Từ đêm hôm đó, Bình vẫn giữ vẻ ngoài bình thường. Cậu cư xử phải phép, đúng mực với chị Hương và anh Quý, đảm bảo không có gì khác lạ gây xáo trộn cuộc sống gia đình. Dù đã có chìa khóa riêng, cậu vẫn ở lại, vì nếu dọn ra ngay lúc này sẽ gây ra quá nhiều vấn đề rắc rối.
Dẫu vậy, Bình cũng dần không phát sinh quan hệ với các anh đồng nghiệp nữa. Khi anh Hiếu hay anh Quốc đề cập đến việc “giải lao” sau giờ làm, Bình chỉ cười trừ, nói rằng cậu hơi mệt hoặc cần tập trung vào việc học. Thấy Bình có vẻ buồn bã và mệt mỏi, các anh cũng không cố gắng ép buộc cậu thêm.
Trong khi đó, ở cơ quan, anh Quý cố gắng hết sức để tập trung vào công việc, nhưng sự bối rối và hối hận trong lòng anh không thể che giấu được. Anh thường xuyên mất tập trung, ánh mắt mệt mỏi, và đôi lúc anh vô thức siết chặt tay, nhớ lại khuôn mặt ngấn nước và lời tuyên bố tuyệt tình của Bình.
Anh Lâm, vốn là người bạn thân thiết và là người nắm rõ những bí mật đen tối của anh Quý, dễ dàng nhận thấy điều bất ổn này.
Giờ nghỉ trưa, anh Lâm chủ động kéo anh Quý ra góc khuất sau nhà kho, nơi ít người qua lại nhất.
“Mấy bữa nay mày bị gì vậy, Quý?” anh Lâm hỏi thẳng, giọng trầm thấp. “Mặt mày như đưa đám vậy. Có phải thằng nhóc Bình làm khó mày không?”
Anh Quý thở dài nặng nhọc, khuôn mặt anh lộ rõ vẻ bất lực. “Nó biết rồi, Lâm.”
Anh Lâm nheo mắt lại, sự ngạc nhiên hiện rõ. “Biết cái gì? Chuyện của tao với mày hôm đó hả?”
“Tất cả,” anh Quý đáp, giọng anh khàn đặc vì cố nén cảm xúc. “Nó thấy hết. Nó nói với tao, nó đi với Quốc và Hiếu cũng chỉ để tao hiểu được cảm giác của nó. Nó nói… nó muốn dừng lại mối quan hệ anh rể – em vợ này.”
Anh Lâm im lặng một lúc, sau đó bật cười khẩy, nhưng tiếng cười đó lại đầy sự thông cảm. “Tao biết ngay mà. Mày nghĩ nó có thể chấp nhận được chuyện đó sao? Nhất là sau khi nó nói yêu mày.”
“Nó không tin tao nữa,” anh Quý nói, sự hối hận hằn sâu trong từng lời nói. “Nó nói, nó sẵn sàng qua lại với tao nếu nó rảnh, không ràng buộc gì hết. Coi tao như một bạn tình không hơn không kém.”
Anh Lâm dựa lưng vào tường, đưa điếu thuốc lên môi, rít một hơi dài. “Đáng đời mày. Tao đã nói mày đừng nên đụ lung tung khi chưa dứt khoát với nó. Giờ thì sao? Mất hoàn toàn rồi, phải không?”
“Tao không biết làm sao nữa,” anh Quý cúi gằm mặt. “Tao đã cố gắng xin lỗi, nhưng nó không cho tao giải thích. Giờ tao nhìn nó ở nhà, hành xử bình thường với Hương mà tao lại thấy sợ. Tao sợ nó thật sự buông tay.”
Anh Lâm gạt tàn thuốc, nhìn thẳng vào anh Quý. “Vậy mày tính làm gì? Chấp nhận làm bạn tình theo điều kiện của nó, hay dứt khoát quay về làm anh rể?”
…
Anh Quý đang rối bời, nhưng chợt nghĩ lại những lời trách móc thẳng thừng của anh Lâm thì cơn giận dồn nén lại bùng lên. Anh liếc mắt nhìn người bạn, ánh mắt sắc lẹm, giọng nói khẽ nhưng đầy uy lực.
“Đụ mẹ cũng mày kéo tao vào!” Anh Quý gằn giọng, sự điềm tĩnh thường ngày tan biến. “Mày nói chơi đã lắm, giờ lại quay sang nói tao hả? Mày nghĩ tao muốn sao? Cặc tao bị thằng Bình nó cho nhịn đụ, mày lại rủ rê, kích thích tao!”
Anh Lâm bật cười khẩy, hắn không hề tỏ ra sợ hãi trước sự giận dữ của anh Quý. “Tao đâu có cầm cặc mày nhét vào lồn thằng Hưng? Cặc của mày cương lên là do chính mày muốn, Quý. Đừng đổ lỗi cho tao.”
“Tao không đổ lỗi, nhưng mày cũng là đồng phạm!” Anh Quý thở hắt ra, ánh mắt anh đầy sự bực dọc. “Bây giờ tao đang mất Bình rồi, thay vì lo tìm cách giúp tao hàn gắn lại, mày lại đứng đây nói những lời cay độc đó hả?”
Anh Lâm rít sâu điếu thuốc, nhả khói trắng xóa. Hắn nhìn anh Quý với ánh mắt thấu hiểu nhưng không khoan nhượng.
“Tao nói vậy để mày tỉnh lại. Mày là quân nhân, mày phải dứt khoát. Muốn Bình hay muốn Hương? Đừng tham lam cả hai,” anh Lâm nói. “Nếu mày muốn Bình trở lại, mày phải chứng minh tình cảm của mày lớn hơn dục vọng. Và đừng bao giờ nhắc đến chuyện của tao với mày nữa.”
Anh Quý nắm chặt tay. “Tao biết rồi. Nhưng tao không chấp nhận việc nó coi tao là bạn tình không ràng buộc. Điều kiện đó… tao không chịu được.”
“Vậy thì chiến đấu thôi,” anh Lâm nhún vai, dập tắt điếu thuốc. “Mày phải làm nó thấy được, sự hối hận của mày là thật, và cục của mày chỉ muốn đụ một mình lồn nó thôi.”
Anh Quý đứng im lặng, ánh mắt anh đăm chiêu nhìn về phía xa xăm. Lời thách thức của Lâm đã chạm đến sự kiêu hãnh của anh.
…
Anh Lâm nhìn thẳng vào anh Quý, ánh mắt hắn đầy vẻ bí ẩn. Hắn ghé sát tai Quý nói nhỏ vài câu.
Anh Quý ngước nhìn Lâm, khuôn mặt đầy nghi ngờ: “Chắc không mày? Liều quá đấy.”
Lâm nhướng mày, nở một nụ cười thách thức: “Thì thử. Mày muốn giữ nó hay muốn mất nó vĩnh viễn?”