Trưa cùng ngày hôm đó, Bình nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc cá nhân. Cậu gấp gọn quần áo, sách vở và vài vật dụng thiết yếu vào chiếc vali duy nhất. Sau đó, cậu gọi điện cho chủ trọ để làm thủ tục trả phòng, dứt khoát kết thúc cuộc sống độc lập ngắn ngủi nhưng đầy biến động vừa qua.
Ít lâu sau, tiếng còi xe quen thuộc vang lên. Anh Quý lái chiếc xe bán tải của mình tới, dừng ngay trước cửa. Anh bước xuống xe, không còn vẻ bối rối hay cục cằn đêm qua, thay vào đó là sự điềm tĩnh và quan tâm.
“Xong hết chưa, Bình? Để anh giúp em.”
“Dạ, xong rồi anh Quý.”
Anh Quý không nói nhiều, nhanh chóng giúp cậu đem chiếc vali và túi xách vào cốp xe. Hành động dứt khoát, mạnh mẽ của anh mang lại cho Bình cảm giác an toàn và được che chở.
Trên đường về, không khí trong xe trở nên thoải mái hơn. Anh Quý chỉ hỏi thăm vài câu về việc học và công việc, không đề cập đến chuyện đêm qua hay chuyện tình cảm rắc rối của cả hai.
Về đến nhà, chị Hương đang chờ sẵn. Vừa thấy Bình bước xuống xe, chị đã chạy ra, ôm chầm lấy cậu.
“Ôi, mừng quá! Chị biết ngay thế nào em cũng về mà! Ở nhà vui hơn, chị cũng đỡ lo lắng.” Chị Hương nói, giọng đầy vui mừng và yêu thương.
Bình cũng ôm chặt lấy chị. “Em nhớ chị Hương quá! Em về ở với chị đây.”
Anh Quý xách hành lý đi vào nhà. Nhìn thấy hai chị em ôm nhau, cười nói vui vẻ, anh cũng khẽ cười. Nụ cười không còn sự gượng gạo hay giằng xé nữa, mà là sự thỏa mãn và nhẹ nhõm. Anh biết rằng, dù mối quan hệ của anh và Bình còn nhiều bất định, việc cậu trở về nhà đã mang lại sự bình yên, ít nhất là cho tâm hồn anh.
…
Chiều hôm đó, không khí trong căn bếp nhà anh Quý và chị Hương ấm cúng hơn hẳn. Chị Hương dường như muốn bù đắp cho những ngày Bình phải sống xa nhà. Chị nấu rất nhiều món ngon mà Bình thích, từ món kho đến món canh, bàn ăn đầy ắp.
“Ăn đi em, Bình. Chị nấu nhiều món ngon lắm đó!” Chị Hương cười tươi, liên tục gắp thức ăn vào bát cậu. “Chị nghĩ ở ngoài chắc em ăn tiệm nhiều hơn, vừa không đủ chất lại không ngon miệng. Giờ về rồi, chị nấu bù cho em ăn.”
“Dạ, em cảm ơn chị Hương. Em thấy bàn ăn nhiều quá trời luôn!” Bình cười tít mắt, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp. Tình cảm vô tư, chân thành của chị Hương luôn là điều khiến cậu an lòng nhất.
Anh Quý ngồi đối diện, chứng kiến cảnh hai chị em vui vẻ, anh chỉ im lặng ăn. Thỉnh thoảng, ánh mắt anh lại dừng lại trên Bình, nhìn cậu ăn ngon miệng. Anh Quý cảm thấy một sự bình yên và thỏa mãn lạ lùng khi thấy sự hiện diện của cậu trong căn nhà này.
…
Tối đó, Bình nằm trong căn phòng quen thuộc, mùi hương của nệm và chăn gối vẫn y nguyên như ngày cậu rời đi. Cậu nằm sấp trên nệm, lướt điện thoại một cách thư giãn.
Chợt, cậu cảm nhận được mép nệm lún xuống. Bình quay đầu lại, thấy anh Quý đang ngồi ngay bên cạnh. Bàn tay thô ráp, ấm áp của anh Quý nhẹ nhàng xoa lên mái tóc cậu.
“Anh Quý? Sao anh chưa ngủ với chị Hương?” Bình hỏi, giọng cậu hơi ngạc nhiên nhưng không hề tỏ vẻ khó chịu.
Anh Quý nhìn cậu, ánh mắt anh tối hơn dưới ánh đèn phòng ngủ mờ.
“Chị Hương mệt nên ngủ sớm rồi,” anh trả lời, giọng trầm khàn. “Anh lên xem em thế nào? Xem em ngủ có quen phòng lại không.”
“Em quen rồi mà anh,” Bình cười nhẹ. “Phòng em mà. Cảm ơn anh.”
Anh Quý ngồi im lặng một lúc, tay vẫn đặt trên đầu cậu, xoa nhẹ. Anh hít một hơi sâu, dường như đang đấu tranh với điều gì đó.
“Bình… anh…”
“Anh có chuyện muốn nói với em ạ?” Bình hỏi, tắt điện thoại, quay hẳn người lại đối diện với anh. Cậu nằm ngửa, nhìn thẳng vào anh Quý.
