Bình đến phòng trọ thì chỉ gần 9 giờ 30 sáng. Căn phòng thoáng mát, có gác lửng, an ninh khá tốt, và đã được dọn dẹp sạch sẽ từ trước. Cậu đặt ba lô xuống, bắt đầu công việc quét dọn và lau chùi những vật dụng cá nhân ít ỏi của mình.
Trong lúc đang dọn dẹp, điện thoại cậu rung lên. Đó là tin nhắn từ anh Hiếu.
Anh Hiếu: Em đang làm gì vậy Bình? Hôm nay nghỉ mà sao không thấy tin tức gì.
Bình nhắn lại với vẻ mệt mỏi: Dạ em đang dọn dẹp, em mới chuyển phòng trọ.
Chỉ vài phút sau, tin nhắn khác lại đến từ anh Mateusz (Mat), giọng điệu nam tính và chững chạc của một người đồng nghiệp cấp trên vẫn quan tâm:
Anh Mat: Chuyển phòng trọ? Sao đột ngột vậy? Em có cần anh giúp gì không?
Bình chưa kịp trả lời thì một lúc sau, cậu giật mình khi nghe tiếng gõ cửa. Cậu mở ra và ngạc nhiên thấy cả Hiếu và Mat cùng đứng đó, không hẹn mà đến.
Hiếu cười tươi, trêu chọc: “Nãy giờ thấy em nhắn là chuyển phòng, bọn anh tò mò quá nên đến xem thế nào.”
Mat điềm đạm hơn, ánh mắt quan sát căn phòng một lượt: “Phòng này khá đấy. Ở đây tiện đường cho em thật.”
Bình cười ngại, cảm thấy ấm áp nhưng cũng hơi bối rối trước sự quan tâm quá mức này: “Em… Em cảm ơn hai anh. Sao hai anh đến cùng lúc vậy ạ?”
Cả Hiếu và Mat đều giữ vẻ như anh em đồng nghiệp bình thường, nhưng sâu trong mỗi người đều có tình cảm nhỏ và sự chiếm hữu dành cho Bình. Họ nhanh chóng bắt tay vào phụ giúp cậu sắp xếp đồ đạc.
Sau khi Bình xếp đồ ra, Hiếu nhìn quanh: “Đồ đạc thiếu thốn quá. Để anh chở Mat đi mua tạm vài thứ cần thiết.”
Anh Hiếu chạy xe, chở anh Mat đi. Khoảng một lúc sau họ quay lại, tay xách nệm mới (cho Bình ngủ ngon hơn), cây quạt lớn, sào quần áo inox để treo đồ, và một số đồ dùng đủ dùng tạm cho Bình.
Bình đứng dậy, vội vàng nói: “Sao hai anh mua nhiều vậy! Có gì để em gửi tiền lại cho, em không nhận hết được đâu.”
Hai anh cười lớn, đồng thanh trêu chọc: “Có gì đâu! Coi như quà cho em chỗ ở mới. Lát mời hai anh ăn là được haha!”
Bình cảm động trước lòng tốt của hai người. Cậu hiểu rằng, tình cảm của họ dành cho cậu chân thành hơn những toan tính dục vọng và bạo tàn mà anh Quý đã dành cho cậu rất nhiều.
…
sau buổi trưa tất bật dọn dẹp, căn phòng trọ mới của Bình đã gọn gàng hơn nhiều nhờ sự giúp sức nhiệt tình của hai anh đồng nghiệp. Giờ đây, trên tấm nệm mỏng được trải ngay ngắn, Bình nằm ở giữa, gương mặt trắng trẻo thấm đẫm vẻ mệt mỏi. Cậu nhắm mắt, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ trưa.
Mateusz nằm bên phải, người đàn ông Ba Lan này vốn đã có tình cảm với cậu. Anh trở mình, nằm nghiêng, khuôn mặt sáng sủa hướng thẳng về phía Bình. Ánh mắt xanh biếc của anh dịu dàng dừng lại trên từng đường nét thanh tú của cậu. Anh đưa tay, khẽ vuốt mái tóc mềm mại đang bết vào thái dương Bình vì mồ hôi, rồi mới yên lòng nhắm mắt, để cơ thể thả lỏng vào giấc nghỉ.
