Cánh cửa phòng Bình đột ngột bật mở.
Đứng đó là anh Quý, khuôn mặt anh đỏ bừng lửa giận, ánh mắt long lên sự cuồng nộ và ghen tuông không thể kiềm chế. Anh Quý đóng sầm cửa lại, tiếng rầm vang lên khiến Bình run rẩy. Anh tiến tới, nhanh chóng chốt cửa lại, cô lập hai người trong không gian riêng tư.
Anh Quý bước những bước mạnh mẽ tới bên giường, tay anh vươn ra, bóp mạnh lấy cổ Bình.
“Sao tới giờ này mới chịu vác mặt về hả?” Anh Quý gằn giọng, sự giận dữ khiến cơ bắp anh căng cứng.
Bình kinh hãi, hai tay cậu túm lấy cánh tay rắn chắc của anh Quý, cố gắng gỡ ra, ho khụ khụ.
“Anh Quý… buông em ra… em… không thở được…” Bình thều thào, mặt cậu bắt đầu tái đi.
Anh Quý mặc kệ, tay anh siết chặt hơn, ấn mạnh cổ Bình khiến cậu nằm ngửa ra giường. Bình ho sặc sụa, cổ họng bị bóp nghẹt.
Anh Quý cúi sát xuống, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào những vệt nâu sẫm trên ngực Bình. Lời nói anh tuôn ra, cộc cằn và miệt thị, khác hẳn với sự điềm tĩnh thường ngày.
“Đụ má, lại ra ngoài cho đàn ông đụ hả? Đụ mày sướng lắm sao? Tao đụ thì tránh né, thì kêu mệt! Giờ thì sao?”
Bình nằm dưới thân anh, nước mắt bắt đầu tuôn ra vì đau đớn và sợ hãi. Cậu cố gắng lắc đầu, nhưng bị tay anh Quý ghì chặt.
“Không… hức… không phải…” Bình lắp bắp, tiếng khóc nấc lên trong cổ họng.
Quý nhìn thấy sự hoảng sợ tột độ và đôi mắt ngấn nước của Bình, sự giận dữ trong anh có chút giảm đi. Anh từ từ nới lỏng tay.
“Nói mau! Mấy thằng kia đụ mày như thế nào?” Anh Quý vẫn gầm gừ, nhưng đã buông tay ra.
Bình ho khụ khụ vài tiếng, lấy lại hơi thở. Cổ họng cậu đau rát.
“Em… hức… em đi đá banh… rồi nhậu thôi…” Bình nói dối yếu ớt.
Anh Quý đưa tay vuốt mạnh lên vết nâu sẫm trên núm vú Bình.
“Đây là đá banh hả? Mày nghĩ anh mù à?”
Sự đụng chạm đó kích thích Bình một cách bệnh hoạn. Cậu nhắm mắt lại, rên khẽ.
“Tao cho mày giải thích rõ ràng. Nếu không, cặc này của tao sẽ đụ lồn mày cho tới lết đi không nổi, nhớ chưa?” Anh Quý tuyên bố, giọng anh đã chuyển từ giận dữ sang sự đe dọa đầy dục vọng.
Bình nằm trên giường, cơ thể run rẩy, cậu cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập.
…
Bình ho khụ khụ rồi cố gắng ngồi dậy, tấm chăn tuột xuống ngang hông. Cậu ngước nhìn anh Quý với đôi mắt ngấn nước, nhưng ánh mắt đó không còn sự sợ hãi tuyệt đối, mà thay vào đó là sự thất vọng và kiên quyết.
“Em… Em muốn nói chuyện với anh,” Bình nói, giọng cậu run rẩy nhưng rõ ràng.
Anh Quý đứng thẳng, toàn thân căng như dây đàn, khuôn mặt vẫn đỏ lừ vì giận. “Nói.”
“Em thấy em và anh nên dừng lại ở mối quan hệ anh rể – em vợ.”
“Cái gì?” Anh Quý siết chặt tay thành nắm đấm, cơn giận bùng lên.
Bình hít một hơi, tiếp tục: “Ban đầu, em theo lời anh trở về, nghĩ rằng anh thật sự thương em. Nhưng em nhận ra không phải vậy.”
Anh Quý hạ giọng, sự tức giận chuyển thành sự bối rối, nhưng vẫn đầy uy quyền. “Ý em là sao?”
Bình ngước nhìn anh, nước mắt bắt đầu rơi xuống: “Anh tự hỏi bản thân anh đã làm gì sau lưng em? Từ lúc trở về, em không đáp ứng đủ cho anh hả anh?”
Anh Quý sững sờ. Anh chậm rãi ngồi xuống mép giường, đưa tay nắm lấy tay Bình. Giọng anh mềm đi, xưng hô anh em nhẹ nhàng như những ngày đầu. “Em nói gì vậy, Bình?”
Bình lập tức hất tay anh ra, ánh mắt cậu đầy sự tổn thương và cố chấp.
“Đúng, em vừa ở nhà đồng nghiệp về, vì em muốn biết khi anh thấy em bị người ta chơi, anh sẽ thế nào? Thì em sẽ thấy như thế khi anh làm những chuyện sau lưng em!” Bình hét lên, nước mắt tuôn như mưa.
Khuôn mặt anh Quý tái đi, sự giận dữ ban nãy tan biến, thay vào đó là sự bàng hoàng tột độ. Anh biết Bình đang ám chỉ điều gì.
“Em… em thấy sao?” Anh Quý lắp bắp, sự điềm tĩnh thường ngày sụp đổ hoàn toàn.