Anh Quý ngập ngừng, rồi nhẹ nhàng luồn ngón tay vào tóc Bình, vuốt ve.
“Anh muốn hỏi em… em về đây ở, có phải… có phải vì em vẫn còn thương anh không?”
Câu hỏi trực tiếp của anh Quý khiến Bình khẽ chớp mắt. Mọi sự cố gắng che giấu và thoát ly của cậu bỗng chốc tan vỡ.
“Anh… anh Quốc…” Bình gọi tên anh, giọng cậu nghèn nghẹn.
“Nói thật với anh đi. Anh không còn cục cằn như trước nữa. Anh chỉ muốn biết… cảm xúc của em. Em có còn thương anh không?” anh Quý hỏi, ánh mắt khao khát và bối rối đan xen.
…
Bình nằm nghiêng người nhìn anh Quý, không cần lời giải thích hay thú nhận nào nữa. Cậu vươn tay lên, vòng lấy cổ anh, kéo mạnh anh xuống. Môi Bình áp thẳng vào môi anh Quý.
“Nhớp nhép…..”
Anh Quý khẽ hé môi đón lấy, sự ngỡ ngàng ban đầu nhanh chóng bị cơn khát khao lấn át. Đầu lưỡi to, nhám của anh hung hăng quấn lấy lưỡi Bình, thăm dò và hút lấy dịch vị ngọt ngào của cậu.
“Ưm… ưm…” Bình rên lên một tiếng nhỏ, đáp lại nụ hôn sâu của anh.
Anh Quý vòng tay qua lưng Bình, tay kia nhanh chóng luồn vào áo thun mỏng của cậu, tìm đến núm vú đang cương cứng vì kích thích. Anh bóp và se mạnh núm vú ửng hồng.
“Ahhh…”
Bình oằn người trên nệm, toàn thân run rẩy vì khoái cảm dâng trào từ núm vú. Cậu nấc lên, gọi tên anh Quý.
“Anh Quý… Ahhh…”
Anh Quý buông môi Bình ra, hơi thở anh nóng rực phả vào tai cậu. Anh thì thầm, giọng trầm ấm đầy dục vọng:
“Em vẫn còn thương anh… anh biết mà. Anh cũng nhớ em điên cuồng.”
Anh cúi xuống, hôn lên cổ Bình, tay anh kéo áo cậu lên, ngậm lấy núm vú cậu.
“… Nhóp nhép…”
“Ooh… Oohh… Anh Quý… Em thích anh nút núm vú em…” Bình rên rỉ, hai tay cậu vuốt ve mái tóc cắt ngắn của anh.
Anh Quý di chuyển xuống bụng Bình, bàn tay anh ve vãn xuống khóa quần cậu. Cặc Bình đã cương cứng đến đau tức, nhấp nhô dưới lớp vải.
Anh nhẹ nhàng kéo quần Bình xuống, cặc cậu bật ra, cứng và nóng. Anh Quý ngước nhìn Bình.
“Anh nhớ em lắm, Bình.”
Anh Quý cúi đầu xuống, môi lưỡi anh bao trọn lấy cặc Bình, bắt đầu bú một cách mạnh mẽ và cuồng nhiệt.
“Nhóp nhép… Ực ực…”
“Ahhh… Aaaah… Anh Quý… Anh bú em sướng quá…” Bình rên lên, lưng cậu ưỡn cong vì khoái cảm bất ngờ.
Anh Quý hút mạnh, lưỡi anh liếm láp khắp thân cặc. Anh muốn Bình hiểu, sự thương nhớ của anh không chỉ là lời nói, mà là sự khát khao thể xác không thể chối từ.
“Ưm… ưm… Em sướng không, Bình? Cặc em cứng quá!” Anh Quý gầm gừ, vừa bú vừa nói.
Anh Quý dừng lại, rút cặc Bình ra khỏi miệng. Anh kéo chiếc quần thun ngắn của mình xuống. Cặc anh cương cứng to lớn, nóng rực và khát khao được giải phóng.
“Đến lượt anh sướng nào…” anh nói, giọng mê hoặc. Anh đẩy Bình nằm ngửa ra nệm, hai chân cậu mở rộng. Anh đưa tay ve vãn lồn cậu, nơi đã bắt đầu rỉ dịch thèm khát.
…
Bình dùng tay ngăn anh Quý lại, chặn đứng hành động sắp tới của anh. Anh Quý khựng lại, ánh mắt kích thích pha lẫn vẻ thắc mắc.
“Em… em sao vậy, Bình?” anh hỏi, giọng có chút hụt hẫng vì bị ngắt quãng giữa chừng.
Bình cười, nụ cười rạng rỡ và đầy vẻ thao túng khi thấy ánh mắt mong chờ của anh. Cậu ngồi bật dậy, hai tay ấn nhẹ lên vai anh, đẩy anh nằm ngửa ra nệm.
“Từ từ anh, em muốn thưởng thức anh một chút.” Bình nói, giọng cậu mê hoặc và kêu gọi.