Phía bên trái, anh Hiếu cởi trần, để lộ vóc dáng đô con, săn chắc. Hai tay anh gác dưới gáy, mắt nhìn thẳng lên trần nhà trắng. Dưới cánh tay vạm vỡ kia là đám lông rậm nam tính, càng làm nổi bật vẻ đàn ông khỏe khoắn của anh. Kể từ đêm say hôm đó, anh Hiếu đã cố gắng xua đuổi những suy nghĩ về Bình, dẫu biết bản thân là trai thẳng, đã có bạn gái. Nhưng không hiểu sao, một cảm giác mãnh liệt, khó gọi tên vẫn cứ thôi thúc anh, khiến anh luôn muốn gần gũi Bình.
Ánh mắt anh khẽ dịch chuyển, liếc nhìn gương mặt đang ngủ say của cậu em. Anh rà soát lại cảm xúc của mình.
“Mày bị điên rồi Hiếu ạ,” anh tự nhủ thầm. “Chỉ là say thôi, chuyện đó không được phép lặp lại.”
Anh lẩm bẩm khẽ khàng, gần như không phát ra tiếng:
“Ê Bình…”
Cậu không đáp. Giấc ngủ đã kéo cậu đi quá xa. Anh thở dài, quay mặt về phía trước.
“Ngủ ngon nhé, thằng nhóc…”
Anh Hiếu cũng dần khép mắt lại, cố gắng đẩy hình ảnh của Bình ra khỏi tâm trí để đi vào giấc ngủ. Căn phòng trọ mới im ắng, chỉ còn lại hơi thở đều đều của ba người đàn ông đang nằm cạnh nhau.
Chiều hôm ấy, sau khi tỉnh dậy và hoàn tất việc tắm rửa, Bình bắt đầu bận rộn trong căn bếp nhỏ của phòng trọ. Mateusz và anh Hiếu cũng đã về nhà tắm rửa rồi quay lại.
Hơn nửa tiếng sau. Bước vào, hai anh thấy Bình đang loay hoay với nồi niêu, mùi thức ăn thơm lừng đã lan tỏa khắp phòng.
“Ôi, thằng bé này, em đã mua đồ ăn ngoài rồi mà còn nấu nướng nữa à?” anh Hiếu cười lớn, giơ tay vỗ vai Mateusz.
Mateusz mỉm cười, giọng nói hơi lơ lớ quen thuộc: “Bình nấu ăn ngon lắm, anh may mắn được ăn rồi. Chắc hôm nay là tiệc lớn.”
“Anh nói quá, em chỉ hấp thêm ít tôm và mua mấy hộp hàu hấp sẵn để cảm ơn hai anh thôi,” Bình cười, khuôn mặt ánh lên vẻ rạng rỡ. “Ngày hôm nay hai anh vừa dọn dẹp, vừa mua đồ dùng cho em. Phải bồi bổ mới được.”
Bữa tiệc nhỏ nhanh chóng được bày biện. Bia lạnh được khui, cùng với tôm đỏ au và những con hàu tươi ngon bốc khói. Ba anh em nâng ly cụng vào nhau, tiếng “cạch” vui tai vang lên.
“Nào, chúc mừng em Bình có nhà mới!” anh Hiếu nói, uống cạn một hơi.
Mateusz cũng làm theo, anh nhìn Bình với ánh mắt trìu mến: “Chúc em mọi thứ suôn sẻ, Bình.”
Trong lúc ăn uống rôm rả, anh Hiếu cắn một miếng hàu lớn, rồi quay sang trêu cậu em:
“Thằng này, cho hai anh ăn hàu vầy định tối cho hai anh chạy vòng vòng hay gì, hả?” anh vừa nói vừa cười hả hê, để lộ vẻ nam tính, thẳng thắn.