“Em thấy kinh tởm!” Bình khóc nức nở, đưa tay chỉ vào những vệt nâu sẫm trên ngực mình. “Anh thấy những vết này không? Cặc của họ đụ em, núm vú em bị cắn. Anh ghen đúng không? Anh giận đúng không? Cảm giác đó, em cũng phải chịu đựng khi biết anh đụ lồn thằng nhóc sinh viên đó với anh Lâm.”
Anh Quý hoàn toàn chết lặng. Anh không ngờ Bình đã chứng kiến đêm hôm đó. Anh đưa tay, run rẩy chạm vào vai Bình.
“Bình,…Anh xin lỗi… anh…” Anh Quý không thể nói thêm lời nào.
Bình hất mạnh tay anh ra lần nữa, lùi sát vào góc giường. “Đừng chạm vào em”
Lời nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào sự tự tôn và tình cảm của anh Quý. Anh nhìn xuống cái cặc đang cương cứng, một sự phản bội trần trụi.
Bình thấy anh Quý đang bối rối, thấy cặc anh đang giương thẳng. Cậu thầm nghĩ, đây là cơ hội cuối cùng.
“Anh có muốn biết cặc của ba người họ đụ em sướng như thế nào không?” Bình nói, giọng cậu chuyển sang sự thách thức và mời gọi đầy dâm đãng. “Họ đụ em cùng lúc, lấp đầy lồn em. Anh có muốn biết cảm giác lỗ lồn bị căng toạt không?”
Anh Quý bị Bình khiêu khích đến mức không thể kiểm soát. Anh bật người dậy, túm lấy vai Bình, ghì cậu xuống giường.
“Mày im đi! Mày nghĩ mày nói vậy thì tao sẽ buông mày ra sao? Tao sẽ đụ mày cho đến khi mày quên hết cặc của bọn nó!” Anh Quý gầm lên, xé toạc lớp quần áo cuối cùng trên người Bình và chính mình.
Cặc to lớn, nóng hổi của anh Quý lập tức chĩa thẳng vào lỗ lồn của Bình. Anh nắm chặt cổ tay Bình, ấn cậu nằm sát mép giường.
Hà… hà… Hơi thở của anh Quý nóng rực. Sự ghen tuông, tức giận và dục vọng hòa quyện vào nhau, thúc đẩy anh hành động bạo liệt.
…
Bình nằm dưới thân anh Quý, cơ thể trần trụi, nhưng ánh mắt cậu lại đầy thách thức và kiên quyết. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đang đỏ ngầu lửa giận của anh Quý.
“Anh đụ đi,” Bình nói, giọng cậu nghe như tiếng vỡ tan. “Đụ chết em đi. Coi như lần cuối của em và anh.”
Lời nói đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cơn cuồng nộ của anh Quý. Anh Quý khựng lại, cái cặc đang giương thẳng như dần xìu xuống. Sự giận dữ, dục vọng, và ghen tuông trong anh lập tức bị thay thế bởi cảm giác tội lỗi và đau đớn tột cùng.
Anh Quý buông tay khỏi người Bình, sự mạnh mẽ bỗng chốc tan biến. Anh chậm rãi ngồi xuống mép giường, đưa tay đỡ lấy lưng Bình, nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể vạm vỡ của anh không còn mang tính chiếm hữu mà mang đầy sự hối lỗi.
“Bình,” anh Quý lắp bắp, giọng anh run rẩy. “Anh… anh xin lỗi. Anh… anh không vậy nữa.”
Bình tay đẩy nhẹ người anh ra, ngước nhìn thẳng vào anh. Dù trong lòng cậu vẫn còn yêu anh Quý, nhưng Bình biết rằng, đây là cách duy nhất để bảo vệ mình và mối quan hệ gia đình.
“Anh Quý, em thấy chuyện giữa em và anh tiếp tục cũng không hay,” Bình nói, giọng cậu đã bình tĩnh hơn nhưng vẫn đầy sự xa cách. “Thật sự rất có lỗi với chị Hương, vì thương anh nên em cũng đành để bản thân lừa dối chị họ của mình.”
Anh Quý cúi gằm mặt. “Nhưng anh…”
“Anh em mình trở lại như trước đây nha,” Bình tiếp tục, sự kiên quyết trong cậu khiến anh Quý không thể phản bác. “Anh muốn qua lại với ai cũng được, với Hưng, anh Lâm gì cũng được. Em không quan tâm.”
Bình ngước nhìn cái cặc đang xìu xuống của anh Quý, sau đó nhìn vào mắt anh.
“Nếu anh vẫn cần giải tỏa… em vẫn dành thời gian cho anh nếu em rảnh. Em sẽ không từ chối anh, nhưng chỉ là lúc em muốn và không ràng buộc nữa.”
Lời đề nghị này khiến anh Quý bàng hoàng. Bình đang trả anh về với sự tự do trần trụi, nhưng cũng là sự cô độc không tên. Bình đã chấp nhận sự thật tàn nhẫn về anh và đang dùng chính sự tàn nhẫn đó để trả lại.
“Anh… anh không muốn như vậy,” anh Quý nói, anh đưa tay ôm chặt lấy Bình. “Anh xin em, đừng nói vậy. Anh không cần Lâm hay Hưng, không cần ai hết.”
“Nhưng em không tin anh nữa,” Bình đáp, sự lạnh nhạt trong giọng nói cậu khiến anh Quý buông tay. “Anh đi ra ngoài đi. Em muốn ở một mình.”
Anh Quý nhìn Bình, nhìn vào khuôn mặt trắng trẻo, thân hình trần trụi đầy dấu vết của người khác. Anh biết mình đã mất cậu. Anh đứng dậy, ánh mắt chứa đầy sự thất bại và hối hận.
…