Anh Quý nằm yên, cơ thể căng cứng vì dục vọng. Ánh mắt anh theo dõi mọi hành động của Bình, hoàn toàn bị cậu chi phối.
Bình cúi người xuống, cảm nhận hơi ấm từ lồng ngực vạm vỡ của anh. Cậu đưa miệng áp vào một bên núm vú to, săn cứng và đang nổi gai vì kích thích của anh Quý.
“Nhóp nhép……”
Đầu lưỡi Bình mơn trớn, liếm láp xung quanh. Cậu bú mạnh, kéo núm vú vào sâu trong miệng, tạo ra những âm thanh dâm đãng. Đồng thời, tay cậu se mạnh núm vú còn lại.
“Ahhh…” Anh Quý rên lên một tiếng khàn đặc, lưng anh cong nhẹ khỏi nệm.
Bình say mê, cậu mê mẩn núm vú to, nam tính của anh Quý. Đó là điểm yếu của anh mà cậu đã khám phá ra.
“. Núm vú anh ngon quá, anh Quý…” Bình vừa nút vừa thì thầm, giọng cậu chứa đầy sự kích thích.
“Bình… em… nhẹ thôi…” anh Quý nói, giọng anh đứt quãng vì khoái cảm dồn dập từ núm vú.
Cậu phớt lờ lời van xin đó. Cậu dùng răng cắn nghiến nhẹ, nhay mạnh lên núm vú anh.
“Chụt chụt…..”
“Ahhh! Hít hà… Đau anh… nhưng… sướng quá…” anh Quý rên rỉ, hai tay anh túm chặt lấy ga giường, các khớp ngón tay trắng bệch.
Bình biết anh đang chịu đựng và tận hưởng sự tra tấn ngọt ngào này. Cậu càng lúc càng say mê, liếm xuống xương quai xanh, rồi lại quay lại bú mạnh núm vú anh. Hơi thở của anh Quý trở nên dồn dập, nóng rực hơn. Anh đã hoàn toàn bị cậu kiểm soát.
“Anh Quý, cặc anh cứng quá… anh sướng lắm đúng không?” Bình hỏi, ngẩng đầu lên, gương mặt ướt át và dâm đãng.
“Hà… hà… Rất sướng… Em thao túng anh giỏi quá, Bình…”
Bình mỉm cười, nụ cười chiến thắng. Cậu cúi xuống, tiếp tục nút lấy núm vú anh, tay còn lại bắt đầu vuốt ve cặc anh Quý.
“Nhớp nhép…
…
Bình tiếp tục bú núm vú anh Quý một cách say mê, tay cậu không ngừng se mạnh núm vú còn lại. Dù những cái cắn nghiến nhẹ, những cú se mạnh khiến anh Quý cảm thấy đau, nhưng sự kích thích tột độ đã áp đảo.
“Nhóp nhép…… Ahhh…” Anh Quý rít lên, cơ thể anh căng cứng vì khoái cảm.
Anh Quý định bật người dậy, có lẽ vì quá kích thích hoặc muốn lật lại thế chủ động, nhưng ngay lập tức bị Bình ấn xuống.
“Anh chỉ được nằm yên đó,” Bình nói, giọng cậu mang chút vẻ nghiêm lệnh và hờn dỗi đáng yêu. “Đây là hình phạt anh đã hành hạ em trước kia.”
Anh Quý mỉm cười, nụ cười chấp nhận và yêu chiều. Anh gác hai tay dưới gáy, mắt nhắm lại, miệng rít lên những tiếng rên Ưm… ưm… kìm nén, mặc cho Bình bú, cắn núm vú anh cho đã cơn thèm khát bấy lâu.
“Chụt chụt… .. Nhớp nhép…”
Bình hút mạnh, lưỡi cậu liếm láp vòng quanh núm vú to lớn của anh. Cậu cảm nhận sự cứng rắn và mặn mặn trên da thịt anh.
“Anh Quý… Núm vú anh làm em mê lắm…” Bình thì thầm.
“Hít hà… Bú đi em… Cắn đi… Anh cho em hành hạ anh…” anh Quý đáp lại, giọng anh khàn đặc vì khoái cảm.
Cùng lúc đó, tay Bình không quên vuốt ve thân cặc đang cương cứng muốn nổ tung của anh Quý.
“Ahhh… Cặc anh nóng quá… cứng quá…..” Bình rên nhẹ, tay cậu nhồi nặn cặc anh.
Anh Quý thở dốc Hà… hà…, cơ thể gồng lên dưới sự thao túng của Bình. Anh cảm thấy một sự thỏa mãn lạ lùng khi được Bình làm chủ, khi dục vọng của cậu chiếm trọn lấy anh.
“Em… em muốn anh đụ không, Bình?” anh Quý hỏi, giọng anh mê loạn.
Bình ngẩng đầu lên, gương mặt ướt át và kích thích. “Em muốn… nhưng chưa vội…”
Cậu lại cúi xuống, tiếp tục bú núm vú anh Quý, hút mạnh như một đứa trẻ khát sữa