Bình nghe vậy thì phải bật cười: “Anh Hiếu này kỳ ghê! Em muốn bồi bổ sức khỏe bù hôm nay cho hai anh chứ bộ. Ăn uống xong để tối còn ngủ ngon.”
Mateusz chỉ mỉm cười, lắc đầu trước sự hài hước của anh Hiếu, nhưng trong thâm tâm lại thấy ấm áp. Cảm giác được ở cạnh Bình, cùng nhau ăn uống vui vẻ như thế này, khiến anh Quốc càng thêm quý mến cậu em trai này.
Món hàu và tôm bồi bổ cùng với bia lạnh đã khiến không khí trở nên ấm cúng hơn. Mateusz vốn tửu lượng kém, chỉ mới ba lon đã gật gù, mắt không thể mở lên được. Anh lảo đảo đứng dậy, rồi nằm phịch xuống tấm nệm bên cạnh Bình, chẳng mấy chốc đã phát ra tiếng ngáy đều đều.
Anh Hiếu thấy cảnh đó thì bật cười lớn, đoạn đứng dậy cởi phăng chiếc áo phông đang mặc, để lộ thân hình đô con, cơ bắp cuồn cuộn. Anh than nóng, dù chiếc quạt điện đã quay hết tốc lực.
Bình khẽ nuốt khan, ánh mắt cậu vô tình lướt qua cơ thể vạm vỡ của anh Hiếu. Vẻ nam tính mạnh mẽ này luôn khiến cậu bị cuốn hút.
Anh Hiếu quay lại, nhìn thấy Bình có vẻ ngượng ngùng, giọng anh chợt ngập ngừng, có chút áy náy:
“Bình… anh… anh xin lỗi vì chuyện lần trước ở nhà anh.”
Bình cười nhẹ, tỏ vẻ trấn an: “Anh đừng nghĩ nhiều. Mình nói là do say sỉn rồi mà.”
Anh Hiếu khẽ cười, bàn tay to lớn đặt lên đùi Bình, rồi chợt bóp nhẹ. Da thịt ấm áp và săn chắc dưới lớp quần mỏng khiến cả hai đều hơi giật mình. Bình cũng đã ngà ngà say, ngước mắt nhìn thẳng vào anh Hiếu. Ánh mắt hai người giao nhau, thời gian dường như dừng lại. Trong khoảnh khắc đó, mọi rào cản, mọi sự kiêng dè đều tan biến.
Anh Hiếu khẽ cúi xuống, gương mặt nam tính với quai hàm góc cạnh tiến lại gần. Bình cũng không cưỡng lại được, cậu nghiêng đầu, đôi môi của hai người đàn ông chỉ còn cách nhau một hơi thở mỏng manh.
Nhưng rồi, một ý nghĩ chợt lóe lên khiến Bình giật thót, cậu lùi người lại, giọng nói lấp bấp vì hoảng loạn:
“Em… em… xin lỗi, anh có bạn gái, em không nên vậy…”
Anh Hiếu mỉm cười nhẹ, nụ cười chất chứa sự thất vọng nhưng cũng đầy bao dung. Anh vươn tay cầm lấy ly bia còn sót lại trên bàn, tu một hơi đến cạn, như muốn nuốt trôi mọi dục vọng vừa trỗi dậy.
“Không sao, không sao đâu em.”
Anh Hiếu đặt mạnh chiếc ly xuống, nhìn Bình bằng ánh mắt phức tạp, rồi anh dựa lưng vào tường, cố lấy lại sự bình tĩnh.
…
Nhìn Bình, khuôn mặt trắng trẻo giờ đỏ ửng vì men bia và sự ngại ngùng, anh Hiếu ngồi sát bên cạnh, tay cầm ly nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào cậu. Cảm giác lạ lẫm, bứt rứt từ lần lỡ dại trước bỗng trỗi dậy mạnh mẽ, pha lẫn men say khiến sự kiêng dè tan biến.
Anh Hiếu đặt mạnh chiếc ly xuống sàn, vươn tay vạm vỡ ôm lấy vai Bình, kéo cậu sát lại.
