Sáng sớm, trước khi mặt trời lên hẳn, anh Quý đã thức giấc. Anh nhìn Bình đang ngủ say, gương mặt cậu thư thái và non nớt sau một đêm dài cuồng nhiệt. Anh nhẹ nhàng kéo chăn đắp kín cho cậu rồi rời khỏi phòng.
Anh xuống tầng một, tắm rửa sạch sẽ. Anh mặc chiếc áo thun ba lỗ rộng rãi và chiếc quần thun ngắn đơn giản. Chị Hương đã chuẩn bị sẵn bữa sáng tươm tất trên bàn bếp và dán lại mẩu giấy nhắn. Chị đã rời đi từ sớm để lấy hàng, chuyến này phải mất vài ngày mới về.
Anh Quý đứng bên bếp, bật lửa hâm nóng lại thức ăn. Mùi thơm của đồ ăn sáng lan tỏa khắp căn bếp yên tĩnh.
Đúng lúc đó, Bình lững thững đi xuống cầu thang. Giọng cậu còn ngái ngủ, trầm khàn.
“Anh Quý… chị Hương đâu rồi ạ?”
Anh Quý quay đầu lại nhìn cậu, trên người Bình chỉ mặc độc chiếc áo thun của anh, để lộ đôi chân dài.
“Chị Hương đi lấy hàng mấy ngày mới về lận, em yêu,” anh đáp, giọng anh chứa sự dịu dàng và quan tâm đặc biệt.
Bình không nói gì thêm, lững thững đi tới. Cậu vòng tay ôm lấy anh Quý từ phía sau, mặt cậu áp sát vào lưng anh. Cơ thể anh rắn chắc, ấm áp dưới lớp áo ba lỗ mỏng.
Anh Quý khẽ nhíu mày vì hành động thân mật và táo bạo bất ngờ này, nhưng anh không hề phản kháng. Anh tiếp tục hâm nóng thức ăn, để Bình ôm mình trong sự tĩnh lặng và ấm áp của buổi sáng.
..
Bình vẫn ôm anh Quý từ phía sau. Tay cậu lòn vào trong chiếc áo ba lỗ rộng, tìm đến hai núm vú to, săn cứng của anh. Cậu dùng ngón tay se mạnh.
“Anh đừng gọi em em yêu lỡ chị Hương nghe thấy thì sao?” Bình thì thầm vào lưng anh Quý, giọng cậu đầy kích thích và thử thách.
Anh Quý rít lên một tiếng Ưm… vì hành động bất ngờ của Bình. Cơ thể rắn chắc của anh khẽ run lên. Anh cố gắng tập trung lấy thức ăn ra khỏi nồi, giọng anh khàn và căng thẳng vì khoái cảm.
“Ahhh… Chỉ có em với anh ở đây thì anh mới gọi… Đừng nghịch nữa, Bình. Nhẹ tay thôi…”
Bình cười đắc ý, càng se mạnh hơn. Cậu mê mẩn núm vú cứng cáp của anh.
“Em thích núm vú anh lắm, anh Quý…”
“Hít hà… Anh biết… Ngoan nào. Bỏ tay ra. Rửa mặt rồi ra ăn sáng với anh. Anh sẽ không làm gì em đâu.” Anh Quý nói, giọng anh đã lấy lại được sự điềm tĩnh nhưng vẫn chứa đựng sự cảnh báo ngọt ngào. Anh quay người lại, dùng tay vuốt má cậu, ánh mắt anh sâu thẳm và ấm áp.
…
Bình dụi mặt vào lồng ngực trần của anh Quý, nơi chỉ có lớp áo ba lỗ mỏng che chắn.
“Em muốn ăn cái khác, anh Quý.” Cậu nói, giọng ngọt ngào và hư hỏng.
Anh Quý chưa kịp phản ứng, Bình đã quỳ xuống sàn bếp. Cậu nhanh chóng kéo chiếc quần thun ngắn của anh xuống. Cặc anh Quý đã cương cứng và nhảy múa ngay lập tức, nóng rực và to lớn.
Tay Bình nắm chặt gốc cặc anh, miệng cậu bao trọn lấy đầu khấc, bắt đầu bú say mê.
“Nhóp nhép… Ực ực… Chụt chụt…”
Anh Quý hít một hơi thật sâu, tay anh giữ chặt đầu Bình, cảm nhận khoái cảm dâng trào từ miệng cậu.
“Ahhh… Em hư quá, Bình… Sướng quá…”
Sau một hồi bú cuồng nhiệt, anh Quý nắm lấy bắp tay cậu, đứng dậy. Anh kéo Bình đứng lên, để cậu chống tay lên kệ bếp lạnh. Anh đứng sau, nâng một chân Bình đặt cao lên kệ, khiến cơ thể cậu oằn xuống, phơi bày hoàn toàn lồn cậu đang sưng tấy và còn ẩm ướt dịch tinh anh Quý từ đêm qua.
