang lên nhịp nhàng, đều đặn. Cảm giác cơ lồn siết chặt lấy cặc anh Quốc như một vòng tay mềm mại, khiến anh ta không thể kìm nén tốc độ.
“Hì hục… hộc hộc…” Hơi thở của cả hai dồn dập, hòa quyện vào nhau.
“Anh… Ưm… ưm… Anh đụ mạnh nữa đi… Đụ cái lồn của em… Ahh…” Bình rên rỉ, hai tay ôm lấy vai cơ bắp của anh Quốc, hoàn toàn thả mình vào cơn sóng tình dục nguy hiểm này.
Anh Quốc vẫn giữ nguyên tư thế thúc hông mạnh bạo, cơ bắp rắn chắc như muốn nghiền nát Bình. Tay cơ bắp to lớn của anh ta đột nhiên chuyển hướng, nắm chặt lấy gáy tóc của Bình, kéo đầu cậu ngẩng lên, ép cậu phải nhìn thẳng vào đôi mắt sục sôi dục vọng của mình.
“Nhìn đây! Thằng bê đê dơ bẩn! Mày nghĩ mày dùng cái lồn này để khống chế tao à?” Anh Quốc gằn giọng, khuôn mặt nam tính, nghiêm nghị giờ đây chỉ còn là sự thô bạo của một con thú bị dồn vào đường cùng.
“Ư… Ưm… ưm… Ahh…” Bình chỉ biết rên rỉ, miệng há hốc không thể thốt ra lời nào trọn vẹn. Mỗi lần anh Quốc thúc sâu, cặc anh ta lại chạm đến điểm nhạy cảm nhất bên trong lỗ lồn, khiến Bình run rẩy điên cuồng.
“Bạch bạch! Bạch bạch!” Tiếng da thịt va chạm không ngừng, nhanh đến mức tạo thành một nhịp điệu kích thích, ồn ào.
Mông trắng trẻo của Bình giờ đã đỏ bừng vì vừa bị đụ quá mạnh lúc cán, và còn vì những cú vả mạnh bằng bàn tay to lớn của anh Quốc. Dấu tay đỏ ửng, hằn rõ trên làn da, như một sự khẳng định quyền lực tuyệt đối của anh ta trong khoảnh khắc này.
“Cặc anh.. cứng quá, lồn em muốn rách…” Bình khóc thút thít, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi.
“Rách? Đụ mẹ, rách càng tốt! Để mày nhớ, dám đe dọa tao à!” Anh Quốc cúi xuống, hà hơi nóng hổi vào tai Bình, rồi buông lời chửi rủa đầy khiêu khích, “Cái lồn mày chặt lắm, siết chặt lấy cặc tao! Thật dơ bẩn!”
Anh Quốc bắt đầu tăng tốc độ và lực thúc. Anh ta hoàn toàn bị nhấn chìm trong cơn khoái cảm cuồng dại, cảm giác lồn Bình co bóp nhẹ nhàng, liên tục càng khiến anh ta điên tiết.
“Hì hục! Hộc hộc!” Hơi thở của anh Quốc trở nên gấp gáp, dồn dập. Mồ hôi chảy ròng ròng trên cơ bắp, làm tăng thêm vẻ nam tính và sự mãnh liệt.
“Pụt…pụt…Pụt…pụt…” Tiếng giao hợp ướt át giờ đã trở nên dồn dập, liên hồi.
Bình cảm nhận được sự tuyệt vọng nhưng cũng là đỉnh điểm của khoái cảm. Cậu ngửa cổ ra sau, cổ họng như nghẹn lại. “Ah, Ahh, Aaaah! Anh Quốc… đụ chết em đi! Nhanh….. nhanh nữa đi!”
Lời cầu xin đó chính là giọt dầu cuối cùng đổ vào lửa. Anh Quốc gầm lên một tiếng, tay anh ta buông tóc Bình ra, chuyển sang chống mạnh vào tường để lấy đà, thúc cặc vào lồn Bình với toàn bộ sức lực của một người đàn ông cao to, cơ bắp rắn chắc.
“Phập! Bạch bạch! PHẬP!” Cú đâm dứt khoát cuối cùng.
Cơ thể anh Quốc căng cứng lại, lỗ lồn Bình cảm nhận được sự nóng bỏng, đầy ắp.