“Bình, anh không nghĩ gì được hết…”
Không để Bình kịp phản ứng, anh cúi xuống, hôn một cái rồi nhanh chóng chiếm lấy đôi môi mềm mại của cậu. Nụ hôn lần này không còn là sự hối tiếc hay trốn tránh, mà là sự say mê, cuồng nhiệt. Lưỡi anh Hiếu mạnh mẽ luồn qua, quấn chặt lấy lưỡi Bình.
Nhóp nhép… Chốc chốc…
Bình đón nhận nụ hôn sâu ấy một cách bản năng, tay cậu bấu chặt vào bắp tay rắn chắc của anh Hiếu. Sức lực mãnh liệt từ anh khiến cậu hơi ngộp, nhưng cảm giác kích thích dâng trào làm cậu không muốn rời ra. Cổ họng cậu phát ra tiếng Ư… ưm… khẽ khàng, như một lời đáp lại cho sự khao khát của anh.
Anh Hiếu tách môi Bình, chuyển xuống hôn dọc theo chiếc cổ trắng ngần.
“Anh… anh đã cố không nghĩ tới em… nhưng cặc anh lại muốn em…” anh Hiếu thì thầm, giọng khàn đặc.
“Ah… Ưm… ưm…” Bình rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy gáy anh, “Sao… sao anh lại nói vậy…”
Trong lúc môi lưỡi quấn quýt ướt át, bàn tay to lớn, thô ráp của anh Hiếu cũng không hề nhàn rỗi. Nó luồn vào trong áo phông của Bình, tìm đến núm vú nhỏ mỉm mỉm trắng hồng. Anh xoa nắn, nhéo nhẹ vào núm vú nhạy cảm, khiến Bình run lên.
“Ahhh… Aaaah…” Bình kêu lên một tiếng thật dài, đầu ngả ra sau, cơ thể uốn éo theo từng cú bóp của anh.
“Mềm quá……” anh Hiếu khen ngợi, cúi xuống dùng răng cắn nhẹ vào một bên núm vú, “Muốn nút nó…”
Hít hà… Hộc hộc…
Hơi thở của cả hai dồn dập, Hà… hà… nóng bỏng. Anh Hiếu nhanh chóng trượt tay xuống phía dưới, kéo khóa quần jean của Bình xuống.
“Để anh xem em có muốn anh không…”
Anh kéo khóa quần, vuốt ve cặc đang dần cương cứng của Bình qua lớp vải. Cảm giác cọ xát mạnh mẽ khiến Bình không kiềm chế được, Ư… ưm… cậu rên rỉ và không ngừng đẩy hông về phía trước.
“Anh Hiếu… Em… em chịu không nổi…”
Anh Hiếu gỡ bỏ quần của Bình, để lộ cặc đang dựng đứng, rụt rịt. Anh Hiếu đưa tay nắm lấy cặc của Bình, vuốt ve từ gốc đến ngọn.
“Cặc em đẹp quá…” anh Hiếu lẩm bẩm, rồi nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần đang vướng víu của mình, để lộ cặc to lớn, hung hãn.
“Nhìn cặc anh đây,” anh Hiếu thô lỗ kéo tay Bình chạm vào cặc mình, “Em muốn nó đụ lồn em không?”
Bình khẽ nuốt nước bọt, đầu óc quay cuồng. Cậu chỉ biết lắc đầu, rồi lại gật đầu, sự mâu thuẫn giữa lý trí và dục vọng khiến cậu gần như phát điên.
“Anh… anh… đừng dùng từ đó…” Bình lắp bắp.
Anh Hiếu không nói gì thêm, anh đưa tay vuốt ve lồn của Bình qua lớp vải quần lót.
“Lồn em chảy nước rồi,” anh Hiếu nói, giọng đầy thỏa mãn.
“Em… Ưm… ưm…”
Anh Hiếu nhẹ nhàng lột bỏ chiếc quần lót của Bình, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ nơi lồn đang ướt át của cậu.