“Giờ đến hình phạt thứ hai,” anh Quý nói, giọng anh trầm ấm và quyền lực.
Anh Quý thúc cặc dứt khoát vào lồn Bình, cú đâm mạnh, sâu và lúc cán không hề chần chừ.
“PHẬP!”
“AAAAHHH! Ưm… ưm…” Bình rên rỉ dâm đãng, cong lưng vì cú đâm bất ngờ. Lồn cậu ngậm lấy cặc anh chặt cứng.
Anh Quý bắt đầu đụ, thúc mạnh, liên hồi. Cặc khủng của anh ra vào lồn cậu nhịp nhàng và tàn bạo.
“Bạch bạch… Pụt… pụt… Pụt… pụt…”
Vừa đụ, anh Quý vừa nói, giọng anh nóng rực phả vào tai Bình.
“Lì nè… Hà… hà… Không chịu ăn sáng nè… Trêu ngươi anh nè…”
“Ahhh… Em… em sẽ ăn mà… Đâm mạnh nữa đi anh… Ooh… Cặc anh sướng quá…”
Anh Quý vỗ mạnh lên mông Bình. “CHÁT!”
“Nói! Anh đụ em sướng không?”
“Sướng… Cực kỳ sướng… Đụ em đi anh… Đụ chết em trong lồn này đi ahhh…”
Lỗ lồn bên trong lồn Bình nhạy cảm đến tột độ, cảm giác căng tức và xé toạc khiến cậu mê loạn. Anh Quý thúc vào những cú đâm sâu và dữ dội.
“Hộc hộc… Anh nhớ lồn em quá, Bình… Không có em, anh nhớ cảm giác này muốn chết…”
…
Anh Quý đột ngột rút cặc ra khỏi lồn Bình. Anh xoay người cậu lại, bế cậu ngồi thẳng lên mép kệ bếp lạnh lẽo, lưng cậu dựa vào tường. Lồn Bình ướt át và nhầy nhụa vì tinh dịch và dịch kích thích.
Anh Quý đứng sát kệ bếp, cơ thể vạm vỡ áp vào cậu. Hai tay anh nắm và nâng rộng hai chân Bình lên, khiến lồn cậu phơi bày hoàn toàn, chờ đợi. Anh thúc cặc dứt khoát lúc cán vào lồn cậu.
“PHẬP!”
“AAAAHHH!” Bình rít lên, bám chặt vào kệ bếp.
Anh Quý bắt đầu đụ, thúc mạnh, nhanh và sâu. Cậu vòng hai tay ôm lấy gáy anh Quý, kéo anh lại gần, cảm nhận cặc anh đâm vào tận cùng.
“Bạch bạch… Pụt… pụt… Pụt… pụt…”
Anh Quý vừa đụ vừa gằn giọng, đầy vẻ chiếm hữu và tra khảo ngọt ngào.
“Cặc anh to không, Bình? Hả? To hơn cặc thằng nào đụ em chưa?”
“Ahhh… To… To lắm… To nhất… Ooh…”
“Đụ đã không? Lồn em sướng không?”
Anh Quý thúc một cú sâu và uy lực.
“PHẬP! AAAAHHH!”
“Sướng… Cực kỳ sướng… Lồn em chặt lắm… Ưm… ưm… Cặc anh đâm em sướng muốn chết…”
“Còn dám ra ngoài cho đàn ông đụ không, Bình?” Anh Quý hỏi, giọng anh nghiêm lệnh.
“Không… Không dám nữa… Ahhh… Em chỉ cần cặc anh Quý đụ thôi… Chỉ cần cặc chồng em thôi…”
“Ngoan lắm. Lồn này là của anh. Anh đụ đến khi nào sưng tấy lên thì thôi!”
Anh Quý đụ cuồng nhiệt, mạnh mẽ. Hơi thở anh dồn dập, nóng bỏng phả vào mặt Bình. Anh thúc tấn công vào lỗ lồn bên trong, nơi nhạy cảm nhất của cậu.
“Hộc hộc… Hì hục… Mút cặc anh mạnh đi, lồn yêu…”
Bình rên rỉ, bám chặt vào anh. Lồn cậu co thắt liên tục quanh cặc anh Quý.
“Đụ… đụ nữa đi anh Quý… Đâm mạnh nữa… Ooh… Làm ơn…”
…
Tiếp theo đó, đến giữa trưa, Bình và anh Quý ngồi ăn bữa trưa ấm cúng. Anh Quý ngồi ăn một cách ngon lành vì đây là bữa ăn do chính Bình tự tay nấu. Cảm giác hạnh phúc và thỏa mãn hiện rõ trên gương mặt điềm đạm của anh.
“Em nấu ngon lắm, Bình,” anh khen, giọng ấm áp.
Đang ăn, Bình chợt nhận được tin nhắn trên điện thoại. Anh Quý nhíu mày nhìn cậu.