“Phụt! Phụt phụt!” Tiếng tinh dịch được đẩy ra nhanh và có lực vang lên, lấp đầy bên trong lồn Bình. Anh Quốc rên một tiếng Ohh nặng nề, sau đó gục đầu vào vai Bình, thở dốc.
“Hà… hà… Đụ mẹ, thằng bê đê…” Lời chửi tục cuối cùng, giờ đây lại mang theo sự kiệt sức và một chút thỏa mãn mà anh ta không muốn thừa nhận.
Bình ôm chặt lấy tấm lưng cơ bắp ướt đẫm mồ hôi của anh Quốc, đôi mắt long lanh nước. Lỗ lồn cậu vẫn còn ấm nóng và căng đầy. Cậu biết, anh ta đã thua cuộc, đã hoàn toàn đầu hàng trước khoái cảm mà cậu mang lại.
Sau khi xuất tinh, anh Quốc rút cặc ra khỏi lồn Bình. Anh ta đứng chống hông, cơ bắp căng ra dưới lớp áo thun mỏng, hộc hộc thở dồn dập. Khúc cặc vẫn còn sưng to, rỉ dịch, run rẩy trong không khí.
Bình từ từ khụy chân xuống, mông trần truồng tựa vào vách tường lạnh lẽo, ngồi bệt dưới nền gạch. Cả người cậu rã rời, hơi thở nặng nhọc và gấp gáp. Mắt cậu nhòe đi vì khoái cảm quá lớn, ngước lên nhìn thẳng vào anh Quốc, người vẫn đang cố lấy lại vẻ nghiêm nghị và điềm đạm.
Mông Bình vẫn còn hằn rõ dấu tay đỏ ửng. Lồn cậu nóng rát và ẩm ướt, đang rỉ ra dòng dịch trắng đục, ấm nóng.
Bình mỉm cười, nụ cười đầy sự khiêu khích, một chiến thắng thầm lặng. “Anh vẫn thích lồn em đúng không? Cặc anh cứng, bắn tinh đầy lồn em rồi…”
Anh Quốc nghe vậy, gân xanh trên cổ nổi lên, anh ta cúi gằm mặt xuống. “Đụ mẹ! Câm ngay cái miệng dơ bẩn của mày lại!”
Bình không nghe theo. Cậu đưa tay xuống mông, nhẹ nhàng banh miệng lồn đang ửng đỏ, vừa sưng tấy vừa ẩm ướt vì dịch của anh Quốc.
“Anh xem nó chảy ra nè.” Bình nói, giọng nói đầy gợi tình và thách thức, như một lời mời gọi tội lỗi. “Nó đang chảy ra này,… Anh Quốc có thấy lồn em làm cặc anh sướng không?”
Anh Quốc nhìn xuống. Cảm giác vừa rồi là thật, lỗ lồn siết lấy cặc anh ta chặt chẽ và ẩm ướt, mang lại khoái cảm hung hãn và dữ dội hơn bất kỳ lồn đàn bà nào anh ta từng đụ. Nhưng anh ta không thể chấp nhận sự thật đó.
“Đụ má mày! Tao đụ mày chỉ vì cái video dơ bẩn đó thôi!” Anh Quốc rít lên, cố gắng che giấu sự rung động của chính mình. “Nó chỉ là cái lồn chó! Mày là thứ dơ bẩn nhất tao từng thấy! Mặc đồ vào ngay!”
Anh Quốc nhanh chóng kéo khóa quần lên, cố gắng khôi phục lại phong thái menly chuẩn Quân nhân của mình. Anh ta quay lưng lại, cố tình không nhìn Bình thêm một giây nào nữa.
“Anh Quốc…” Bình gọi.
Anh Quốc dừng lại. “Gì nữa?”
“Anh không rửa cho em à?” Bình nói khẽ, đôi mắt vẫn ánh lên sự tinh quái. “Anh bắn đầy lồn em rồi. Lần sau, Em muốn đụ nhiều lần nữa.”
Anh Quốc không trả lời. Anh ta chỉ khẽ Hít hà một hơi thật sâu, nắm chặt tay thành quyền. Cả giận dữ và dục vọng bị dồn nén đến tột cùng. Anh ta bước nhanh ra khỏi phòng sản xuất, không một lời từ biệt.
……