“Nhớp nhép… Nhóp nhép…”
“Ah… Aaaah… Ooh…” Bình rên lên sung sướng, lưng cong lên khỏi nệm.
Anh Hiếu dừng lại, từ từ xoay Bình lại, áp sát cậu vào tấm nệm.
“Này, em… cặc anh nóng quá…”
Anh Hiếu cúi xuống hôn vào gáy Bình, tay anh tóm lấy mông cậu, kéo lồn sát lại cặc đang cương cứng.
“Phập…”
Anh Hiếu đưa cặc lớn của mình, đẩy dứt khoát vào lồn của Bình.
“Ahhh… Ahh..Ashhhh…” Bình kêu lên một tiếng đau đớn, thốn buốt khi lồn bị cặc xâm nhập.
“Thả lỏng… Ưm… ưm… Anh sẽ nhẹ thôi…” anh Hiếu dỗ dành, mặc dù hơi thở Hộc hộc của anh đã bắt đầu gấp gáp.
Pụt… pụt…
Tiếng cặc ra vào lồn ướt át vang lên đều đặn. Anh Hiếu bắt đầu thúc mạnh hơn, hông anh Bạch bạch đập vào mông Bình.
“Pụt… pụt… Pụt… pụt…”
“Ah… Ahhh… Aaaah…” Bình rên rỉ, tiếng rên hòa cùng tiếng cặc ra vào khiến không khí trở nên cực kỳ kích thích.
“Ưm… ưm… Lồn em chặt quá… anh không chịu nổi…” anh Hiếu thì thầm bên tai Bình, tay anh vò mạnh mái tóc cậu.
“Cặc… cặc em… sắp bắn rồi…” Bình lắp bắp trong khoái cảm tột độ.
“Anh đụ em sướng quá… Ahhh…”
Bạch bạch… Phập… Pụt… pụt…
Anh Hiếu dồn sức, thúc mạnh và nhanh hơn. Cả hai cùng rên lên.
“Aaaah…”
“Phụt… Phụt phụt…”
Anh Hiếu gầm lên, bắn hết chất lỏng nóng ấm vào sâu bên trong lồn của Bình. Cặc anh vẫn còn run rẩy trong lồn cậu.
Hà… hà…
Hơi thở của cả hai đều đã gấp gáp, mệt mỏi nhưng thỏa mãn tột cùng. Bình nằm vật ra nệm, lồn cậu vẫn còn nóng hổi và ướt át.
Anh Hiếu rút cặc ra, tiếng Tọc tọc nhỏ giọt vang lên.
Anh Hiếu thở dốc, giọng đầy hối lỗi: “Anh… anh xin lỗi. Anh đã không kiềm chế được… Anh xin lỗi em, Bình.”
Anh Hiếu nhanh chóng ôm lấy Bình, hôn lên trán cậu, cố gắng xoa dịu. Bình chỉ khẽ rên một tiếng, mệt mỏi và cảm giác tội lỗi bủa vây, nhưng dục vọng đã được thỏa mãn.
…
Bình hơi ngước đầu, hôn lấy anh Hiếu rồi khẽ cười, bàn tay mềm mại chạm nhẹ vào má anh.
“Không sao, anh Hiếu. Em cũng muốn anh mà.”
Ánh mắt Bình liếc xuống, nhìn thấy lồn mình đang rỉ tinh dịch nóng ấm của anh Hiếu ra mép đùi. Cặc của anh Hiếu vẫn còn sừng sững, giật giật, chưa hề xìu xuống. Bình nhanh chóng bò về phía mép nệm, chống tay và quỳ cong lưng.
“Anh Hiếu… em… em muốn nữa,” cậu nói, giọng dâm đãng đến mức khiến anh Hiếu phải hít hà.
Anh Hiếu bật cười, nụ cười đầy khao khát và thỏa mãn. “Thằng nhóc hư hỏng này!”
Anh không chần chừ, tiến đến quỳ thẳng lưng ngay sau Bình. Anh Hiếu đưa cặc to lớn, vẫn còn ướt át, đặt vào lồn đang mở hé của cậu.