“Sao vậy em?”
Bình nhìn màn hình, cười khẽ. “Mấy anh nhắn hỏi em sao không có ở phòng trọ, để em trả lời lại.”
Bình gắp một miếng thịt lớn, đút cho anh Quý.
“Anh rể yên tâm, em có anh rồi, không để ai đụ nữa.” Bình nói một cách táo bạo, ánh mắt cậu đầy vẻ chiếm hữu.
“Trừ khi…” Bình ngừng lại, kéo dài câu nói đầy trêu chọc.
Anh Quý nhíu mày, ánh mắt nóng rực vì ghen tuông. “Trừ khi thế nào?”
Bình cười hahaa một tiếng dâm đãng, ghé sát tai anh Quý, hơi thở cậu nóng hổi phả vào vành tai anh.
“Trừ khi anh rể không đáp ứng đủ cho em thôi à,…”
Anh Quý mặt nóng bừng vì lời trêu chọc công khai này. Cậu dám thách thức sự nam tính của anh.
“Em…” Anh Quý gằn giọng, tay anh siết chặt lấy đùi Bình dưới gầm bàn.
Bình liền vuốt má anh, giọng cậu lại trở nên ngọt ngào nũng nịu. “Em đùa thôi mà… Cặc anh khủng thế này, sao em dám chê chứ?”
…
Tối đó, theo lời hẹn của Quý, Lâm được gọi qua nhà anh để nhậu lai rai. Bình đang bận rộn trong bếp, tập trung nấu nướng. Quý ngồi trước bộ ghế đá ở sân, điềm đạm chờ đợi.
Chợt, Quý nghe tiếng xe dừng lại. Lâm bước vào, nhưng không đi một mình mà còn dẫn theo một nhóc sinh viên tên Hưng. Hưng là cậu sinh viên Lâm từng kể lúc đi kiểm tra tạm trú, và Quý cũng biết vì cả ba đã từng quan hệ với nhau ở nhà Lâm trước kia. Hưng mới mười chín tuổi, cao, hơi gầy và trắng trẻo.
Quý có chút bất ngờ. Anh khẽ liếc nhìn vào trong bếp, nơi Bình đang lúi húi, rồi quay sang nói với Lâm và Hưng, giọng anh cảnh cáo và nghiêm nghị.
“Mày lại đây tao có chuyện muốn dặn dò kỹ,” Quý nói với Lâm, ánh mắt anh sắc lạnh. “Tuyệt đối cấm mày và thằng Hưng không được đề cập một lời nào đến chuyện lần trước ở nhà mày, chuyện cả ba quan hệ với nhau. Tuyệt đối đấy!”
Lâm nhìn sang Hưng, rồi đáp lại Quý, giọng anh chắc chắn. “Mày yên tâm, tao biết ý mà. Chuyện đó, tụi tao sẽ giữ kín.”
Hưng cũng cúi đầu, tỏ vẻ ngoan ngoãn và hiểu chuyện. “Dạ, anh Quý, em sẽ không nói gì đâu ạ.”
Quý gật đầu, sự căng thẳng trên gương mặt anh dịu đi đôi chút. Anh nhìn vào bếp, nơi Bình sắp bước ra.
…
Lúc sau, Bình mang đồ ăn ra sân. Mùi thơm của các món nhậu làm không khí thêm phần hào hứng. Anh Quý cũng nhanh chóng chuẩn bị bia và đá.
Anh Lâm thấy Bình, lập tức trêu chọc.
“Này, nay có em vợ về, thằng Quý mày có vẻ tươi tắn hơn ta. Hèn chi tới giờ mới thấy rủ tao nhậu.” Lâm nói, cười lớn, ánh mắt nhìn Bình đầy vẻ ý nhị.
Bình cười ngại ngùng, má cậu hơi ửng hồng. Cậu đặt đồ ăn xuống bàn.
Quý nhíu mày, huých mạnh vào người Lâm. “Im đi mày! Lắm lời quá!” Giọng anh nghiêm khắc, muốn dập tắt ngay sự trêu chọc của Lâm.
Lâm chỉ cười hì hì, không nói thêm. Anh quay sang giới thiệu Hưng với Bình.
“Bình, đây là Hưng, em họ tao. Hưng mới lên đây học, mày làm quen với nó đi.”
Hưng hơi cúi đầu, mỉm cười chào Bình. “Chào anh Bình.”
“Chào em Hưng,” Bình đáp lại, giọng cậu dịu dàng và thân thiện. Cậu liếc nhìn sang Quý, thấy ánh mắt anh đang quan sát mình, cậu nhanh chóng quay lại mỉm cười với Hưng.
Quý rót bia ra ly, đặt lên bàn, không khí trở nên hòa hoãn hơn, nhưng vẫn có một sự căng thẳng ngầm trong ánh mắt anh Quý khi anh nhìn về phía Bình và Hưng.