“Phập!”
Anh tống cặc vào lồn Bình một cách mạnh mẽ, thẳng đến tận cán.
“Ahhh… Aaaah…” Bình rên lên một tiếng dài, cơ thể tưng tưng nhào tới theo lực đụ như muốn ngã khỏi nệm.
Anh Hiếu giữ chắc hông Bình lại, bắt đầu thúc mạnh, nhanh và sâu.
Bạch bạch… Pụt… pụt… Pụt… pụt…
Tiếng da thịt va chạm và tiếng cặc ra vào lồn ướt át hòa lẫn vào nhau, tạo thành một âm thanh gợi dục cực độ. Đầu Bình rũ rượi, miệng cậu há ra thở dốc Hộc hộc.
“Ưm… ưm… Sướng quá Bình… Lồn em mút chặt cặc anh quá!” anh Hiếu gầm gừ, giọng khàn đặc đầy men say và khoái cảm.
“Ahhh… Anh Hiếu… Ahhh… Sâu quá… Ưm… Pụt… pụt…”
Trong lúc bị đụ đến quên cả trời đất, Bình chợt đưa tay ra sau, kéo lưng quần của Mateusz (người đang say ngủ và ngáy đều đặn) xuống. Cậu quay đầu lại, há miệng ra, môi lưỡi tìm đến cặc đang mềm của Mateusz.
“Nhớp nhép… Nhóp nhép…”
Bình vừa bị đụ lồn đến run rẩy, vừa dùng miệng bú cặc anh Mateusz một cách thuần thục.
Anh Hiếu thấy cảnh tượng dâm đãng đó, cơn ghen và dục vọng nổi lên tột độ. Anh dứt tay ra khỏi hông Bình, vỗ Chát một cái thật mạnh vào mông cậu, hằn rõ dấu tay đỏ ửng.
“Em dâm quá Bình… Dám bú cặc thằng khác lúc anh đang đụ em!” anh Hiếu nói, giọng đầy hậm hực nhưng cũng kích thích. “Muốn cặc của cả hai thằng à?”
Ahhh… Ashhhh… Bình kêu lên một tiếng đau đớn vì cái vỗ mông, nhưng lại xen lẫn sự thỏa mãn khi thấy anh Hiếu ghen tuông và giận dữ.
Trong lúc bú cặc hăng say, Mateusz đang ngủ khì khì bỗng nhíu mày, cảm giác tưng tức nơi thân dưới khiến anh phải mở mắt. Anh thấy Bình đang bú cặc mình, ánh mắt anh tối sầm lại vì khoái cảm bất ngờ. Anh rên lên một tiếng khàn đặc:
“Ưm… Ưm… ưm…”
Mateusz đưa tay ra sau, ấn đầu Bình xuống liên tục, để cặc anh trọn vẹn trong miệng cậu.
“Nhớp nhép… Ực ực…”
Tiếng cặc bị bú mút và tiếng nuốt nước bọt của Bình vang lên.
Phía sau, anh Hiếu càng thêm điên tiết. Anh giữ hông Bình lại, không ngừng đụ mạnh.
“Bạch bạch… Phập… Pụt… pụt…”
“Ooh… Oohh… Cặc anh Hiếu sâu quá… cặc anh Mat ngon quá…” Bình rên rỉ, đầu óc quay cuồng giữa khoái cảm từ lồn và miệng.
Hộc hộc… Hì hục…
Ba người đàn ông, ba cơ thể trần trụi, hơi thở gấp gáp dồn dập trong căn phòng trọ nhỏ, chìm đắm trong cơn dục vọng cuồng điên.
“Aaaah… Ưm… Cặc anh sắp bắn nữa rồi Bình… Ahhh…” anh Hiếu gầm gừ.
“Nhớp nhép… Nhóp nhép…
Cặc anh Mat cứng quá…” Bình liếm láp, mút mạnh.
Anh Hiếu thúc mạnh lần cuối cùng, sâu đến mức Bình phải rên lên một tiếng thảm thiết: “Aaaah!”
….